“Cô cút đi… cô cút đi…
Bà ấy liên tục vẫy tay, thậm chí ném đồ về phía Hứa Trúc Linh.
Có một cái cốc trên bàn, nhưng mà nó cũng bị bà ấy cũng ném ra ngoài. Mà vào lúc này thì Cố Thành Trung cũng đã đứng lên bảo vệ trước mặt Hứa Trúc Linh…
Chiếc cốc đập vào lưng anh, rầm một tiếng rơi xuống đất chia năm xẻ bảy.
“Cố Thành Trung…”
Cô lo lắng nhìn anh, nhưng mà anh cũng không thèm để ý đến mình, dùng sức siết chặt tay cô, lo lắng hỏi: “Em sao rồi, có dọa em sợ hãi không?”
“Không, em không sao, còn anh thì sao?”
Hình như có trà nóng trong cốc!
“Anh không sao” Anh nhàn nhạt nói, quay lại nhìn bà chủ dường như đang phát điên bên kia.
Bà ấy dường như biết rằng mình đã làm sai điều gì đó, trốn trong vòng tay của Tạ Quế Anh rồi ôm lấy đầu của mình.
“Người xấu… đừng lại gần tôi, đừng lại gần t rất bất đắc dĩ khi nhìn thấy cảnh này.
Cô không hiểu tại sao bà chủ lại bài xích mình như vậy.
Phó Minh Nam đã hành hạ bà ấy nhiều năm rồi, nếu nói bà ấy không thích Phó Thanh Viên thì có thể thông cảm được.
Nhưng mà bà ấy đối với cô.
Sự thù địch này đến từ đâu vậy?
Cô thu lại bước chân, dừng lại bên ngoài xe rồi nói: “Tốt hơn là em sẽ đến chiếc xe phía trước để không kích thích đến bà chủ”
“Vậy thì anh cứ ở lại đây chăm sóc bà chủ thật tốt đi, sau khi về rồi chúng ta lại nói” Cô chuẩn bị xoay người rời đi, nhưng mà đã bị anh giữ chặt.
.“ Hứa Trúc Linh cũng “Anh hai, chăm sóc mẹ thật tốt nhé. Em sẽ cùng Trúc Linh đến xe phía trước, có việc gì thì cứ gọi cho em”
“Cố Thành Trung..” Cô sững người.
Anh đã vất vả lắm mới có thể đón bà chủ về nhất định là muốn ở bên bà ấy lâu hơn một chút.