Ngoài miệng nói như thế, nhưng hắn vẫn đi tới bên giường rồi khom người thử đối đầu với bàn tay đang siết chặt cành tùng kia của Văn Thời.
Hắn chỉ giật nhẹ cành khô đó một cái, mà hơn mười sợi dây rối cuốn theo uy áp nặng trịch giống như lưỡi dao lạnh tanh đã vụt ra từ giữa các ngón tay đang nắm siết.
Cũng may người thử là Bốc Ninh, hắn nghiêng đầu tránh mình, khổ sở lắm mới né được. Lỡ đổi thành người khác, lúc bấy giờ đã bị dây rối đóng xuyên trên tường nhà mất rồi.
Những sợi dây rối kia đánh không trúng thứ gì, nên lại lặng lẽ rụt về.
Mà chủ nhân dây rối vẫn mất đi tri giác, đợt công kích vừa nãy chẳng qua chỉ xuất phát từ bản năng mà thôi.
“Ba ngày rồi, ấy thế mà vẫn như vậy…” Chu Húc vỗ ngực sợ hãi không thôi.
Một lát sau, nó lại rung thân biến thành Bốc Ninh, trầm giọng đáp rằng: “Đúng đấy, đã ba ngày rồi.”
Hắn nhìn đôi lông mày bằng phẳng y nguyên của Văn Thời trong lúc mê man thì buông tiếng thở dài, sau đó nhìn chằm chằm cành khô nọ và chợt ngẩn ra.
Bỗng nhiên, cửa phòng vang lên mấy tiếng “cốc cốc cốc” gấp gáp.
Bốc Ninh ngoái đầu sang, trông thấy một người đẩy cửa bước vào.
Người bước vào là Trương Bích Linh, một trong những chủ oán từng sống ở thôn Liễu, kiếp này là mẹ của Chu Húc. Bà mở miệng về phía khuôn mặt của Chu Húc, nhất thời không biết nên gọi là “Tiểu Húc” hay là nên gật đầu thưa một tiếng “lão tổ”.
Bốc Ninh rốt cuộc vẫn áy náy gật đầu với bà một cái rồi lui để Chu Húc chiếm chỗ chính.
“Mẹ, mẹ vội vội vàng vàng chi mà dữ vậy?” Chu Húc lại đổi chỗ rất là tự nhiên.
Trương Bích Linh vẫn nuốt xưng hô xuống, chỉ về hướng đường núi và nói: “Hình như Tiểu Hạ sắp tỉnh rồi.”
Tiểu Hạ trong lời bà nói chính là Hạ Tiều.
Từ lúc đến bổn trạch Trương gia và vào lồng của Trương Đại Nhạc hôm đó, cậu đã có gì đó sai sai. Trương Bích Linh luôn đi chung đường với cậu và nhìn thấy cậu bất thình lình hết chịu nổi nữa mà ngất đi khi lồng tan, nhưng chẳng ai biết nguyên do cả.
Mọi người đã thử khá nhiều cách, song vẫn không thể làm Hạ Tiều tỉnh lại. Mặc cho ra sao, cậu cũng cuộn tròn gắt gao, ngón tay luồn giữa khe tóc và bụm bít đầu, như là đang chống cự một sự thống khổ nào đó…
Không biết đây có phải cậu bị ảnh hưởng ngay lúc ấy bởi Văn Thời, người đã tạo ra cậu hay chăng.
Bốc Ninh dứt khoát ôm cậu và Trương Nhã Lâm với linh thần đã tàn tạ đến chỉ còn một hơi thở thoi thóp về núi Tùng Vân rồi thu xếp ổn thỏa cho họ ở sườn núi.
Ngoại trừ những người cần được nuôi linh này, chỉ có một người ngoài núi là Trương Bích Linh được ngầm cho ở lại và luôn phụ Bốc Ninh chăm nom hai bên.
“Sắp tỉnh rồi hả mẹ?” Chu Húc nghe Trương Bích Linh nói, nó đáp: “Vậy thì quá tốt rồi, chứ cứ ngất mãi thì thực sự hơi đáng sợ rồi đó.”
“Nhưng mà ——” Sắc mặt của Trương Bích Linh có phần chần chờ.
“Sao vậy, mẹ ấp a ấp úng gì á?”
“Tình trạng của Tiểu Hạ lại hơi kỳ quái.”
“Kỳ quái?”
Chu Húc cảm thấy khá khó hiểu, Trương Bích Linh nói luôn: “Trước hết con đừng chiếm chỗ, để lão tổ Bốc Ninh ra đây và đến sườn núi coi thử xem sao.”
Chu Húc: “…”
Nó “à” một tiếng, giơ tay đâm mình một cái và nói: “Đừng khách sáo nữa lão tổ ơi.”
