Về sau Kahless rời đi. Trước khi đi ông chỉ vào một vì sao trên trời và nói rằng mình sẽ tới đó. Rồi mai này ông lại quay về lãnh đạo người dân Klingon.
Vesper chớp mắt khó tin, “Đừng nói với tôi Khan là chiến binh Kahless vĩ đại tái sinh đấy nhé…”
Gã Liên Xô Eugene nhún vai, “Sao mà thế được. Lão già kia ngỏm từ lâu rồi.”
“Ngỏm rồi á?” Vesper nhìn anh ta.
Tay lái Eugene cười lịch thiệp, “Khoảng hai tiếng trước, lúc cô đang ngủ, thủ lĩnh kể với tôi rằng cách đây không lâu ngài ấy đã đến một tinh cầu chưa được khám phá và vô tình giết chết người ngoài hành tinh suýt tái sinh tên là Kahless.”
Vesper: “…”
Cô nhất định phải nhớ kỹ, tuyệt đối không được đắc tội Khan Noonein Singh. Gã siêu nhân này thật đáng sợ. Giết người thì cũng thôi đi, giờ lại muốn thay Kahless trở thành lãnh tụ đế quốc, biểu tượng tinh thần của dân chúng Klingon.
Còn là người không vậy? Chẳng lẽ lương tâm anh không đau sao?
Hừ, e rằng đám siêu nhân bọn họ không có lương tâm đâu.
Bấy giờ tại sảnh tiệc, sắc mặt Khan lạnh lùng. Hắn thẳng tay đâm thanh kiếm sắc bén vào ngực lão nghị trưởng lùn rồi nhìn về phía đám chính trị gia trong sảnh.
Hắn nhíu mày, “Đế quốc Klingon sắp bị hủy hoại dưới tay lũ đần các người tới nơi rồi. Bạo chúa Molo và quái vật canh cửa địa ngục Fekla còn mạnh hơn các người gấp trăm lần.”
Câu nói mang sức ảnh hưởng cực lớn. Chí ít thì lúc này những tên hộ vệ đô con vốn đang đứng chắn trước mặt đám chính khách đã không nhốn nhào tấn công phe phi hành đoàn của Khan nữa. Một vị sĩ quan nhìn Khan đầy sửng sốt, “Ngài là tái sinh của chiến binh Kahless vĩ đại!”
Người Klingon là những chiến binh kiêu hãnh, đồng thời rất có ý thức về danh dự. Họ tin vào thế giới bên kia, rằng Kahless bất tử sẽ tái sinh trở về, dẫn dắt đế chế đến sự phồn vinh.
Mà hiện tại Khan, người mạnh mẽ và bất khả chiến bại đang nắm giữ thanh Bat’leth, dường như bị nhầm thành Kahless tái sinh.
Khan tỏ vẻ bí hiểm, “Tên ta bây giờ là Khan Noonein Singh.”
“Ngài đã tái sinh!” Viên sĩ quan nhìn hắn sùng bái, “Dù tên họ và mặt mũi ngài có thay đổi ra sao thì ngài vẫn mãi mãi là vua đế quốc Klingon.”
Khan cười khẩy, “Nhưng Klingon hiện giờ đã thay đổi đến mức rất đáng thất vọng.”
Vesper trên tàu Vengeace chớp chớp mắt, “…Anh ta thật sự không biết xấu hổ.”
Eugene gật đầu tán thành, “…Tôi bỗng thấy hơi xót cho người Klingon.”
Vesper và Eugene liếc nhau, nắm tay nhau đồng cảm, “Về sau chúng ta tuyệt đối đừng chọc giận Khan. Đáng sợ lắm.”
Cô vô cùng lo một ngày nào đó mình sẽ hắn bán sang hành tinh xa lạ.
Tại sao đám phản diện này lại thâm hiểm thế nhỉ?!
