Huyền Tịch không nói, trường hợp mặc dù có chút nguy hiểm, nhưng quả thực Lam Nguyệt hoàn toàn có thể luyện hóa thành công.
Coi như hắn lo chuyện bao đồng !
“Đúng rồi, sao ngươi lại đến đây ?”
Lam Nguyệt quay lại xem Thủy Y Họa, thấy nàng được linh trận bảo hộ chu toàn, mới hỏi Huyền Tịch.
“… tình cờ đi ngang.”
Hắn cũng không thể nói là hắn đến tìm nàng, phát hiện nàng không ở học viện nên theo khí tức ấn ký tìm đến đây.
“…vậy à.”
Lam Nguyệt tùy ý đáp lại, cũng không nói tin hay không tin.
Lam Nguyệt triệt Linh trận đi, đến bên cạnh Thủy Y Họa kiểm tra. Đám người bên ngoài thấy lửa tắt, băng cũng tan, mới dồn dập đi vào, Mặc Phong xông vào đầu tiên, chạy đến bên cạnh Thủy Y Họa. Long Dật Trần, Lam Quân Ly, Lan Mịch và Thủy gia gia chủ cũng theo sau.
“Họa Nhi, nàng ấy thế nào ?”
“Phượng nha đầu, tôn nhi của ta không sao chứ ?”
“Đã không sao rồi. Yên tâm, nghỉ ngơi hai ngày liền tốt rồi.”
“Nguyệt Nhi, lần này đa tạ muội. Ta và Thủy gia nợ muội một ân tình.”
Long Dật Trần đối diện với Lam Nguyệt, nói. Lam Nguyệt cười cười, vừa muốn nói chuyện, Thủy gia chủ đã lên tiếng, ông ấy đối với nàng thủ lễ.
“Phượng nha đầu, đa tạ ngươi cứu tôn nữ một mạng, ân tình này Thủy gia ta tuyệt đối không quên.”
“Gia chủ khách khí, A Họa là bằng hữu của ta, nàng ấy có chuyện, ta có thể cứu giúp tất nhiên sẽ ra tay cứu giúp.”
“Đại ca, A Họa bị Thiên thủy ảnh hưởng, cần bồi dưỡng lại thật tốt, chuyện này lại giao cho huynh rồi.”
“Được.”
Lam Quân Ly gật gật đầu, ôn hòa đáp lại. Lan Mịch đứng sau lưng hắn, muốn đến cạnh Lam Nguyệt, lại nhìn thấy Huyền Tịch phía sau nàng, chần chờ một lát cũng không dám bước qua.
“Khách sáo rồi, đi, ra đại sảnh, để chúng ta tiếp đãi ngươi thật tốt, còn có vị này…”
Thủy gia chủ nhìn Huyền Tịch phía sau Lam Nguyệt, có chút do dự mở miệng.
Lam Nguyệt nhìn Huyền Tịch một cái, vị này mặc dù lên chức Quốc sư Đông Nhạc quốc, nhưng lại chưa lộ mặt mấy lần, biết được thân phận này của hắn, trừ hoàng đế ra, sợ là chỉ có không mấy vị đi ?
“Vậy thì,…”
“Không cần.”
Lam Nguyệt còn chưa kịp đáp lời, thanh âm Huyền Tịch cắt ngang, hắn bắt lấy vai nàng, biến mất tại chỗ.
Đám người chưa kịp phản ứng, người đã không thấy đâu. Lan Mịch kêu lên:
“Lam Nguyệt, mang ta đi với a ! Ta đến với ngươi mà ! Ngươi đi rồi còn ta như thế nào !”
“Lan Mịch, đừng lo, muội cứ yên tâm ở lại Thủy gia đi, có muội ở, A Họa chắc chắn rất vui.”
Long Dật Trần cười, ôn hòa nói. Ánh mắt hắn hơi rũ xuống.
“…Nguyệt Nhi, chắc sẽ không ở lại đây.”
“Kia, làm phiền Thủy gia rồi.”
Lan Mịch ngập ngừng một chút, hướng Thủy gia chủ hành lễ.
“Không cần khách khí, người đâu, chuẩn bị một căn phòng cho Lan cô nương.”
Thủy gia chủ xua tay, sau đó quay sang phân phó cho nha hoàn.
“Vâng.”
Nha hoàn hành lễ đáp lại, sau đó lui ra.
“Điện hạ, ngài cùng nhị vị đưa A Họa sang phòng bên cạnh đi, lão phu có chút việc cần làm !”
Long Dật Trần nhìn Thủy gia gia chủ, hắn biết ông ấy muốn làm gì, lên tiếng:
“Ngoại tổ phụ, ta đi cùng ngài.”
Thủy gia chủ lắc đầu, cười nói:
“Không cần, điện hạ, chuyện này ngài không cần nhúng tay, chuyện này là lão phu năm đó làm sai, mới khiến cả hai đứa chịu khổ.”
