Bạch Lạc Nhân vừa nghe lời này liền nóng nảy, sao có thể đưa ra loại yêu cầu này? Cái này không phải rõ ràng làm mất mặt cậu sao? Cậu bất đắc dĩ đã bị lách đến tận cùng vị trí bên trong , mười mấy người tầng tầng lớp lớp vây quanh, vô luận hô cái gì, ngoại trừ gần mấy người xung quanh , tất cả còn lại một mực không nghe thấy.
“Xuỵt, đừng ồn ào , người ta bắt đầu gọi, tất cả mọi người chúng ta sẽ nghe kỹ! Nghe không hay thì không cho vào !”
Bạch Lạc Nhân hận không thể tìm vách tường hở phóng vào.
“Nhân tử ! Bảo bối ……”
Vừa hô lên 2 chử bảo bối , bên trong liền sôi trào , đám quan binh cười sặc sụa đến cuồng dã! bảo bối? Chúng ta sùng bái nhất, kính sợ nhất, không một ai bì nổi Bạch đội trưởng, thế nhưng cũng có lúc để cho người khác gọi bảo bối?
“Tiểu hư hỏng, tiểu dâm phụ……”
(cái tên cuối CH nói là ‘tiểu dâm chân’ nghĩa là đồ đĩ

) )
Bạch Lạc Nhân mặt lúng túng rít gào,“Cố Hải, cậu đủ rồi đó a ! !”
Đám quan binh cười ha ha, càng không ngừng thúc giục ,“Tiếp tục nói, tiếp tục, chúng tôi thích nghe!”
Bạch Lạc Nhân ngửa mặt lên trời than thở, con mẹ nó, ngộ nhân bất thục* ! Tại sao phải tìm một một đám kiến thức nông cạn này đến giúp như vậy?
(*Ngộ nhân bất thục :Gặp người không gặp thời, chính là chưa gặp thời, xui xẻo)
Nói xong mười tên , đám quan binh quay đầu hướng Bạch Lạc Nhân hỏi:“Thủ trưởng,anh ta nói xong mười tên rồi, cho anh ta vào sao?”
Bạch Lạc Nhân có thể cho cậu vào sao? Thật là mất mặt.
“Bạch đội trưởng chúng tôi nói, câu hỏi mà anh trả lời không đạt yêu cầu, anh ấy không muốn cho anh vào. Như vậy đi, Anh hãy trả lời cho chúng tôi mấy câu hỏi, trả lời đúng có thể cân nhắc để cho anh vào hay không.”
Dứt lời, đặt ra câu hỏi thứ nhất.
“Bạch đội trưởng hôm nay mặc quần lót chính xác là màu gì?”
Câu hỏi vừa hỏi xong, Bạch Lạc Nhân lúc này chen vào một câu,“Câu hỏi này quá trẻ con.”
Đích xác, Cố Hải không cần suy nghĩ liền nói,“Mặc quần màu xám.”
Mấy người bên trái đem quần Bạch Lạc Nhân kéo xuống mấy cm, lộ ra một quần lót giáp ranh, phát hiện đúng như lời Cố Hải nói. Vốn là, tất cả quần lót Bạch Lạc Nhân đều là Cố Hải mua cho, Cố Hải muốn giặt , dù hỏi cậu ta trên quần có mấy cái sợi vụn, sợ rằng đều có thể đối đáp trôi chảy.
“Không được, câu hỏi này quá đơn giản, để tôi hỏi lại, thủ trưởng chúng tôi trọng lượng bao nhiêu kg? Nói rõ ràng cụ thể , sai một hai kg cũng không được.”
Cố Hải trầm giọng trả lời:“Nặng 73kg lẽ 32 gram.”
Vừa dứt lời, một đám đàn ông liền đem Bạch Lạc Nhân đẩy lên bàn cân đo trọng lượng, cởi quần áo và giày, chỉ còn cái nhẹ nhất là một cái quần lót . Vừa nhảy lên, trên màn cân hiển thị, đúng là cân nặng không xê một chút.
“Đội trưởng, đề anh ta vào đi !” Lưu Xung một bên đều vô cùng cảm động.
Không ngờ, Bạch Lạc Nhân lại không mở miệng, điểm này mà là tra hỏi thì coi là cái gì? Nhất định làm khó khăn một chút .
Vì thế, càng xấu xa hơn .
“Mời trả lời chi tiết trên người Bạch đội trưởng, mặt dài bao nhiêu, rộng bao nhiêu, giữa hai chân mày cách bao nhiêu, mũi cao bao nhiêu, cằm dài bao nhiêu?.”
