Bảy rưỡi, cũng tức là chỉ còn bốn tiếng nữa cô sẽ được tan ca. Trong bốn tiếng này cô buộc phải ở đây. Thời gian có chút giày vò, còn hơn cả trong căn nhà thuê. Ở đó dẫu sao cũng có một tấm rèm trúc ngăn cách, anh một bên, cô một bên.
Còn bây giờ, trong không gian hai mươi mét vuông này không thứ ngăn cách.
Tám rưỡi, Khang Kiều mở ti vi. Tiếng ti vi vừa bật, Hoắc Liên Ngao liền nói: “Tắt ti vi đi”, cô lại ngoan ngoãn tắt đi.
Mười rưỡi, Hoắc Liên Ngao ra ngoài nhận điện thoại. Đẩy một cánh cửa khách của bàn số 1 sẽ hướng ra hồ bơi có hiệu quả thị giác rất thường gặp ở Bali.
Hoắc Liên Ngao đứng đó nghe máy. Cuộc điện thoại kéo dài khá lâu. Dần dần, Khang Kiều ngắm biển đến nỗi mí mắt trĩu nặng, tiếng nhạc bên tai cũng trở nên hỗn độn.
Cô giật mình, cô bỗng tê nhừ. Một giây sau, đầu cô đập thẳng xuống, trán chưa kịp rơi xuống bàn đã có một đôi tay đỡ lấy.
Cô mở mắt ra, một đôi mắt yên lặng nhìn cô. Dưới đáy đôi mắt đó dấy lên chút ánh sáng diu dàng, kết hợp với màu sắc ma mị ở Jimbaran càng khiến tiếng “Liên Ngao” bật ra từ cô trở nên tự nhiên.
Cô lấy đầu móng tay đâm mạnh vào đùi mình để xua tan cơn buồn ngủ rồi ngồi nghiêm chỉnh.
Cỏ thơm đốt bên cạnh đã sắp tàn. Chỉ còn khoảng một tiếng nữa là hết giờ làm. Khang Kiều đứng dậy định đi lấy một cây hương mới thì một đôi tay giữ chặt vai cô.
“Ở đây đợi anh.” Hoắc Liên Ngao khẽ nói.
Khoảng mười phút sau, Hoắc Liên Ngao cầm túi xách của cô đi vào, trao cho cô và nói: “Anh đã nói với quản lý của em rồi, em có thể về trước giờ”.
Quả thực, bây giờ Khang Kiều rất muốn về nhà tắm rửa, rồi nằm lên giường ngủ một giấc thật say. Với tình trạng hiện giờ, cô có thể lăn ra giường ngủ khò khò. Gần đây cô rất hay mất ngủ.
Đón lấy túi xách, Khang Kiều không thay đồng phục ra nữa mà đi thẳng ra ngoài bằng cửa sau. Ra khỏi cửa sau chính là bãi cát, men theo bãi cát này là có thể về tới nơi cô ở.
Trên bãi cát có rất nhiều người nghịch nước, tản bộ. Những người đàn ông tay cầm chai bia đi tới, dừng lại trước mặt Khang Kiều, lắc lư chai bia mời cô cạn một chén.
Chai bia bị một đôi tay giật mất. Người cầm chai bia hét lên với người đàn ông nọ: “Cút!”.
Khi người đàn ông tiến sát lại gần Hoắc Liên Ngao, không biết từ đâu xông ra hai người da đen lực lưỡng chắn trước mặt anh ta, sau đó người đàn ông hậm hực bỏ đi, và hai người da đen cũng biến mất một cách vô cớ.
Khang Kiều tiếp tục đi, tiếng bước chân sau lưng chậm rãi bám sát, nghe như có một âm thanh bình thản đang nói: “Có giống lần đó không, em giận anh rồi chạy mất, anh đuổi tới tận phía nam”.
Cô rảo nhanh bước chân. Gió đêm thổi tung mái tóc cô, vừa đi cô vừa ra sức gạt tóc ra sau.
Kể cũng lạ, trước đó Khang Kiều còn cảm thấy mình cực kỳ buồn ngủ. Thế mà giờ lại tỉnh táo hẳn. Khang Kiều thấy khổ sở, cô cảm thấy tối nay chắc mình lại nhìn trần nhà chòng chọc rồi.
“Có điều, lần này em chạy hơi xa.” Âm thanh đó vẫn tiếp tục nói sau lưng cô.
Khi gần về tới nơi, di động vang lên, là điện thoại của môi giới. Cô bắt máy, nhân viên trung tâm môi giới sau khi biểu đạt sự bất lực của họ với Khang Kiều thì dập mát. Đây đã là cuộc điện thoại thứ tư Khang Kiều nhận được trong vòng ba ngày nay từ trung tâm môi giới rồi. Họ đều nói đại khái là: Bây giờ là mùa du lịch, khách đi phượt rất nhiều, nhà trọ khan hiếm lắm.
Cũng tức là cô vẫn phải cùng Hoắc Liên Ngao sống chung dưới một mái nhà.
Điên rồi, sắp điên rồi.