Nếu năm đó không mềm lòng, Y Họa sẽ không gặp chuyện, Y Điệp cũng không sống khổ sở như vậy…
Thủy gia chủ xoay người rời đi, Long Dật Hiên nhìn bóng lưng của hắn, tựa hồ đã già đi không ít.
Lão gia tử đưa ra quyết định như vậy, đã không dễ dàng.
________
Huyền Tịch xách Lam Nguyệt trở về phủ Quốc sư, mới buông nàng ra.
“Mấy ngày nghỉ này, ngươi ở đây đi.”
Lam Nguyệt nhìn hắn, hơi trợn mắt: Không phải chứ, nàng muốn ở Thủy gia nha, sao dám làm phiền Quốc sư đại nhân !
“…Được.”
Người dưới mái hiên, không thể không khuất phục. Nàng nhịn, nàng đánh không lại hắn. Với lại, nàng quả thực có chuyện nhờ người ta.
“Cái kia, Đại thần, ngươi có Hỏa hệ linh kỹ không ?”
Quân Vô Nhai ngủ say rồi, cũng không thể chỉ dạy nàng.
Huyền Tịch suy tư một chút, hắn bước đến trước mặt Lam Nguyệt, ngón tay nhẹ nhàng điểm vào mi tâm nàng.
Một lượng thông tin chảy vào thức hải, là một bộ Linh kỹ !
Liệt Diễm Quyết !
Tên cũng ngầu lắm nha.
Lam Nguyệt mở mắt, khóe môi hơi cong lên.
“Đại thần, linh kỹ không tồi.”
Huyền Tịch rũ mắt nhìn nàng. Linh kỹ của hắn, có thể tệ sao ?
“Đây là bộ linh kỹ ta vừa nghĩ ra, rất phù hợp với nàng. Có chỗ nào khó hiểu có thể hỏi ta.”
Lam Nguyệt nghe lời này, trong lòng kinh ngạc, mắt cũng hơi trừng to.
Không phải đi, nàng vừa hỏi, hắn liền tùy tiện nghĩ ra ! Hơn nữa bộ dạng còn không tầm thường a !
“… đáng sợ.”
Huyền Tịch nhìn biểu cảm của nàng, hiếm thấy hơi gợi khóe môi, nói:
“Cũng không phải lập tức liền nghĩ ra, là ta chuẩn bị trước cho ngươi.”
Hắn cũng từng nghĩ đến Lam Nguyệt sẽ có một ngày tu luyện toàn hệ, dù sao với thể chất này của nàng, muốn tu luyện hệ khác quả thực dễ dàng. Hơn nữa, có Thiên hỏa, nàng đương nhiên sẽ tu luyện Hỏa hệ đầu tiên.
“Hóa băng thuật của ngươi không tồi, đợi ngươi tu luyện đại thành, ta lại tìm cho ngươi một bộ băng linh kỹ cao cấp hơn.”
“Được.”
Lam Nguyệt đồng ý, Huyền Tịch rất mạnh, có hắn chỉ dẫn, nàng tu luyện chắc chắn sẽ có tiến bộ vượt bậc.
Thời gian nghỉ phép bảy ngày này, Lam Nguyệt ở lại phủ Quốc sư, dưới sự chỉ dẫn của Huyền Tịch, Lam Nguyệt tu luyện tiến bộ nhanh chóng. Tinh thần lực nâng cao một tầng, Hóa Băng thuật cũng tăng lên một tầng. Hiện tại nàng dùng Hóa Băng có thể đóng băng phạm vi mười dặm. Liệt Diễm Quyết cũng luyện được được tiểu thành, cũng coi như có chút thành tựu.
Chỉ là cảnh giới đã tới bình cảnh, vẫn chưa thể đột phá.
“Ngày mai là học viện thí luyện rồi, ta cũng nên trở về.”
Lam Nguyệt đi vào phòng, Huyền Tịch đang ngồi trên ghế quý phi tựa người đọc sách. Nghe thấy lời Lam Nguyệt, hắn buông sách trên tay xuống, đáp một tiếng.
“Ừ.”
“Ngươi không cùng trở về à ?”
“Không cần, ta còn chút việc phải rời Đế Đô một thời gian, có lẽ sẽ trở về trước khi thí luyện kết thúc.”
Lam Nguyệt sửng sốt, cũng đúng, thân phận của hắn, không thể lúc nào cũng rảnh rỗi nhàn hạ như vậy. Hắn cũng có việc của hắn, cũng có mục tiêu của hắn.
“Ngươi… bảo trọng.”
Lam Nguyệt hơi ngập ngừng, sau đó nói một câu, xoay người rời đi. Huyền Tịch nâng mắt nhìn bóng lưng nàng, đợi đến lúc khuất bóng, mới thu hồi ánh mắt.
Lam Nguyệt trở lại học viện, ánh mắt cũng lộ ra chút ánh sáng chờ mong.
Học viên thí luyện, cũng nên bắt đầu rồi !