“À, Ta nghe nói quý tông cùng Thiên Lan thánh điện có chút quan hệ, không nghĩ tới đạo hữu còn đối với bọn họ cảnh giác lớn như vậy” Huyền Thanh tử nghe vậy, khẽ nở nụ cười nói.
“Cái gì quan hệ, chẳng qua cũng chỉ là trên một ít trao đổi lợi ích mà thôi” Thất Diệu Chân Nhân bộ dạng không cho là đúng nói.
“Phong ấn của thượng cổ tu sĩ, sao có thể mở ra dễ dàng được. Chỉ cần những người đó còn chưa mở cấm chế của cổ ma, bằng vào ta và ngươi hai nhà cùng liên thủ, ta nghĩ cũng có thể ngăn bọn họ không thể khinh thường vọng động. Nếu mà cấm chế Cổ Ma đã bị phá làm cho phân thân của nó thoát ra. Với tình hình bị phong ấn nhiều năm như vậy, ta nghĩ ma vật kia nguyên khí cũng đã tổn thương không nhỏ.
Dưới sự liên thủ của chúng ta, lại cộng thêm việc ta mang tới đây năm cái Cấm Ma Hoàn, cũng đủ để ứng phó đối với nó” Thất Diệu Chân Nhân chậm rãi nói.
“Cấm ma hoàn? Chính là pháp bảo từ linh giới truyền lưu xuống, là loại thượng cổ pháp khí chuyên môn vây khốn yêu ma” Huyền Thanh Tử vừa nghe tên pháp bảo ấy, hai mắt bỗng nhiên sáng ngời.
“Đúng vậy, đây chính là khi thượng cổ Ma giới xâm lấn, tu sĩ của linh giới mang bảo vật này đến để chuyên môn đối phó cao giai cổ ma, Cho dù bị phong ấn chính là phân thân của cổ ma thánh tổ đi nữa với năm cái Cấm Ma Hoàn bao vây toàn thân, nó cũng chỉ có thể ngoan ngoãn thúc thủ chịu chói mà thôi” thất diệu chân nhân cười lạnh nói.
“Đây đúng là việc tốt, nguyên bản ta còn lo lắng việc này có chút mạo hiểm, không có nghĩ đến Thất Diệu đạo hữu đã có chuẩn bị chu đáo như thế, ngay cả loại thượng cổ bảo vật này cũng đều có thể mang ra.” Huyền Thanh Tử thần sắc có chút buông lỏng nói.
“Tại hạ làm sao có thể có loại kỳ bảo này được, nay năm cái Cấm Ma Hoàn này chính là của vị kia trong tông chúng ta mang tới cùng với mệnh lệnh đến đây. Nhưng không biết vị kia của Thái nhất Môn đưa tới loại bảo vật nào để đối phó với định” Văn sĩ trung niên liếc mắt nhìn lão đạo một cái, trên mặt lộ ra thần sắc không tin.
“Bần đạo khi đi đúng là có chút vội vàng, nên cũng không có chuẩn bị được cái pháp bảo nào. Tuy nhiên tại thời điểm ly khai bản môn, tại hạ đem theo Thiên A Thần Kiếm để phòng thân, chắc cũng có thể trợ giúp được đạo hữu một tay” Huyền Thanh Tử cười khổ nói.
Thiên A thần Kiếm? nghe nói bảo vật này đối phó với yêu ma là thích hợp nhất, chẳng qua …” Văn sĩ nghe vậy gật gật đầu, trên mặt phẳng phất cũng chưa được hài lòng.
” Chẳng qua, bần đạo còn có điều không rõ, là ta nhận được tin tức từ vị kia trong Tông môn, muốn chúng ta không phải vạn bất đắc dĩ, cũng không cần phải làm tổn thương tính mạng của cổ ma, tốt nhất là đem phong ấn lại một lần nữa, không biết đây là ý gì? Nếu đem giết đi không phải là hoàn toàn diệt trừ hậu hoạn sao” Huyền Thanh tử đột nhiên nói như vậy.
“Ai mà biết được! Ta cũng nhận được mệnh lệnh với ý tứ cũng tương tự như vậy. Tuy nhiên nếu mà ngẫm lại, chuyện năm đó cổ tu cũng không đem ma này giết đi, xem ra trong đó nhất định có một nguyên nhân đặc biệt nào đó. Chúng ta tốt nhất là theo lệnh mà làm đi” Văn sĩ suy nghĩ một lúc rồi trịnh trọng nói.
“Theo đạo hữu nói tức là! Chúng ta cũng không lên đa sự làm những việc không chắc chắn thiếu tỉnh táo để gặp phải những điều phiền toái không đáng có. Không biết Thất diệu huynh có mang tới Linh Quy Phi Xa không, chúng ta cũng tận dụng thời gian nhanh tróng đi vào thôi” Huyền Thanh Tử gật gật đầu ra vẻ suy nghĩ, sau đó ánh mắt hướng vào miệng vết nứt nhìn lướt qua rồi nói.