Lúc Vesper và tay lái Eugene đang rùng mình trước vị vua giả thì Khan đã thành công thuyết phục đám chính trị gia ở đây tin rằng – hắn chính là chiến binh Kahless vĩ đại tái sinh.
Hoặc dù có không tin thì họ cũng vẫn phải tuân theo vì chẳng còn cách nào khác để giữ được mạng sống.
Vậy nên đêm nay, tin tức chiến binh Kahless vĩ đại quay về đã truyền khắp ngóc ngách đế chế Klingon.
Khi mọi thứ ổn định, khuôn mặt nghiêm nghị của Khan cuối cùng cũng xuất hiện trên màn hình, “Eugene, dịch chuyển Vesper tới bên cạnh tôi.”
Eugene nhìn Vesper đồng cảm. Cô gái loài người này bị thủ lĩnh nhắm trúng đã đủ xui xẻo rồi.
Ngay giây sau, dưới sự vận hành của máy dịch chuyển, Vesper được bao quanh bởi ánh sáng hình vòm màu xanh và biến mất trong khoang lái.
Vesper phải mất vài giây để thích nghi với môi trường mới. Trước mặt cô là một căn phòng ngủ sang trọng mang phong cách hoàng gia Nga thế kỷ 18, lộng lẫy mà sắc sảo.
Cô nở nụ cười với tân vương Klingon, “Ngài tin tưởng vào năng lực của mình thật. Ngộ nhỡ đám Klingon đó không tin ngài là Kahless tái sinh thì tình hình đêm nay quá nguy hiểm.”
Dù lúc này đã trở thành lãnh tụ cường quốc quân sự Klingon nhưng Khan không hề tỏ ra kiêu ngạo. Nhìn hắn luôn tăm tối và thần bí, “Trong cuộc chiến đầy rủi ro, sống hay chết khác nhau ở lòng tin.”
Vesper từ chối cho ý kiến, cô nhíu mày, “Tên sĩ quan sùng bái anh ở sảnh tiệc, là nội gián của anh sao?”
Khan cười khẽ, khẽ đến mức dễ bỏ qua, “Anh rất tin vào năng lực của mình, nhưng anh cũng không liều lĩnh bộp chộp vậy đâu.”
Vesper khịt mũi bực bội, “Hôm nay anh làm em sợ gần chết. Nếu anh toi đời ở Klingon thì em sẽ nhanh chóng về Blue Star tìm bạn đời mới.”
Chưa kịp dứt lời, Khan đã đẩy cô ngã xuống chiếc giường êm ái được phủ ga lụa màu xanh làm tôn lên làn da trắng ngần của cô.
Cơ thể Khan rắn rỏi, đè ép cô dễ như trở bàn tay khiến cô khó mà nhúc nhích.
Hắn nhìn cô gái loài người bên dưới chăm chú. Mặc dù được tiêm huyết thanh nhưng thể lực cô vẫn rất dễ bị tổn thương.
Lẽ ra hắn không nên giữ cô bên cạnh. Vướng vào đàn bà sẽ chỉ phá hỏng kế hoạch báo thù mà thôi.
Nhưng sức hút từ Vesper khiến Khan không thể bình tĩnh đưa ra quyết định.
Hắn chôn mặt vào tóc cô nàng. Khoảnh khắc đó, con tim lặng ngắt của hắn như đập trở lại.
Vesper không chống cự gã đàn ông lực lưỡng đang đè lên mình. Cô bỗng cắn cổ hắn, bất mãn nói, “Anh có biết hôm nay cổ em hằn dấu hôn khó chịu đến mức nào không?”
Khan híp mắt nhìn cô, đồng thời bóp chặt vai cô buộc cô phải phơi hết cơ thể, “Tin anh đi. Em còn khó chịu hơn nữa cơ.”
Sự chiếm hữu đầy chết chóc ấy làm cô bất giác vùng vẫy, cố gắng thoát khỏi gông xiềng của hắn.
Khan cau mày, “Có đôi lúc anh rất muốn tra tấn em bằng mọi cách.”
