Một tiểu nhị thấy Kế Duyên cứ lần lữa đứng ở cửa mãi không chịu vào bèn tiến đến chào mời.
Kế Duyên mỉm cười lắc đầu không đáp, rồi xoay người rời đi. Người kể chuyện đã đổi, câu chuyện đâu còn là “Hoàng Tương Quân Truyện”, hứng thú của hắn cũng đã biến mất.
Người hầu trà nhìn bóng lưng Kế Duyên rồi gãi đầu, vị khách này nhìn cũng không đến nỗi không uống nổi một bình trà đây?
Kế Duyên không vận dụng thân pháp hay thuật pháp, cứ thế chậm rãi bước đi. Hắn đi thẳng ra khỏi thành, rồi ngoặt về hướng cửa hàng Ngôn gia cạnh bờ sông Nguyên Tử.
Lần này Kế Duyên không có ý định quấy rầy người ta, chuyện nên làm đã làm, không nên khiến Ngôn gia gà bay chó chạy nữa. Khi đến bờ sông Nguyên Tử, Kế Duyên dùng chướng nhãn pháp ẩn mình rồi đi vào cửa hàng Ngôn gia.
Không khí ở Ngôn gia hôm nay có vẻ quái lạ, không hề có tiếng rèn sắt mà ngược lại toàn tiếng gỗ va chạm, xen lẫn với tiếng chuyện trò từ lò rèn phía sau vọng ra.
Trước tiên Kế Duyên đặt cây dù mà hắn đã tiện tay cầm đi dạo, trả về chỗ cũ. Sau đó hắn men theo hướng âm thanh phát ra, rồi đi vào khu chế tác phía sau.
“Ôi trờiii…”
Kế Duyên hít thật sâu, hiếm hoi lắm hắn mới không giấu nổi vẻ choáng váng của chính mình. Cho đến bây giờ, những chuyện chốn nhân gian có thể làm cho hắn bất ngờ tuy không ít nhưng cũng chẳng quá nhiều.
Như chuyện xảy ra trước mắt hắn đây.
Phía dưới mấy căn lều to, hai ba chục thợ rèn mình trần đang chế tác vỏ kiếm. Đó là những vỏ kiếm bán thành phẩm, còn bên trên kệ, trên mặt đất đã để hơn chục vỏ kiếm thành phẩm.
Từ vật liệu đến kiểu dáng, từ màu sắc đến hoa văn đều khác biệt không hề đụng hàng.
“Người nhà họ Ngôn uống lộn thuốc à?” – Ý niệm này vừa khởi phát thì Kế Duyên chợt bật cười nghĩ tới nguyên nhân, nguồn căn sự việc này không phải cái mác “tiên nhân” trên người hắn sao?
Nhưng nhiều vỏ kiếm đến vậy, người nhà họ Ngôn bỏ ra biết bao nhiêu nhân lực vật lực đây? Vốn Kế Duyên dự tính dành một trăm văn tiền mua vỏ kiếm rồi để lại mẩu giấy từ biệt liền xong. Bây giờ nhìn đống vỏ kiếm này, bảo Kế Duyên ôm hết chi phí thì hắn làm sao cán đáng nổi hả?
Cả bộ sưu tập vỏ kiếm này, trừ những thanh màu mè sặc sỡ ra, chọn cái nào Kế Duyên cũng đều rất vừa ý. Hắn lặng lẽ đi đến mép giá gỗ, cầm lấy một vỏ kiếm mộc mạc màu xanh nhạt, vỏ kiếm cũng tàng hình theo tay hắn. Sau đó Kế Duyên dở khóc dở cười, do dự lấy ra hai đĩnh bạc ném nhẹ về phía lão già bảy tám chục tuổi đang mải miết mài bóng vỏ kiếm kia.
“Cạch, cạch!”
Hai thỏi bạc nhẹ nhàng bay trên đầu Ngôn lão gia phát ra hai tiếng giòn vang rồi rơi xuống, khiến lão tưởng bị ai đó đùa cợt. Nên khi nhặt hai thỏi bạc từ trên đầu rơi xuống, lão tức giận.
“Ai? Đứa khốn nạn nào cầm bạc ném ta?”
Cùng lúc đó, tiếng Kế Duyên dí dỏm từ xa vọng lại:
“Ai bảo các ngươi làm nhiều vỏ kiếm vậy? Ta chỉ có mỗi một thanh kiếm, còn thừa bao nhiêu vỏ kiếm các ngươi tự xử lý a”
Âm thanh mỗi lúc một xa, chứng tỏ người đã rời đi.
Ngôn lão gia vội vàng đưa tay bịt miệng, mồ hôi trên trán cũng túa ra. Mình vừa mắng tiên nhân sao?
Bấy giờ tất cả thợ thủ công đều nghe thấy nên ai cũng vội dừng tay. Cả tiệm cũng lặng ngắt như tờ, không ít thợ còn nhìn trộm phản ứng của Ngôn lão gia.
Một lúc sau, khi chắc chắn tiên nhân đã rời đi mà không thèm tính toán với mình, Ngôn lão gia mới chợt giật mình nhận ra vấn đề trọng yếu bèn hét toáng lên:
“Vỏ kiếm của ai được chọn rồi? Mọi người nhanh nhanh nhìn xem là vỏ kiếm của ai được chọn, thiếu đi vỏ kiếm của ai?”
“Đúng đúng đúng! Mau nhìn xem thiếu đi cái nào!’’
“Vỏ ta đang làm dở còn chưa xong mà…!’’
“Làm cái rắm nữa mà làm!’’
“Hay nhất là chọn của ta nha!’’
“”Chắc chắn của ta được chọn đó!’’
Một đám thợ thủ công nhao nhao kiểm tra vỏ kiếm bên cạnh mình, trên giá đỡ và dưới mặt đất, mong mỏi có thể phát hiện ra cái nào biến mất.
“Ha ha ha ha ha… Là ta! Là ta! Vỏ kiếm của ta được tuyển chọn! Ha ha ha ha ha… Vỏ kiếm sơn mộc của ta không thấy nữa… Ha ha ha ha… Chắc chắn tiên nhân đã cầm đi rồi.’’
Một thợ rèn hơn ba mươi tuổi cao hứng đến nỗi thiếu điều nhảy lên khoa tay múa chân, chỉ vào giá gỗ cười mãi không thôi.
Trong tiệm, rất nhiều thợ rèn chưa từ bỏ ý định vẫn mải miết lật qua lật lại tác phẩm của mình, cuối cùng đành chấp nhận sự thật tàn khốc. Cả đám nhao nhao nhìn tay thợ rèn đang cao hứng bừng bừng kia, bĩu môi thở dài rồi qua loa chúc mừng mấy câu.
Gã thợ rèn đang đắc ý thì nhìn thấy lão gia đi về phía từ đường liền tự cốc đầu mình, lại nghĩ bạc kia mình còn chưa được cầm nên vội vàng đuổi theo.
“Thái gia, thái gia! Bạc kia, bạc tiên nhân đưa kia cho ta đi, ít ra cũng cho ta một thỏi chứ, thái gia?’’
“Hừ, ngươi cũng biết tiên nhân cho, thế ngươi biết tác dụng của nó chắc! Đưa cho ngươi cũng phung phí của trời. Ta mang đến từ đường cúng bái, thỏi còn lại dâng lên bài vị tổ tông, để khi dâng hương mọi người đều nhìn thấy.’’
Ngôn lão gia cũng không thèm ngoái đầu lại, bước chân càng lúc càng nhanh, chỉ để lại câu nói này khiến gã thợ rèn đứng sững như trời trồng.