Đây lại là tên thanh niên vừa giao đấu với y!
Đối phương thò một tay ra từ khe nứt không gian, bất ngờ tóm lấy y, sau đó ném y vào trong khe nứt không gian, ngay lập tức, miệng khe nhanh chóng khép lại, tên thanh niên đó đứng bên ngoài mỉm cười vẫy tay với y.
Bóng tối bao trùm, y lập tức rơi vào hư vô lạnh giá vĩnh hằng, tứ bề là những luồng sức mạnh kỳ quái xuôi chảy, nuốt chửng lấy y như bùn lầy.
Y gào thét, nhưng không có sức bỏ chạy, chỉ có thể bất lực chấp nhận vận mệnh sắp ập đến.
Bên ngoài, Dương Khai xua đi Ma Thần Biến, lắc lư người, sắc mặt ngưng trọng.
Trải qua trận chiến này, hắn đã có chút nhận thức về cực hạn của mình.
Thánh Vương Cảnh nhất tầng, đó chính là cực hạn để hắn chiến đấu vượt cấp. Sau khi thi triển Ma Thần Biến, hắn có thể đánh chính diện với cao thủ bậc này mà không cần sợ hãi.
Thánh Vương Cảnh lưỡng tầng thì hắn không rõ.
Một trận chiến giúp hắn thu hoạch được rất nhiều, và cũng quen cách vận dụng sức mạnh mới hơn, càng hiểu hơn về điểm ghê gớm của Ma diệm.
Song, điều khiến hắn để tâm hơn cả chính là tại sao ba tên này lại truy sát hắn, việc mà hắn nhìn thấy có vấn đề như thế nào?
Việc đó thoạt nhìn chẳng qua chỉ là vận chuyển vật tư là cùng, tuy địa điểm chúng chọn có hơi hoang vắng.
Dương Khai nghĩ mãi mà chẳng hiểu, nên chẳng muốn nghĩ nữa, bèn ngự sử Tinh Toa rời khỏi đây.
Nửa ngày sau, ở sơn cốc mà Dương Khai đi qua trước đó, tất cả vật tư đã được chuyển vào trong chiến hạm, gã trung niên đứng nói chuyện với tên thiếu niên khôi ngô quái dị trước đó mỉm cười đi tới, nói với tên thanh niên nọ:
– Tuyết Nguyệt thiếu gia, hợp tác vui vẻ, lần sau nếu còn việc tốt thế này, mong Tuyết Nguyệt thiếu gia có thể nhớ đến bọn ta, bọn ta nhất định sẽ trả cho thiếu gia một cái giá hài lòng!
Tên thanh niên yêu dị được gọi là Tuyết Nguyệt khẽ gật đầu, nụ cười trên mặt như dầm gió xuân, khiến người ta bất giác cảm thấy ấm áp và thân thiết, mắt y lướt tới đâu, võ giả nữ bất kể cao thấp thế nào, tuổi tác ra sao cũng đều say mê như điếu đổ, vẻ mặt đầy đắm đuối.
Không cần nghi ngờ, chỉ cần Tuyết Nguyệt ngoắc ngón tay thôi, thì đám võ giả nữ này sẽ chủ động nhào vào ôm.
– Bọn ta xin đi trước, Tuyết Nguyệt thiếu gia cứ ở lại!
Gã trung niên cười khà khà nói một câu rồi gọi đám thủ hạ, đi vào trong chiến hạm, rất nhiều nữ tử đến cùng y đều tỏ ra lưu luyến, đi một bước thì ngoái đầu ba bước nhìn Tuyết Nguyệt.
Đúng lúc này, một tên võ giả Thánh Vương Cảnh hớt ha hớt hải đến cạnh Tuyết Nguyệt, sắc mặt nghiêm trọng khẽ giọng ghé bên tai y nói mấy câu.
Nụ cười của Tuyết Nguyệt hơi cứng lại, trầm giọng nói:
– Chắc chắn không?
– Chắc chắn, có hai cái xác được tìm thấy cách đây năm trăm dặm, người còn lại không rõ tung tích, e là lành ích dữ nhiều. Thiếu gia, giao dịch lần này e là bị tên qua đường đó nhìn thấy rồi.