Nhưng ba nghìn sáu trăm cực hình đó đều bị hắn quẳng ra khỏi đầu ngay lập tức để nghĩ cách khiến cô vui.
Từ bao giờ hắn lại trở nên yếu hèn như vậy.
Lúc này hắn phải bẻ cổ cô thay vì cố làm cô cười chứ.
Vesper khá mông lung trước gã bạo chúa. Sao nét mặt hắn lại nguy hiểm thế kia?
Vì an toàn tính mạng, Vesper vươn hai tay ôm lấy cổ hắn rồi áp đôi môi mềm mại lên môi hắn.
Gần như ngay lập tức, những suy nghĩ xấu xa đó vụt tắt.
Môi cô thật ấm áp và quyến rũ. Bộ ngực trắng nõn bên dưới phập phồng theo hơi thở, tìm cách dụ dỗ hắn.
Khan ôm chặt eo cô, mạnh đến nỗi găm cả móng tay vào làn da mềm mại.
Dường như Vesper rất thích mái tóc đen của hắn. Bàn tay ấm áp vo nắm phần tóc gáy. Bờ môi mềm áp lên môi hắn. Nụ hôn triền miên đầy cám dỗ, mang sự nóng bỏng mất kiểm soát.
Khan cạy mở môi cô rồi duỗi lưỡi vào, thỏa thích độc chiếm hương thơm trong miệng cô. Cô buộc phải nghiêng đầu sang một bên để hắn hôn sâu hơn.
Tay hắn sờ soạng lưng Vesper. Gã siêu nhân vốn có khả năng tự chủ tuyệt vời bấy giờ chỉ muốn xé bỏ lớp quần áo vướng víu trên người cô.
Hắn đè Vesper xuống. Động tác mạnh mẽ mang sức hút trí mạng. Quần áo Vesper lại bị xé lần nữa. Cô chớp mắt bất đắc dĩ, “Anh thực sự nên học cách dịu dàng chút đi.”
Khan không đáp lời. Hắn hôn hít cổ Vesper nồng nhiệt tới độ cô còn lo hắn sẽ cắn rách cổ mình.
Nhưng đồng thời, nỗi sợ lại mang luồng điện tê dại làm cô đê mê.
Từ đầu chí cuối hắn chưa bao giờ dịu dàng. Tuy nhiên có đôi khi, sự thô bạo và gấp gáp mới là cám dỗ chết người nhất.
Như một con thú hoang hung tợn khát máu khiến đối phương thầm run sợ, nhưng vẫn sẵn sàng phục tùng dưới sức mạnh của nó.
Thậm chí hắn gặm cắn cổ cô nàng loài người chỉ để nghe cô thở hổn hển đầy quyến rũ.
Khan ngồi lên người cô, chân chống hai bên. Dù không đặt bất kỳ trọng lượng nào nhưng sự áp bức về mặt tinh thần vẫn rất lớn.
Hắn đặt tay lên cổ cô, buộc cô phải ngẩng đầu, “Trên đời này không có giống loài nào giết được anh.”
Ngụ ý rằng cô đừng mơ tìm bạn đời sau khi hắn chết.
Vesper còn chưa kịp đáp lời thì hắn đã hôn cô mãnh liệt với dục vọng chực trào.
Hắn bóp cằm Vesper. Vì làm hơi mạnh nên cô chỉ đành hé môi cho đầu lưỡi hắn thăm dò.
Khan lại siết chặt tay, khống chế cô hoàn toàn. Hắn luồn một tay vào tóc cô và hôn sâu khiến cô không thể dứt ra được.
Tay hắn mon men trong áo cô. Tiếng thở phả bên tai cô càng thêm phần kích thích.
Khan dùng đầu gối tách hai chân cô ra, nói giọng trầm đầy khiêu khích, “Linh hồn anh náu mình trong góc tối, chỉ có em mới làm nó rung rinh.”