Lần nào ông nội cũng im lặng.
Mỗi khi ở một mình, ông ấy đều sẽ khóc.
Anh lại nhớ đến cái chết của ông nội.
Vào cuối mùa thu năm đó, ông nội chưa rời khỏi thành phố Hòa lần nào lại đột nhiên bảo phải xa nhà một chuyến.
Trước khi đi, ông ấy lấy tờ giấy hôn ước ra dặn Lý Dục Thần cất kĩ, nói với anh là sau khi lớn hãy đi làm con rể cho nhà họ Lâm.
Chuyến này ông ấy đi tận mấy tháng trời.
Lúc ông nội trở về, tuyết rơi thật dày.
Ông ấy bị thương chằng chịt khắp người, khi về đến nhà chỉ còn một hơi cuối cùng.
Ai cũng nói ông ấy bị xe tông, tài xế bỏ chạy.
Cũng có ông cụ nói theo kinh nghiệm của mình, vết thương của ông nội không giống bị xe tông, mà giống bị người ta đánh hơn.
“Rốt cuộc tại sao ông nội cháu lại chết?”
Đây là câu hỏi mà Lý Dục Thần đã giấu trong lòng suốt mười ba năm qua.
“Tôi chỉ biết ông ấy đã trở về thủ đô một chuyến”, Lâm Thượng Nghĩa trả lời: “Trước khi đi, ông ấy có đến tìm tôi, ông ấy bảo có chuyện rất quan trọng cần làm. Nếu không trở về được, ông ấy nhờ tôi chăm sóc cho cậu”.
“Ông ấy không nói là chuyện gì sao?”
“Không có, nhưng tôi đoán chắc hẳn có liên quan đến chuyện nhà họ Lý bị tiêu diệt, hình như ông ấy điều tra được manh mối nào đó”.
Lý Dục Thần cảm thấy không đúng lắm: “Nếu ông ấy chết vì lý do đó, vậy khi về chắc chắn sẽ bại lộ hành tung, sao những người đó có thể bỏ qua cho cháu được?”
“Hữu Toàn rất thận trọng, nếu không phải vì đã cắt đuôi được kẻ bám theo thì sao có thể trở về?”, Lâm Thượng Nghĩa giải thích.
Lý Dục Thần siết chặt nắm đấm: “Rốt cuộc là ai đã hại ông ấy và nhà họ Lý?”