Trì Tả biết bất kể là đồng đội nào của mình, khi bùng nổ đều có thực lực vô cùng mạnh mẽ, nhưng khi huấn luyện bình thường, vì để cậu học được nhiều thứ hơn, họ không muốn hành hạ quá hung ác, chỉ là hôm nay cậu lại phát hiện, có lẽ thêm một chút áp lực sẽ tốt hơn.
Bạch Thời và Lam cũng nhận ra tinh thần lực của Trì Tả có khả năng tăng cao, đương nhiên không có ý kiến, gật đầu, lại nhìn về phía sân khấu.
Lượt đấu thứ hai đã bắt đầu, hai bên theo thứ tự là Phi Minh và đội trưởng Xích Thiên – Lâu Mạc Phong.
Mặc dù trước kia Phi Minh đã từng chiến đấu với bộ đội đặc chủng Ngân Nhạc Sinh, nhưng dù sao Ngân Nhạc Sinh vẫn còn trẻ, nếu so sánh thì Lâu Mạc Phong có kinh nghiệm phong phú hơn nhiều, năng lực ứng biến cũng mạnh mẽ hơn. Có điều kể từ khi đánh xong với Ngân Nhạc Sinh, Lam đã tìm cho Phi Minh rất nhiều video huấn luyện về vấn đề này, năng lực tiếp thu của Phi Minh rất tốt, đã sớm hiểu rõ đạo lý, bởi vậy kết quả của trận đấu này rất khó đoán.
Hai người đều là tuyển thủ kiểu tiến công, ngay sau khi đếm ngược kết thúc thì đồng loạt chuyển động, bất kể là động tác hay phản ứng đều không kém bao nhiêu, từ mặt đất đến không trung, lại từ trên cao đáp xuống đất bằng, quả thực là không phân được cao thấp.
Người máy khồng lồ cao lớn uy mãnh, hai người lại có thể thao tác tinh hoạt, thậm chí trong khi đối kháng cường độ cao như vậy chỉ để lại cho người xem một cái bóng, khí lưu nhanh chóng bay lên xung quanh, một luồng sóng cuồn cuộn trào ra ngoài, bên tai vang lên hai tiếng bang bang, một tòa nhà đã hóa thành tro tàn trong công kích của đạn pháo, ngay sau đó bị cơn lốc quét lên không trung, tiêu tan trong nháy mắt, mây cũng dần bị ảnh hưởng, cảnh tượng cực kỳ rung động.
Mọi người há hốc miệng, tất cả đều có cảm giác không tìm thấy được âm thanh của mình, mãi một lát sau mới nuốt nước miếng, hồi hộp nhìn màn hình. Bạch Thời ngửa đầu, cậu biết tình huống thế này sẽ không kéo dài quá lâu, người nào mệt mỏi trước, người ấy sẽ lộ ra sơ hở trước, cho dù thời gian kiên trì của hai người đều rất dài, nhưng cơ giáp sẽ không chịu nổi, lúc ấy cũng sẽ phân ra mạnh yếu.
Lúc này, Phi Minh vừa tránh thoát một pháo của đối phương, y cũng bắn trả, thấy không bắn trúng thì nhanh chóng thu pháo lại, rút kiếm ra, nhảy lên rồi chém xuống thật mạnh. Lâu Mạc Phong gần như làm ra động tác y hệt, hai thanh kiếm va vào nhau, khí lưu mãnh liệt lại bay lên, gào thét cuốn tung cát bụi.
Hai người dừng lại một giây ngắn ngủi, tiếp tục xông vào chiến đấu. Bởi vì cường độ quá lớn, trong khi giao phong không ngừng, thân kiếm dần dần xuất hiện vết nứt, trong lần va chạm cuối cùng đã hỏng hẳn. Bởi vì lực khác nhau, thanh kiếm của Phi Minh gãy trước, Lâu Mạc Phong luống cuống không kịp trở tay, đột nhiên nghiêng về phía trước, Phi Minh nắm lấy cơ hội, lập tức siết chặt nắm tay đập xuống thật mạnh.
Lâu Mạc Phong không phải là người thích chịu thua thiệt, vội vàng quăng kiếm, mượn thế nghiêng về phía trước, nhanh nhẹn ra quyền. Một giây tiếp theo, âm thanh va chạm nhức óc liên tiếp vang lên, hai người cùng trúng chiêu, lảo đảo lui về phía sau nửa bước, rồi lại không sợ mà lao về phía trước.
Đây là… Bạch Thời tìm kiếm từ ngữ, trong đầu đã hiện lên bốn chữ “Thế lực ngang nhau”. Cậu đang định xem tiếp, chợt phát hiện cái gì, vội vàng cúi đầu, chỉ thấy bé Tri Nguyên thú màu trắng chẳng biết đang chui trong áo khoác của ai lăn đến phía sau cậu, nó chìa ra một cái móng vuốt nho nhỏ lay cậu hai cái, giờ phút này thấy Bạch Thời nhìn sang, liền chớp mắt mấy cái: “Meow~”
Bạch Thời: “…”
Bạch Thời ngồi xổm xuống ôm nó vào trong lòng, nhìn về phía góc hẻo lánh của khu nghỉ ngơi, thấy bé màu đen đang cuộn mình trong lòng đại ca, được anh vuốt lông, mắt lim dim nhìn về phía họ. Cậu im lặng vài giây, chậm rãi tiến tới: “Đại ca.”