Cặp mắt trong veo của Tuyết Nguyệt khẽ đảo một vòng, gật đầu nói:
– Ta biết rồi.
Y nói rồi đi tới phía trước, gọi lớn:
– Đợi đã!
Gã trung niên đang vừa lòng thỏa ý chuẩn bị rời đi nghe vậy liền dừng bước, ngoái đầu nhìn Tuyết Nguyệt, hỏi:
– Tuyết Nguyệt thiếu gia có gì cần dặn dò?
Tuyết Nguyệt mỉm cười:
– Tuy cảm thấy rất có lỗi, nhưng e là giao dịch lần này phải ngừng lại rồi, ừm, số vật tư này các ngươi không thể mang đi được.
– Ngừng lại?
Gã trung niên chau mày, tỏ ra không vui, nhếch miệng cười:
– Tuyết Nguyệt thiếu gia chớ đùa, hôm nay hai bên đã tiền trao cháo múc, giao dịch hoàn thành, không phải thiếu gia nói ngừng là ngừng chứ?
Tuyết Nguyệt mỉm cười, gật đầu, nói như lẽ đương nhiên:
– Ta nói ngừng là ngừng.
Kiểu cách ngông cuồng không xem người khác ra gì này hình như khiến gã trung niên đó rất tức tối, y không kìm được bật cười:
– Tuyết Nguyệt thiếu gia thứ lỗi, giao dịch đã hoàn thành, ta không định trả hàng đâu. Mấy thứ này không phải có tiền là mua được, nguồn cung cấp cực khan hiếm. Thiếu gia bảo trọng, lần sau có cơ hội ta lại hợp tác.
– Không có lần sau đâu.
Tuyết Nguyệt chậm rãi lắc đầu, nụ cười vẫn thế, vẫn khiến người khác có cảm giác rất ấm áp, bất giác buông lỏng phòng bị.
– Vật tư để lại, các ngươi… cũng phải ở lại!
Câu này vừa dứt, gã trung niên không khỏi biến sắc, cảm giác bất an chợt bao trùm toàn thân.
Một tên võ giả trùm áo bào rộng thùng thình bước ra từ sau lưng Tuyết Nguyệt, lướt tới trước mặt gã trung niên nọ như ma quỷ, giơ tay lên khẽ vỗ vào đỉnh đầu y. Sức mạnh quỷ quái xâm ngập, xương cốt toàn thân gã trung niên lập tức vỡ nát, lục phủ ngũ tàng cũng bị tổn hại nghiêm trọng, sức sống nhanh chóng tiêu tan từ cơ thể y.
– Phản Hư Cảnh…
Y nhìn tên trùm áo bào trước mặt, kinh hãi kêu lên, rồi ngã xuống đất vong mạng.
Cái chết của y đã làm dấy lên nỗi sợ hãi khủng khiếp, trong chiến hạm lập tức ầm ĩ, vô số tiếng la chói tai vang lên.
Kẻ ẩn mình trong chiếc áo bào chậm rãi bước vào trong chiến hạm, giết chết từng võ giả, dễ dàng như dẫm một bầy kiến.
Một lát sau, y thong dong đi ra, đến cạnh Tuyết Nguyệt, trầm giọng bẩm báo:
– Một trăm ba mươi lăm người, chết hết!
– Ừ.
Tuyết Nguyệt khẽ gật đầu, chỉ huy đám thủ hạ:
– Mang hết đồ đi.
– Thiếu gia, chiến hạm này thì làm sao ạ?
Có tên thủ hạ hỏi, đồ thì có thể lấy đi, nhưng chiến hạm thì không thể cho vào nhẫn không gian, để lại đây chắc chắn sẽ khiến người khác chú ý.
– Ném tới lãnh địa của nhị ca là được. Võ giả chỗ hắn dạo này không chịu an phận, hình như còn kết thù oán với một đám ngoại lai.
Tuyết Nguyệt thản nhiên nói.
– Vâng!
Đám đông thủ hạ đáp, nhanh chóng xử lý.