Tưởng thị nghe xong cười, thần sắc đặc biệt nhu hòa nói: “Nữ nhân ấy à, mệnh đã định là sẽ mhổ, nếu là ta không đi, ta sẽ không thể bỏ suy nghĩ này xuống.”
Nha đầu đó cho rằng nàng đang nói những nữ nhân kia, không khỏi nói thầm Tưởng thị tốt bụng, sau đó liền ra cửa đi làm việc.
Ước chừng đã đến chạng vạng, Kim Phong Hoa từ Hàn Lâm Viện trở về, gã sai ngoại viện vặt từ bên trong đi ra, ở bên tai Quan Kỳ nói vài câu liền chạy ra.
“Chủ tử, bên kia đã buông lỏng.”
“Thật sao? Cũng đúng lúc rồi, ả ta hao hết tâm tư muốn lăn lộn với ta, còn có thiếu nãi nãi các ngươi, mấy tháng này sợ đã làm nàng nghẹn muốn hỏng rồi, đến cũng được rồi.” Kim Phong Hoa vào thư phòng để cho Quan Kỳ cởi áo choàng cho mình, sau đó cười nói: “Tết nhất sắp tới, Hoàng tướng quân chỉ sợ sang năm mới có thể nhậm chức, nhị đường huynh có thể trở về ăn tết.”
Đầu Quan Kỳ cúi thấp cái gì cũng không dám nói, thật không biết bà cô kia có phải điên rồi hay không, dám lăn vào tay chủ tử.
“Đúng rồi, nhị đường huynh có phải hôm nay đã cho người đưa tin qua nói, muốn đến đây nhỉ?” Kim Phong Hoa biết rõ cố hỏi.
“Đúng là vậy, sợ là có chuyện gì đó muốn tới tìm chủ tử.” Quan Kỳ lập tức đáp.
“Vậy đến lúc đó lui qua thư phòng luôn đi.” Kim Phong Hoa làm xong một ít công văn của Hàn Lâm viện, liền quay đầu ra khỏi ngự thư phòng, đến thẳng chính phòng, chuyện gì cũng tuyệt đối không thể quan trọng bằng Tiên Tiên của hắn.
Buổi tối hôm nay không khác gì so với mọi ngày, Kim Phong Hoa dỗ dành Tiên Y ăn tối, lại ngồi nói chuyện một lát, Tiên Y gần đây thích ngủ sớm, Kim Phong Hoa cũng kệ nàng, nhìn nàng vào giấc ngủ, sau đó mới ra khỏi nhà chính, bên ngoài đều để người nhìn chằm chằm, Kim Phong Hoa mặc lại đồ đến thư phòng. Mới vừa tiến vào thư phòng, bên ngoài đã có tin tức nói, Kim Thành Nghiệp đã ra khỏi đại môn hoàng gia.
Qua thời gian một chén trà, Quan Kỳ tiến vào nói: “Vị Đại thiếu nãi nãi kia tới.”
Kim Phong Hoa gật gật đầu nói: “Để ả ta vào đi.”
Tưởng thị mặc một thân áo choàng da hồ li tuyết trắng, bên trong là chiếc váy tím nhạt, trên đầu không đeo trang sức đặc biệt loá mắt, nhưng giá trị lại không thấp, đều là trân châu phía nam nổi danh sở chế, hôm nay Tưởng thị búi kiểu tóc đang được lưu hành năm nay, vành tai là chiếc khuyên tai trân châu lay động, ở dưới ánh đèn mờ nhạt phát ra ánh sáng le lói. Tưởng thị trang điểm lên thật đúng là không tồi. Nàng ta thấy cửa thư phòng mở ra, hơi mỉm cười đi vào, sau đó ánh mắt dính lên người đang ngồi lười biếng trên ghế Kim Phong Hoa, sau đó không dời mắt được nữa. Đây mới là một nam nhân, cho dù người nam nhân này mỹ lệ như nữ nhân, nhưng nàng không phải những nữ nhân thô thiển chỉ biết xem vẻ bề ngoài đó, nàng có thể nhìn ra được giá trị trên người của Kim Phong Hoa, có thể nhìn ra được khí phách ẩn tàng trong Kim Phong Hoa, nàng nghĩ, có lẽ Tiên Y cũng không hiểu biết Kim Phong Hoa hơn nàng, người nam nhân này là độc nhất vô nhị.