Tống Minh Uyên nhìn màn hình Trọng Thiên biến thành, ừ một tiếng. Bạch Thời không cần đoán cũng biết anh đang xem trận đấu của Tinh Diệu và Hoàng Gia, nói thẳng ra thì đang xem Joshua chiến đấu, cậu nhắc nhở: “Tiểu Hiên bò ra ngoài rồi.”
“Anh biết.”
Bạch Thời đoán là anh biết tiểu Hiên muốn đi tìm cậu cho nên không quản, lại im lặng lần nữa, liếc nhìn, cậu muốn nói thật ra có thể về phòng rồi xem hoặc xem chiếu lại, nhưng lại nghĩ nếu nói thế có khi lại bị đại ca cho rằng mình đang ghen, dứt khoát thôi, ôm tiểu Hiên bỏ vào trong cái giỏ nhỏ của nó, nhẹ nhàng vuốt vuốt, dặn nó phải nghe lời, lúc này mới rời đi.
Tống Minh Uyên kịp thời cầm chặt cổ tay của cậu, bảo tiểu Duệ trên đùi nhích ra một chút, sau đó kéo cậu qua. Bạch Thời giật mình, vừa định muốn nói mình đang xem thi đấu, thì nghe trong hội trường vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt, vội vàng quay đầu nhìn lại. Tống Minh Uyên cũng có xem qua trận đối quyết của Phi Minh, biết thực lực hai người xấp xỉ nhau, cũng ngẩng đầu lên nhìn.
Màn hình đang chiếu lại cảnh đặc sắc, hai cơ giáp đều mang vết thương chồng chất, hộ giáp đã vỡ nát, trên người lóe lên tia điện, gần như đã mất khả năng chiến đấu, cuối cùng Lâu Mạc Phong dựa vào kinh nghiệm phong phú để cướp được một chút ưu thế, thắng hiểm, Xích Thiên lại được thêm một điểm.
Sắc mặt Phi Minh lạnh lùng, hình như có chút tiếc nuối. Lam cười an ủi, nói có thể nhìn ra tiến bộ rõ ràng rồi, sau này y sẽ mạnh hơn đối phương nhiều. Phi Minh không phải là người hay để tâm vào chuyện vụn vặt, gật đầu, tìm một nơi ngồi xuống.
Phượng Hoàng đã thua hai trận liên tiếp, các fan bắt đầu căng thẳng, nhưng nghĩ đến việc Lam và Tiểu Nhị Hóa vẫn chưa ra sân, vì vậy bắt buộc bản thân phải bình tĩnh, tiếp tục xem.
Bạch Thời nheo mắt lại, nhìn về phía đối diện.
Có lẽ sách lược của Xích Thiên là đặt người lợi hại nhất vào trận đánh đơn, cố gắng lấy được điểm để đền bù vào phần thiếu, sau đó cử hai trong ba người thực lực mạnh, am hiểu thi đấu vào trận thứ hai, như vậy ít nhất có thể lấy được ba điểm, xem ra, người thứ ba họ sẽ phái ra một tuyển thủ thực lực bình thường.
Họ chờ đợi, quả nhiên thấy người đi lên giống như suy nghĩ của họ là biết mình đã đoán đúng,
Phượng Hoàng phái Địch Cổ Nguyên ra, hắn vẫn luôn phát huy rất quy củ, nhưng thực lực không tệ. Bạch Thời xem một lát, thấy Địch Cổ Nguyên đã dần dần chiếm thượng phong, cũng hơi yên tâm, thuận thế ngồi bên cạnh đại ca, sau đó ánh mắt liếc qua, khẽ giật mình: “Xong rồi?”
“Ừ.”
Bởi vì nguyên nhân chênh lệch múi giờ, trận đấu giữa Tinh Diệu và Hoàng Gia bắt đầu sớm hơn họ, hiện tại hai đội đã tới vòng đấu đoàn đội, hình ảnh nồng nặc khói thuốc súng, chỉ liếc nhìn cũng có thể thấy mảnh vỡ cơ giáp tứ tung, hai đội đều có người tử vong, nhưng Tinh Diệu nhiều hơn một chút.
Hiện tại thời gian sắp hết, đội trưởng Tinh Diệu – Ngân Nhạc Sinh đã thành nỏ mạnh hết đà, ầm ầm ngã xuống đất, dù đại ca không bật tiếng, nhưng Bạch Thời cảm thấy dường như mình thật sự nghe được âm thanh nhức óc kia. Bây giờ bên Tinh Diệu chỉ còn một mình Joshua, chiến đội Hoàng Gia thì còn ba người, cả ba đang chuẩn bị khởi xướng đợt tiến công cuối cùng.