Vấn đề này vừa hỏi ra, mọi người tán dương, cũng quá ngoan độc !
Không ngờ, Cố Hải tràn đầy tự tin trả lời:“Mặt dài 20.3 cm, mặt rộng 12.7 cm, khoảng cách giữa chân mài 36 cm, mũi cao 1.3 cm, cằm dài 33 cm.”
Đám người vây quanh tngười Bạch Lạc Nhân , một người cầm trong tay một cây thước đo, bắt đầu đo đạc từng phân, thử kiểm tra so sánh số liệu Cố Hải báo ra , đo đạc đối chiếu xong xuôi , tất cả điều như chơi, hoàn toàn chính xác, mội người trợn mắt há hốc mồm.
Vì thế, có người bắt đầu công khai, lên án người ta đặt câu hỏi giả ,“Cậu có phải cùng anh ta thông đồng không?”
Người bị vu khống mặt ủy khuất,“Tôi hôm nay vừa mới biết anh ta.”
Ngay cả Bạch Lạc Nhân thật sự giật mình, Cố Hải sao đo đạc được ? Cậu cái gì cũng không biết?
Đám quan binh này bị Cố Hải đối đáp trôi chảy khiến bọn họ liền say mê thách thức, lại một người nữa tiến lên, hỏi một câu ngược đời ,“Bạch đội trưởng có bao nhiêu lông “Y”?”
(Lông “Y” là tóc của tiểu nhân tử )
Hỏi vừa xong liền bị mọi người đánh ,“Tiểu tử cậu cũng quá tà ác , hỏi cũng phải suy đi tính lại, cậu đúng thật là can đảm !”
Bạch Lạc Nhân mặt tái mét, các cậu muốn ở đây tạo phản hả?
“Bạch đội trưởng, anh kích động làm gì? Chúng ta chỉ đùa một chút thôi, anh ta chắc chắn trả lời không được.”
“Đúng, đúng, ha ha ha……”
Kết quả, đợi cho mọi người ồn ào xong, không ngờ Cố Hải thật sự trả lời bằng số, mà con số này chính xác hay không, sợ rằng chỉ có Bạch Lạc Nhân mới biết rõ .
“Chúng tôi không tin, chúng tôi phải kiểm tra !” Bên trong lớn tiếng kêu gào .
Không nghĩ ra, vừa rồi bị làm khó dễ nhiều lần như vậy, Cố Hải cũng chưa sốt đến ruột bốc hỏa, kết quả bây giờ nghe lời này vừa nói ra khỏi miệng , cậu liền lập tức bộc phát.
“Các cậu dám cở quẩn cậu ấy thử xem !”
“Thử thì thử !”
Một đám binh sĩ lưu manh xúm lại, bắt đầu đùa giờn giở trò, dáng vẽ kiêu ngạo khá phách lối. Đáng thương cho Cố Hải, chưa đối mặt lực lượng binh lính lớn như vậy , chỉ có thể đơn thân độc mã chiến đấu, liều chết bảo vệ lãnh địa của mình không cho người khác xâm phạm.
Bạch Lạc Nhân thật tình đau lòng, đứng ở phía sau đám người mặt giận dữ hét:“Các cậu để cậu ấy vào đi !”
“Để cho anh ta vào?” Lưu Xung ra oai ,“Chúng ta cảm giác anh ta là một người rất tà ác , hết sức không đáng tin, chúng tôi không yên lòng đem anh giao cho anh ta, các cậu nói có đúng hay không?”
Ra lệnh một tiếng, trăm người hưởng ứng.
Ta giết, ta là chú rể hay các ngươi là chú rể? Ta mà nghe các ngươi ? Bạch Lạc Nhân cũng tham gia đấu tranh chống lại.
Vì thế, màn đón dâu liền biến thành “2 chú rể” bị mọi người bao vây tấn công, muốn đứng cạnh nhau lại bị cảnh hỗn loạn tầng tầng ngăn cách , mãi đến phía đông xa xôi xuất hiện một biển lữa đỏ rực.
Đám quan binh toàn bộ im lặng , ai cũng không ầm ĩ , ánh mắt đều trợn đứng .
Đoàn xe dài gần một cây số tụ họp tại sân huấn luyện , một đám hồng sắc bắt đầu lan ra, gương mặt tinh lệ giống như hoa mẫu đơn kiều diễm, mỗi người tranh nhau khoe sắc.
Tổng cộng có 99 mỹ nữ ! Ở đây hoàn toàn chỉ có 99 người, thậm chí nếu tách ra, một người cũng có thể chia ra thành 10 !