“Đại tẩu, đã trễ thế này, tới nơi của ta có việc gì?” Kim Phong Hoa không đứng lên, chỉ là nhàn nhạt hỏi.
“Tam đệ hẳn là biết ta sẽ đến, không phải sao?” Tưởng thị bỏ áo choàng ra, cười nhìn Kim Phong Hoa nói.
“Nếu ngươi muốn nói đến những nữ nhân đó, còn có nạp thiếp gì đó, cửa đang mở bên kia, không tiễn.” Kim Phong Hoa thuận tay cầm quyển sách đọc, không thèm liếc mắt một cái với Tưởng thị sau khi cởi áo choàng có vẻ mị hoặc kia.
Tưởng thị cũng không giận, mắt nhìn Quan Kỳ vẫn còn ở trong phòng, lại nói với Kim Phong Hoa: “Ta muốn nói chuyện riêng với ngươi.”
“Hắn là gã sai vặt của ta, không có gì không thể để hắn nghe.” Kim Phong Hoa lật sách nói.
Tưởng thị cắn cắn môi, đi phía trước đi rồi vài bước, hít sâu một hơi nói: “Ngươi đang muốn tìm đồ phải không?”
Tay Kim Phong Hoa cũng không dưng lại, tiếp tục lật sách.
Tưởng thị cười lạnh, lại nói: “Còn có quan hệ với Phong Quốc, thậm chí còn có quan hệ với tổ phụ tổ mẫu năm đó.”
Kim Phong Hoa lúc này mới ngẩng đầu, nhìn Quan Kỳ nói: “Trông cửa.”
Quan Kỳ trực tiếp liền đi ra ngoài.
“Nói đi, mục đích mà ngươi tới.” Kim Phong Hoa đã sớm biết được nữ nhân này biết một chút chuyện gì đó, bằng không hắn cũng sẽ không phí công phu đích thân gặp nàng ta, hắn hi vọng bí mật kia trừ mình ra không còn ai biết nữa.
“Ngươi đang tìm một món đồ, hơn nữa còn là một cây lược.” Tưởng thị đi một bước lại gần Kim Phong Hoa, tham lam hít thở bầu không khí có hơi thở của hắn.
“Ngươi hiểu rất rõ.” Kim Phong Hoa cũng không phủ nhận.
Tưởng thị biết mình đã đoán đúng rồi, thần sắc lập tức trở nên hưng phấn hơn, nàng tiến đến bên cạnh Kim Phong Hoa nói: “Ngươi quả nhiên khác với bề ngoài người ta nhìn thấy, năm đó ta đã nói, đại phòng cùng tam phòng đều có tổn thất, nhị phòng các ngươi lại gần như là lông tóc không hao tổn gì, hơn nữa ta còn biết nhị phòng các ngươi có người biết võ công, quả nhiên! Hắc ý nhân trước cửa kho đại phòng là do ngươi phái đi? Ngươi rốt cuộc là người nào?”
Sắc mặt của Kim Phong Hoa chưa đổi, trong lòng lại tính toán có nên đưa những người tìm lược lúc trước đưa đến Hương Châu làm cu li hay không, bọn chúng mà cũng dám xưng là cao thủ, làm việc lại bị đàn bà trẻ con nhìn thấy.
“Ngươi cũng không muốn người khác biết chuyện này đúng không? Thực ra ngươi là có mục đích mới tới Kim gia đúng không?” Tưởng thị nhìn vòng quanh Kim Phong Hoa càng đoán càng đắc ý, nàng đã biết bí mật của Kim Phong Hoa, trong tay nàng có nhược điểm của Kim Phong Hoa, thật là làm cho người ta có cảm xúc kích động.
“Ngươi muốn gì?” Kim Phong Hoa không thừa nhận cũng không phản bác, chỉ là khóe miệng hơi cong, đôi mắt híp lại nói.
“Ta……” Tưởng thị không chút khách khí nói: “Ta muốn ngươi.”
Tác giả có lời muốn nói: Kì thực Tưởng thị chỉ là đánh bậy đánh bạ, còn vì sao nàng ta biết lược kia là gì, chương sau sẽ nói, còn có việc nàng ta tìm một nữ tử Phong quốc tới cũng là muốn thử, hơn nữa lại vừa vặn thành công. Nàng vẫn luôn bị người của Kim Phong Hoa để trong thiên viện, chờ người tới cửa nhả ra, nàng ta đã biết mình đoán đúng, vì thế mới to gan có một đêm như vậy.