Trời chiều dần dần nghiêng nghiêng tới đường chân trời, nhuộm cơ giáp thành một màu máu đầy thê lương, đùi phải của Joshua đã hỏng hẳn, cơ giáp lập tức mất cân đối, ngay sau đó được hắn dùng kiếm chống đỡ, uy phong sừng sững trên cánh đồng bát ngát.
Hình ảnh lập tức ngừng lại, trận đấu kết thúc.
Mặc dù cuối cùng chiến đội Hoàng Gia đã thắng, nhưng đây là lần đầu tiên từ lúc thi đấu Liên Minh đến nay, họ bị người ta ép hòa trong khi đấu đoàn đội. Bạch Thời ngơ ngác một lát: “Sao em có cảm giác Joshua lợi hại hơn nhỉ?”
Nếu như lúc trước dùng tài nghệ này để đánh với họ, thì làm sao họ có thể thắng thuận lợi đến thế được?
Tống Minh Uyên gật đầu: “Thời điểm cậu ấy phấn khởi đều phát huy vượt xa người thường.”
Bạch Thời nhìn sang, thấy hai bên đã rời khỏi hệ thống, khóe miệng Joshua đang giữ một nụ cười, tà khí trên người còn đậm hơn trước kia, cho dù nhìn qua màn hình cũng có thể làm cho người ta cảm nhận được. Cậu im lặng một lát, đột nhiên phát hiện đây là một nhân tài, rất ưu tú cũng rất có sức quyến rũ, trên thực tế còn là thanh mai trúc mã của đại ca, nếu như người này quả thật thích đại ca, thực ra cũng có thể… Mịa, cậu không thèm nghĩ tới sự việc này nữa!
Tống Minh Uyên thấy bạn nhỏ này cứ nhìn chằm chằm người ta mãi, không kiềm chế nổi mà nắm chặt cái cằm cậu xoay về phía mình.
Bạch Thời chớp mắt mấy cái: “Sao thế?”
Tống Minh Uyên đóng màn hình lại, xoa xoa đầu cậu, ý bảo lượt đấu thứ ba đã kết thúc. Bạch Thời nhìn về phía sân khấu, thấy Địch Cổ Nguyên đã chiến thắng thuận lợi, liền đứng dậy đi lên đài.
Bên phía Xích Thiên đã sớm cảm giác sự việc không ổn, họ cứ tưởng Tiểu Nhị Hóa sẽ xuất hiện trong trận đầu, ai ngờ cậu lại tổ đội với Lam để đấu ở vòng hai. Thứ Hổ không nhịn được mà thở dài, nghĩ thầm, thất sách.
Bạch Thời và Lam bước tới chỗ ngồi trong tiếng hét chói tai của fan hâm mộ, đồng loạt tiến vào hệ thống, đợi tính thời gian chấm dứt thì đồng loạt công kích đối phương. Quái giả thuyết xuất hiện tùy cơ hội, ai biết sẽ gặp được bao nhiêu, còn không bằng thẳng tay giết đối thủ
Hai người của Xích Thiên đã sớm nhận được chỉ thị phải chạy trốn, nhưng dù sao họ cũng đứng ở cùng điểm khởi đầu, căn bản không chạy được bao xa, nhanh chóng bị chặn đường, ngay sau đó là từng đợt công kích như cuồng phong bạo vũ.
Thực lực của Bạch Thời thì không cần phải nói rồi, mà thực lực của Lam còn mạnh hơn Phi Minh một chút, hơn nữa cũng có thể thấy hắn đã được huấn luyện bài bản, chỉ khác đế quốc Erna một chút, cũng không biết là học ở đâu, nhưng bất kể thế nào, hắn cũng rất mạnh. Bạch Thời và Lam cùng phát lực, hai người của Xích Thiên không phải là đối thủ, nhanh chóng tử vong.
Hai bên nghỉ ngơi một lát, tiến vào thi đấu đoàn đội cuối cùng.
Trước mắt là một vùng rừng rậm tươi tốt, hệ thống đã điều chỉnh tỉ lệ, cây cối đều cao lớn phi thường, đứng ở nơi đây, cơ giáp cũng nhỏ bé như con người. Trì Tả đứng ở điểm khởi đầu nhìn về phía đó: “Muốn đi vào không?”
“Không, chúng ta không có kinh nghiệm tác chiến trong rừng, nhưng họ thì khác, cho nên đi vào chẳng khác nào chịu chết.” Lam phân tích, “Nhưng bay lên trời cũng không được, tầm mắt đều bị lá cây chặn, không những không thể nhìn thấy họ, mà còn có thể bị pháo bắn trúng.”
Trì Tả không nén nổi tò mò mà hỏi: “Cũng không thể đứng đây đợi chứ? Xung quanh không có vật che chắn, cũng sẽ bị bắn lén.”
Lam ừ, mỉm cười nhìn qua bên cạnh: “Em trai, nói đi.”
Bạch Thời nheo mắt nhìn về phía trước, nhả từng chữ một: “Phím thuộc tính Hỏa và Phong, chúng ta… Đốt rừng.”