Một giây sau, hắn nhíu mày đưa tay ra với Trương Bích Linh, “Xấu hổ quá, chị đợi một lát.”
Hắn vừa nói vừa đi về mép giường, cầm vài viên đá tròn trên bàn rồi bày bên giường.
Trương Bích Linh thắc mắc: “Lão tổ, đây là gì vậy ạ?”
“Đang bày trận đó mẹ.” Chu Húc chợt ngoi lên trả lời bà một câu.
“Trận nuôi linh sao ạ?” Trương Bích Linh nhớ trước đây từng nghe Chu Húc nói, linh tướng của lão tổ Văn Thời bây giờ chỉ còn lại một vài mảnh vỡ, thiếu thốn quá nhiều, hồ nuôi linh và trận nuôi linh thực ra không có tác dụng lớn đối với anh.
“Không hoàn toàn là vậy.” Chu Húc lại ngoi lên, “Chủ yếu là sợ ổng chạy trốn.”
Trương Bích Linh sững sờ: “?”
Bốc Ninh rốt cuộc không để cho nửa kia của mình nói hươu nói vượn nữa. Hắn đặt viên đá trận thứ ba xuống và giải thích: “Tôi sợ nó tỉnh lại rồi làm mấy việc ngốc thôi.”
Trương Bích Linh không rõ ‘việc ngốc’ trong lời hắn nói mang nghĩa nào, nhưng vẫn nói tiếp theo quán tính: “Lão tổ Văn Thời không giống như kiểu người sẽ làm loạn.”
Bạn đang
Bá»c Ninh ngá»i dáºy, nói như Äang than thá»: âTên sư Äá» nà y cá»§a ta trông lạnh lùng như bÄng⦠thá»±c chất là bên trong nó Äiên hết chá» nói.â
Hắn Äang Äá»nh Äi bà y viên Äá tráºn thứ tư thì khá»±ng lại giữa chừng, nghiêng Äầu nhìn thoáng ra ngoà i cá»a và o.
âSao váºy ạ?â Trương BÃch Linh há»i má»t câu.
Nhưng Bá»c Ninh chưa ká»p trả lá»i, cô Äã biết nguyên nhân ââ hình như có tiếng Äá»ng á» sưá»n núi.
Núi Tùng Vân trong Äêm yên ắng Äến lạ thưá»ng, chá» cần không gắng sức nén tiếng, âm thanh cách xa hÆ¡n trÄm trượng cÅ©ng như là gần trong gang tấc.
Cuá»i cùng, Bá»c Ninh vẫn chưa bà y xong Äá tráºn mà Äã vá»i và ng xuá»ng núi cùng vá»i Trương BÃch Linh.
Há» Äi quá gấp nên nà o hay, lúc cá»a phòng bá» khép lại chưa ÄÆ°á»£c bao lâu, VÄn Thá»i mê man suá»t ba hôm trên giưá»ng lại chợt má» mắt.
***
Lúc xuá»ng tá»i sưá»n núi, Bá»c Ninh và Trương BÃch Linh trông thấy má»t loạt vết nứt ráºm rạp trên vách tưá»ng, tá»±a như vừa Än má»t Äòn nặng trÄ©u.
Nếu không có Äiá»u gì bất ngá», Äây vừa khéo là nÆ¡i phát ra tiếng Äá»ng Äó.
âCó ngưá»i lên núi ư?!â Phản ứng Äầu tiên cá»§a Trương BÃch Linh là như thế nà y, bà bá»ng xoay ngưá»i nhìn bá»n phÃa.
Bà còn chưa ká»p tìm ra dấu vết, Bá»c Ninh Äã má» miá»ng: âKhông phải ÄÆ°á»£c tạo nên bên ngoà i cÄn nhà .â
âKhông phải bên ngoà i cÄn nhà ? Chẳng lẽâ¦â Trương BÃch Linh nhìn chằm chằm cÄn nhà ná» và lẩm bẩm: âÄÆ°á»£c tạo nên trong nhà ?â
Há» vừa Äẩy cá»a bưá»c và o thì Äã phát hiá»n, bên trong còn bá» phá hoại nghiêm trá»ng hÆ¡n, có má»t chá» loÌm xuá»ng, vết nứt Äan xen và phá»§ kÃn lan ra khắp chá»n từ chá» Äó.
Quả lÃ ÄÆ°á»£c tạo nên trong nhà .
Nhưng trưá»c Äó cÅ©ng chá» có hai ngưá»i trong cÄn nhà nà y thôi mà ââ
Trương Nhã Lâm bá» lão tá» tiên Trương gia hại thê thảm, Äến nay sá»ng chết khó nói, nằm á» Äó như má»t khúc gá» mục hình ngưá»i, ngay cả hÆ¡i thá» ngưá»i sá»ng cÅ©ng khó lòng nháºn ra, tất nhiên không thá» là m ra những dấu vết nà y.
