Cây gậy này đã trực tiếp đánh gãy chân anh ta, sau này sợ rằng thậm chí còn không thể đi lại được.
Giang Nghĩa không “cho thêm một nhát nữa” mà nhẹ nhàng bước qua người ông ta.
“Các anh em, giết chết hắn.” Lão Tây hét lên.
Rất nhanh, mấy người còn lại đều xông lên, trong tay mỗi người đều vung vẩy gậy sắt, nhiều người đánh ít người, xem ra chuyện thắng bại đã được xác định rõ, thế nhưng, tình hình thực tế lại vượt ngoài sự dự liệu của bọn họ.
Như một tia chớp, Giang Nghĩa trực tiếp lướt qua mấy người bọn họ, hơn nữa còn đánh vào chân mỗi người với tốc độ nhanh như chớp.
Chưa đầy hai giây ngắn ngủi, tất cả mọi người đều ngã xuống đất, ai nấy đều ôm lấy chân mà kêu lên đầy đau đớn.
Giang Nghĩa không tác động gì thêm với bọn họ mà đi thẳng đến trước mặt Dương Quân Như.
Anh cúi xuống, giúp Dương Quân Như tháo vải băng trên tay và chân, sau đó cởi áo khoác của mình mặc cho cô ta.
“Về thôi.” Giang Nghĩa nói với giọng ấm áp.
“Ừ.”
Dương Quân Như vừa khóc vừa lách qua mấy gã đàn ông, chạy ra khỏi nhà kho nhỏ hẹp.
Giang Nghĩa bước qua người mấy gã đàn ông, lúc đến trước cửa, Lão Tây hỏi với vẻ hung dữ: “Mày tên là gì?”
Giang Nghĩa hơi quay đầu lại: “Anh muốn biết sao?’
“Đương nhiên! Mày dám đắc tội với tao, tao sẽ khiến cho mày cả đời này không được yên ổn, tao phải giết chết cả nhà mày.”
“Anh không có cơ hội đâu.”
Nói xong, Giang Nghĩa bước ra khỏi nhà kho và đưa Dương Quân Như rời khỏi hiện trường.
Tiếng gầm rú của xe máy lại vang lên, Giang Nghĩa giống như thiên thần giáng thế, ung dung đưa Dương Quân Như đi.