Trung niên Văn sĩ nghe xong lời này của lão đạo, cười hắc hắc (he he), rồi tay áo dài vung lên, một đoàn ô quang cuốn theo một cái đồ vật có hình tròn hiện ra
Vật ấy sau khi xuất hiện trước mặt hai người liền đón gió lớn lên, trong nháy mắt biến thành một chiếc Linh xa rộng khoảng mấy trượng, trông giống như một cái xác rùa thật lớn
Huyền Thanh tử thấy vậy, trên môi hiện lên một nụ cười
Lập tức Văn sĩ cùng Huyền Thanh Tử đồng thời phân biệt hướng các tu sĩ dặn dò vài câu, sau đó hai người thân hình đều nhoáng lên chui vào trong linh xa.
Linh xa hoá thành một đạo ô hồng, trực tiếp bay vào trong vết nứt
o0o
Chân Hoàn Sơn một trong tứ đại linh mạch của Đại Tấn, mà được xưng là Chính đạo đệ nhất tông môn Thái Nhất Môn chính là toạ lạc ở trong sơn mạch này
Mà Thái Nhất Môn được xưng là đệ nhất tông, thế lực to lớn, ngoại trừ chỉ có Thiên Ma Tông cùng Vạn Yêu Cốc mới có thể miễn cưỡng đứng ngang hàng, ở toàn bộ Đại Tấn không người nào là không biết. Cho nên xung quanh hơn mười vạn dặm của sơn mạch với lớn nhỏ hàng trăm linh sơn đều do tu sĩ của Thái nhất Môn kiểm soát.
Mà Băng hồn cốc lại nằm trong một sơn cốc nhỏ bình thường của toà sơn mạch này.
Trong cốc này so với ngoài sơn mạch lại có sự khác biệt. Ở ngoài sơn mạch thì khí trời bốn mùa như xuân linh khí dồi dào nhưng trong cốc thì linh khí ít ỏi, hơn nữa còn có từng trận âm phong thổi qua, rét lạnh đến tận xương tuỷ, cả toà sơn cốc được bao trùm bởi một màu trắng xoá của tuyết và các lớp băng dày lâu năm.
Với một nơi có điều kiện ác liệt như vậy, cho dù là tu sĩ tầm thường cũng không nguyện ý coi trọng nơi này làm nơi tu luyện. Nhưng cũng không có mấy người biết rằng nơi đây chính là một trong những cấm địa của Thái Nhất Môn
Đối với những đệ tử bình thường cũng không có ai nói qua sơn cốc này, chính là nghe cũng không có mấy người nghe nói qua nơi này.
Mà một địa phương thần bí như vậy, trừ bỏ ở cửa cốc khẩu có một ảo trận che đậy ở ngoài ra, bên ngoài một chút cấm chế cũng không có, lại càng không có một tu sĩ nào bảo vệ ở ngoài cốc.
Nhưng trên thực tế, từ mấy trăm năm trước cũng không có người nào dám bước chân vào trong cốc này, cho dù trưởng lão quyền cao chức trọng ngẫu nhiên tới đây, cũng chỉ có cung kính ở ngoài cốc nói vào, tuyệt không dám bước chân vào trong cốc.
Nhưng vào một ngày mà Thất Diệu Chân Nhân cùng Huyền Thanh Tử tại Nam Cương cùng tiến vào vết nứt phong ấn. Một gã Hôi bào lão giả ( lão giả mặc áo xám) trên mặt thần sắc giống như có bệnh, quỷ dị xuất hiện ở ngoài cốc khẩu.
Hắn liếc nhìn ảo trận ở ngoài cốc khẩu, trong mắt hiện lên một tia châm chọc, sau khi ho nhẹ hai tiếng, liền hoá thành một đạo lục quang bắn vào trong cốc, nhưng ảo trận ở ngoài cốc lại không xuất hiện cái gì khác thường.
Sau Một lát công phu, lục quang đã vào tới cuối sơn cốc rồi dừng lại, sau khi hào quang biến mất, hiện ra thân hình lão giả.
Lạnh lùng nhìn trước mắt một khối thật lớn vách tường bằng băng, bỗng nhiên sắc mặt hắn trầm xuống, lạnh lùng nói.
“Bạch lão quỷ, biết rõ Hô mỗ đã tới thăm, sao còn tránh trong quan tài mà không ra tiếp khách!” Âm thanh lão giả tuy không lớn, nhưng một lát sau, toàn bộ trong băng cốc đều ầm ầm vang lên lên lời nói này, hơn nữa một tiếng tiếp theo một tiếng, giống như tiếng sấm chớp rền vang không ngừng.
Làm cho vách tường bằng băng trước mặt không ngừng chấn động, tựa hồ có thể sập bất cứ lúc nào.
Nhưng Hôi bào lão giả đối với màn này lại nhìn như không thấy, đứng ở trước vách tường băng vẫn không hề nhúc nhích.