Ngày đó An Hạ luôn nghĩ sẽ trở về quê sống, gặp gỡ và kết hôn với một người đàn ông nào đó, rồi cả hai sẽ cùng nhau trải qua những ngày tháng bình yên ở nơi tách biệt với thành phố nhộn nhịp.
Bao nhiêu năm trôi qua, cũng không ít chuyện xảy đến, nơi An Hạ dừng chân vẫn là ở bên cạnh Điếu Trạch Nghiễn. Sống ở thành phố xa hoa không có nghĩa không tìm được chốn yên bình, quan trọng là Điếu Trạch Nghiễn đã cho An Hạ biết, dù xã hội này có lắm rắc rối và đầy rẫy cạm bẫy, anh vẫn một lòng một dạ hướng về cô, anh vì cô mà xây dựng một thế giới ngọt ngào không ai phá hoại được.
Không có tâm trạng trò chuyện, Điếu Trạch Nghiễn dùng chân đạp đống bao đựng tiền cưới của khách bay thẳng xuống đất, anh kéo tay An Hạ đến gần anh, khẽ thì thầm ám muội: “Chúng ta đi ngủ”
An Hạ nhăn nhó đẩy tay Điếu Trạch Nghiễn ra, càu nhàu anh: “Anh đi ngủ có cần vứt đồ lung tung như thế không? Mau dọn đi”
Tâm tình đang hưng phấn bị dội một gáo nước lạnh, Điếu Trạch Nghiễn ngậm ngùi leo xuống giường nhặt từng bao thư nằm lăn lóc trên sàn nhà lên, sắp xếp lại ngay ngắn đặt lên bàn.
Dọn xong, Điếu Trạch Nghiễn đờ đẫn nhìn An Hạ cuộn chăn nhắm mắt ngủ, khóe môi cô vẫn còn cong lên, anh mỉm cười ngọt ngào chăm chú dõi theo từng cử động trên gương mặt của cô.
Câu chuyện nhỏ số 2:
Mãi đến khi hai mươi sáu tuổi, Từ Tuấn Hạo và An Nhiên mới quyết định tiến đến hôn nhân. Cùng lúc An Hạ mang thai, tất cả đều do Điếu Trạch Nghiễn tính sai một bước.
An Hạ sinh một bé trai nặng ba ký bảy, được đặt tên là Điếu Trạch Quân. Vì là ngoài ý muốn, Điếu Trạch Nghiễn dường như không mấy mặn mà với đứa con trai sao y bản chính của anh, anh phũ phàng đến mức con trai vừa đầy tháng đã vứt cho ông bà nội và thím Vu chăm.
Điếu Trạch Quân càng lớn càng nghịch ngợm, một phần do ông bà nội nuông chiều sinh hư. An Hạ là cô giáo, cách dạy dỗ trẻ con luôn nhẹ nhàng, nhưng đối với Điếu Trạch Quân điều đó là vô ích.
Nhất quá tam, Điếu Trạch Quân mỗi khi đòi gì không được liền khóc lóc ăn vạ, đồ chơi lúc nào cũng bày bừa khắp nhà không chịu dọn dẹp, sau hai lần dùng sự dịu dàng dạy dỗ thất bại, An Hạ lôi luôn hai cha con Điếu Trạch Nghiễn mắng chung một trận.
Điếu Trạch Nghiễn bị mắng oan, anh mang hết số đồ chơi của Điếu Trạch Quân bỏ vào kho khóa cửa lại, còn hễ mè nheo đòi mua đồ chơi sẽ lập tức bị anh vác lên đánh cho vài cái.
Ấy vậy mà khi Điếu Trạch Quân gần ba tuổi, An Hạ và An Nhiên cùng sinh con gái chỉ cách nhau vài ngày. Điếu Trạch Nghiễn đối với con gái cưng như cưng trứng, hầu như toàn bộ thời gian ở nhà của anh đều chỉ dành cho con gái.
Con gái được Điếu Trạch Nghiễn đặt tên là Điếu Ngọc Khuê, em bé vẫn còn đỏ hỏn anh đã tính luôn đến ngày con gái xuất giá, còn đặt ra muôn ngàn điều luật cho chàng rể tương lai. Trong khi đó, anh luôn nhấn mạnh đến lúc Điếu Trạch Quân đủ tuổi trưởng thành, anh nhất định sẽ tống nó ra đường tự lập.
Câu chuyện nhỏ số 3:
Bạn nhỏ Điếu Trạch Quân ngày đầu đi mẫu giáo đã náo loạn cả lớp học, nguyên nhân xuất phát từ việc bạn nhỏ an ủi một bạn khác đang khóc bằng lời nói hết sức lay động động người.
“Cậu khóc trông còn xấu hơn bà phù thủy”
Một lần khác, bạn nhỏ Điếu Trạch Quân vừa đi học về đã hào hứng kể cho cả nhà nghe về cuộc đối thoại trên trường của bạn và cô giáo.
“Hôm nay cô giáo của con hỏi con có nhớ số điện thoại của bố không”
“Con trả lời thế nào?” Mẹ Điếu Trạch Nghiễn hiếu kỳ hỏi.
Bạn nhỏ Điếu Trạch Quân dõng dạc đáp: “Con trả lời với cô là con nhớ, nhưng bố dặn không được cho số điện thoại người xấu xí”
An Hạ lực bất tòng tâm nhìn qua Điếu Trạch Nghiễn bên cạnh, anh ngã người về sau để con gái bé nhỏ nằm ngủ sấp trong lòng anh. Nghe con trai kể, biểu hiện của anh vô cùng hài lòng như đã chuẩn bị trước.