Váºy cÅ©ng chá» còn lại Hạ Tiá»uâ¦
Thế nhưng, trưá»c giá» Hạ Tiá»u luôn nhát gan và gầy yếu, cáºu cÅ©ng không há»c ÄÆ°á»£c má»t chút bản lÄ©nh nà o cá»§a Thẩm Kiá»u hoặc VÄn Thá»i. Äá» tạo ra vết nứt vá»i trình Äá» như vầy, có khi phải trả giá bằng má»t Äá»ng xương gãy rá»i.
Chu HuÌc nghÄ© váºy, chiếm cứ cÆ¡ thá» Äá» nắm quyá»n Äiá»u khiá»n trong tÃch tắc rá»i nhìn sang chá» giưá»ng cá»§a Hạ Tiá»u.
Rá»i hắn thấy chẳng biết từ lúc nà o, ngưá»i vá»n phải gáºp ngưá»i nằm ngá»§ vÃ ÄÆ°a mặt vá» phÃa cá»a trưá»c Äó Äã ÄôÌi hưá»ng, Äang ÄÆ°a lưng vá» phÃa há», trán chá»ng lên tưá»ng, cuá»n tròn và o bên trong.
NhỠánh Äèn trong phòng, có thá» thấy là cáºu Äang phát run.
Không biết là sợ hay là Äauâ¦
âTrưá»c Äó, cáºu ấy láºt qua láºt lại rất nhiá»u lần, còn luôn nói chuyá»n, thoạt nhìn giá»ng như sắp tá»nh lại.â Trương BÃch Linh nhìn ngưá»i trên giưá»ng chÄm chú, ngừng lại má»t há»i rá»i nói tiếp: âKhông biết là do cái bóng hay gì, tôi cảm thấy hình như cáºu ấy cao lá»n thêm Äôi chút, tóc cuÌng Äen hÆ¡n so vá»i ban Äầu nữaâ¦â
Bà kiá»u nói nà y, Chu HuÌc cuÌng cảm thấy ââ
Nhìn từ sau lưng, Hạ Tiá»u quả thá»±c trông khác biá»t so vá»i bá» dáng trong ấn tượng cá»§a nó.
âMẹ nói anh ấy vẫn luôn nói chuyá»n, ảnh nói gì váºy mẹ?â Chu HuÌc há»i Trương BÃch Linh má»t câu.
âCáºu ấy cứ nói trong há»ng, mẹ chẳng có nghe rõ gì hết. Hình như là cáºu ấy kêu ông ná»i, còn kêu cả anh Æ¡i. Vá» sau, giá»ng Äiá»u cá»§a cáºu ấy cÅ©ng thay Äá»i, rá»i mẹ chả hiá»u cáºu ấy Äang nói gì nữa.â
Chu HuÌc Äi Äến bên giưá»ng, loáng thoáng trông thấy góc nghiêng cá»§a ngưá»i ná», Äúng là Hạ Tiá»u. Cáºu nhắm chặt hai mắt, ấn ÄÆ°á»ng nhÃu khÃt, coi bá» Äang bá» nhấn chìm trong má»t cảnh trong mÆ¡ há»n loạn nà o Äó, song cứ như Äang gá»ng chá»u má»t ná»i Äau Äá»n không tà i nà o thoát khá»i.
Chu HuÌc nhìn cáºu run dữ dá»i hÆ¡n, cuá»i cùng không nhá»n ÄÆ°á»£c phải ÄÆ°a tay Äẩy cáºu và gá»i: âHạ Tiá»u? Hạ Tiá»u anh ââ â
âCút!â
Má»t giá»ng nói khà n khà n và trầm thấp vang lên.
Chu HuÌc chá» ká»p trông thấy Hạ Tiá»u Äang co ro giÆ¡ má»t tay lên thì Äã bá» Bá»c Ninh chiếm lấy cÆ¡ thá».
Má»t thoắt sau, nó nghiêng ngưá»i lùi vá»i hai bưá»c.
Vừa Äứng vững, nó Äã nghe má»t tiếng rầm vang dá»i trong nhà .
Cánh tay hất ra cá»§a Hạ Tiá»u tá»±a như mang theo Äao gió vút qua bà n gá», áºp hẳn lên tưá»ng và Äá» lại má»t cái rãnh sâu.
Nếu mà rÆ¡i lên cÆ¡ thá» ngưá»i, thì xương cá»t gì cÅ©ng nát bét.
Chu HuÌc ngó cái rãnh sâu kia, sau Äó lại nhìn Hạ Tiá»u vẫn cuá»n mình run rẩy trên giưá»ng, ngạc nhiên Äến ngây ngưá»i: âHoang mang vãi, anh ta Äang bá» gì thế nà y?â
HẾT CHÆ¯Æ NG 104 (ââ¢ Ö â¢â)