*
Kết thúc một hồi ban ngày tuyên dâm, hai người quyết định tranh thủ dọn nhà luôn một thể.
Khách quan mà nói, trong nhà Kỷ Xuân Sơn cái gì cũng có, quả thật tiện hơn ở đây khá nhiều. Về phương diện khác, nếu ở nhà anh sẽ luôn sống trong cảnh nơm nớp lo sợ, giây phút nào cũng lo lắng bị Triệu Văn Nhân ghé ngang bắt gặp.
Lần trước Thẩm Hòe Tự thu dọn quá vội vàng nên không mang theo bao nhiêu quần áo, lần này anh chuẩn bị thêm chút trang phục mùa hè cầm qua. Tủ quần áo của anh tương đối nhàm chán, lấy màu đen làm chủ đạo, phong cách thời trang cũng gần như thống nhất một kiểu.
Anh tùy tay chọn vào món đồ thường mặc, lại gặp Kỷ Xuân Sơn luôn đứng đằng sau liên tiếp chỉ chỉ trỏ trỏ: “Lấy cái kia đi, cái kia đẹp hơn.”
Thẩm Hòe Tự lấy ra hai chiếc áo thun kiểu dáng cơ bản mắt thường khó lòng phân biệt nổi, không nhịn được phải hỏi hắn: “Là cho anh mặc hay em mặc? Chọn hăng say thế làm gì.”
“Tại sao tôi không thể mặc?” Kỷ Xuân Sơn thấy anh cứng đầu không chịu nghe khuyên, quyết đoán tự tay rút áo ra, “Mặc chung một tủ quần áo với bạn trai mới lãng mạn chứ.”
“Em không mặc đồ của anh đâu, diêm dúa lắm.” Thẩm Hòe Tự khinh bỉ liếc một cái, “Nhất là cái bộ âu phục màu trắng anh mặc hồi ở Hải Khẩu.”
Bộ đồ Kỷ Xuân Sơn mặc ngày hôm đó, trực tiếp mang đi tham gia hôn lễ chắc cũng không ai bắt bẻ được gì.
“Gặp lại bạn trai cũ còn là mối tình đầu, đương nhiên phải ăn diện lộng lẫy chứ.” Kỷ Xuân Sơn nói rất hợp lý, “Phải để em hối hận dữ dội vào mới được.”
Thẩm Hòe Tự yên lặng nhìn hắn.
Hối hận dữ dội? Khi ấy anh chỉ có ham muốn dữ dội được đấm Kỷ Xuân Sơn một trận.
Kỷ Xuân Sơn hứng thú bừng bừng truy vấn: “Tiểu Tự, lần đầu tiên trông thấy tôi mặc âu phục em có cảm giác thế nào?”
“Cảm thấy anh rất thiếu đánh.” Thẩm Hòe Tự thành thật trả lời, “Ngày hôm đó anh cực kỳ thiếu đánh.”
Kỷ Xuân Sơn không thèm để ý, tiếp tục hăng say lục tủ quần áo của anh.
“Hôm ấy tôi bị em mê hoặc đến sắp hỏng luôn, em mặc đồ tây siêu đẹp trai.” Hắn rút bộ âu phục Thẩm Hòe Tự từng mặc ở Hải Khẩu ra khỏi tủ, ghé sát vào anh thì thào, “Em mặc vào đi, chúng ta lại làm một lần…”
Người này quả là t*ng trùng thượng não, Thẩm Hòe Tự thật sự không chịu đựng nổi, cảm thấy nếu cứ để yên như vậy cả hai sớm muộn gì cũng sẽ tinh tẫn nhân vong. Anh giật phắt bộ âu phục về, lớn tiếng hét lên: “Kỷ Xuân Sơn, anh không thấy mệt sao? Sang thứ hai em đi đường vẫn còn run chân đây này!”
Kỷ Xuân Sơn nuốt nước bọt, cuối tuần trước đúng là bọn họ làm hơi thái quá, nhất định có ảnh hưởng đến lực phát huy của hắn trong trận xô xát với Bạch Nghiên Sơ.
“Xác thật có một chút.” Hắn ngượng ngùng đáp.
Thẩm Hòe Tự thở phào nhẹ nhõm, ném bộ âu phục lên trên cùng chồng quần áo phải mang đi rồi tiếp tục chọn mấy món đồ khác.
“Thứ hai em sẽ đi bệnh viện Hòa An một chuyến, đúng lúc Đoàn Triết cũng rảnh, chúng ta cùng ăn bữa cơm chiều đi.” Thẩm Hòe Tự lại đào ra một chiếc áo thun gần như giống hệt những chiếc trước đó.
Kỷ Xuân Sơn vừa xếp quần áo vừa hỏi: “Không chọn cuối tuần được sao? Ngày mai được không? Thứ hai có khi tôi phải tăng ca.”
Thẩm Hòe Tự lắc đầu: “Đoàn Triết nói cuối tuần lịch của nó càng kín mít.”
Kỷ Xuân Sơn ngẫm nghĩ, nghề của Đoàn Triết đúng là ngày nghỉ bận hơn ngày thường, đành phải miễn cưỡng đồng ý: “Được, vậy các em cứ đi trước, tôi sẽ cố gắng kết thúc sớm rồi qua thẳng quán ăn luôn.”