Cô dừng lại, nắm chặt túi xách rồi quay đầu đi dần về phía anh, giơ tay lên, rồi cứ thế quăng chiếc túi lên mặt anh và người anh.
Khi đánh đã mỏi, chiếc túi cũng bị đập đến nát bươm, rơi xuống đất. Di động, bình nước, kem chống nắng lần lượt rơi ra ngoài.
Cô buông thõng tay, đứng đó ngây người nhìn những đồ vật rơi trên bãi cát. Cô nhìn thấy anh cúi xuống nhặt từng thứ một lên rồi bỏ lại vào túi. Sau khi khóa túi lại, anh trả cho cô.
Cô không nhận mà lần đầu tiên nhìn khuôn mặt này ở khoảng cách gần.
Anh rướn môi nói: “Cuối cùng cũng chịu nhìn anh rồi, đây là một khởi đầu tốt”.
“Anh đoán, tiếp theo đây em sẽ nói chuyện với anh?”
Khang Kiều đứng ngược gió, mái tóc khó khăn lắm mới vuốt gọn lại giờ đã bung bét. Lần này Khang Kiều mặc kệ, vài lọn tóc che chặt mắt khiến người trước mặt cô chỉ như một cái bóng trên mặt biển.
Cô lên tiếng: “Vì sao? Vì sao phải tới đây? Vì sao phải xuất hiện trước mặt tôi!”.
Mọi im lặng bao ngày qua cuối cùng đã tuyên bố bị phá vỡ.
Anh bước lên, đặt tay lên má cô, vuốt gọn lại tóc tai cho cô, để khuôn mặt cô hiện ra. Anh nhìn cô.
“Chủ nhà của em, bạn bè của em, hàng xóm của em, đồng nghiệp của em chưa nói cho em biết vì sao anh lại tới đây, vì sao anh lại xuất hiện ở đây ư?”
“Đầu gỗ, anh tới nhận lỗi với em.”
Cô lùi một bước, né tránh sự đụng chạm của anh, quay mặt ra biển.
“Trong mười mấy tiếng đồng hồ từ Miami tới Jakarta, anh đã suy nghĩ và cảm thấy dường như anh đã làm rất nhiều chuyện tồi tệ với em.”
“Thứ nhất: Anh không nên dùng thủ đoạn bỉ ổi như vậy để ép em vào căn nhà bẩn thỉu đó rồi mất đi nụ hôn đầu một cách mơ hồ. Thứ hai: Anh không nên tung ảnh nụ hôn đầu của chúng ta ra ngoài để em bị mẹ tát, để em mang mái đầu cắt dở dang đi ra đường và cảm thấy cô độc. Thứ ba: Anh không nên đùa giỡn em, bắt em bước xuống đài phun nước giúp anh nhặt máy bay mồ hình để em khó xử. Thứ tư: Anh không nên lừa Tiểu Phàn, bắt Tiểu Phàn uống dịch cá mực khiến em đau lòng. Thứ năm: Anh không nên biết rõ Marche không có ý đồ tốt còn cố ý bảo cô ta tới nhà để em bị cô ta đẩy xuống sông. Thứ sáu: Anh không nên cố tình dùng những bức ảnh đó hăm dọa em, hơn nữa còn nói rất nhiều câu tự cho là mình đúng khiến em sợ hãi. Thứ bảy, anh không nên để mặc em vào lúc thê thảm, đáng lẽ phải khoác áo lên người em, đằng này lại nhiệt tình với cô gái khác để em buồn.”
“Nghĩ kỹ lại, hình như anh luôn làm mấy chuyện tệ hại với em.”
“Tệ nhất là trong lúc em đau khổ vì mất mẹ, anh lại trốn ở Singapore, tệ tột dùng là rất nhiều, rất nhiều đêm anh để em một mình đi trên hành lang dài dằng dặc đó.”
“Đầu gỗ, anh sai rồi.”
Ngẩng đầu lên, Khang Kiều hướng mặt lên trời.
“Nếu, bây giờ em vẫn chưa biết vì sao anh lại đến đây, vì sao lại tới trước mặt em, thì anh sẽ nói cho em biết.
“Thật ra Hoắc Liên Ngao tới trước mặt Khang Kiều để ‘say sorry’.”
Cô giơ tay gạt đi nước mắt.
Bước chân kia tiến lại sau lưng cô, đôi tay ấy vòng qua eo cô, khuôn mặt ấy nhẹ nhàng cọ vào tóc cô, giọng nói ấy ngập tràn hối hận:
“Đầu gỗ, tha thứ cho hắn đi, sau này hắn không dám nữa, thật sự không dám nữa.”
“Tất cả những chuyện đầu gỗ ghét, tất cả những chuyện khiến đầu gỗ giận, tất cả những chuyện khiến đầu gỗ đau lòng, Hoắc Liên Ngao sẽ không bao giờ làm nữa.”
Ngón tay một lần nữa dụi mạnh lên mắt, xóa sạch những giọt lệ mới ứa ra, rồi cô đưa tay xuống eo, mạnh mẽ gỡ bàn tay đang ôm lấy mình ra…