Tống Nhiễm lắc đầu, nhìn anh hỏi: “Sao anh lại tới sớm như vậy?”
“Ngủ không được.” Lục Mộ Trầm nói.
Tống Nhiễm nở nụ cười, giơ tay ôm mặt Lục Mộ Trầm, quan sát trái phải “Hả, không phải cả một đêm anh sẽ không ngủ chứ?”
Lục Mộ Trầm nhướng mày, cười: “Thông minh như vậy?”
Ý cười trong mắt Tống Nhiễm càng sâu, sau một lúc lâu, đi về phía trước một bước, nhịn không được ôm lấy anh, ngửa đầu nhìn anh, hỏi: “Lục ca ca, anh thật sự vui vẻ sao?”
“Em cảm thấy sao?” Ánh mắt Lục Mộ Trầm thật sâu mà nhìn cô chăm chú, giơ tay nhẹ nhàng vỗ về má cô: “Đợi lâu như vậy, rốt cuộc cũng có thể cưới em về nhà, trở thành người chồng hợp pháp, có thể không vui vẻ sao?”
Tống Nhiễm nghe Lục Mộ Trầm nói, trong lòng ấm áp.
Cô buông Lục Mộ Trầm ra, cô lấy sổ hộ khẩu từ trong túi lấy ra, thận trọng mà giao vào tay cho Lục Mộ Trầm, đôi mắt nhìn anh nghiêm túc mà nói: “Lục ca ca, từ hôm nay trở đi, em đem bản thân mình hoàn toàn giao cho anh.”
Lục Mộ Trầm tiếp nhận sổ hộ khẩu Tống Nhiễm đưa, biểu cảm vô cùng nghiêm túc, tay phải anh nắm chặt tay trái cô, từng câu từng chữ, thận trọng hứa hẹn: “Nhiễm Nhiễm, cả đời này anh sẽ luôn yêu em, vĩnh viễn sẽ không phụ lòng em.”
Tống Nhiễm vui vẻ gật đầu, ôm lấy anh: “Em tin tưởng anh”
Cô tin rằng trên đời này sẽ không bao giờ có một người so với Lục Mộ Trầm càng yêu cô hơn.
……
Thời gian còn sớm, Lục Mộ Trầm mang Tống Nhiễm đến một quán trà ăn sáng.
Mùa hè hừng đông đến sớm, ăn xong bữa sáng cũng hơn 7 giờ, trời đã sáng rồi.
Trên đường lớn, dì bảo vệ môi trường đã dọn dẹp đường phố.
Nhà ăn bên ngoài.
Tống Nhiễm cùng Lục Mộ Trầm mười ngón tay đan chặt, cô nghiêng đầu hỏi: “Bây giờ chúng ta đi đâu?”
Lục Mộ Trầm suy nghĩ một chút: “Cục Dân Chính?”
Tống Nhiễm cười: “Hiện tại còn chưa đến giờ làm việc đâu, chúng ta đến sớm như vậy, đến đó chờ nha”
Lục Mộ Trầm nghiêm trang, nói: “Vậy chờ.”
“Vậy đi thôi” Đôi mắt Tống Nhiễm cong cong, vui vẻ mà nắm lấy cánh tay Lục Mộ Trầm.
Lục Mộ Trầm lái xe mang Tống Nhiễm đi đến Cục Dân Chính.
Đọc Full Tại Truyenfull.vn
Lúc đến vừa mới hơn 8 giờ, còn phải đợi gần một tiếng đồng hồ.
Chờ đợi hạnh phúc đến, đến cả khi trong quá trình chờ đợi cũng vui vẻ.
Bất tri bất giác, một giờ rất nhanh đã trôi qua.
Lục Mộ Trầm và Tống Nhiễm là cặp tân lang tân nương đăng ký đầu tiên vào ngày hôm đó.
Nam thanh nữ tú vừa đi vào, nhân viên công tác nhịn không được đều nhìn thêm vài lần.
Khi nhân viên công tác làm thủ tục kết hôn xem xét hộ khẩu của Lục Mộ Trầm, họ phát hiện hôm qua Lục Mộ Trầm vừa tròn 22 tuổi có chút kinh ngạc, cười hỏi một câu: “Hai người là canh thời gian mà đến đúng không?”
Lục Mộ Trầm ‘ Ừ ’ một tiếng, tâm tình vui sướng.
Nhân viên công tác một bên giải quyết cho bọn họ, một bên thuận miệng nói chuyện phiếm: “Ở bên nhau lâu chưa?”
Tống Nhiễm kéo cánh tay Lục Mộ Trầm, mặt đầy tươi cười gật đầu, “Cấp hai đã ở bên nhau.”
“Vậy lâu thật nha” Nhân viên công tác ngẩng đầu lên, nhìn Lục Mộ Trầm một cái lại nhìn Tống Nhiễm một cái, cười nói: “Hai người các cô thực rất xứng đôi.”
“Cảm ơn.” Tống Nhiễm ngọt ngào nói lời cảm ơn.
Quá trình đăng ký rất nhanh, kiểm tra tư liệu, điền tờ khai, ký tên, tiếp theo chính là trình tự ban phát giấy hôn.
Khi đến bàn chứng nhận Tống Nhiễm khẩn trương tới mức trong tay đều đổ mồ hôi.
Lúc người cung cấp chứng chỉ yêu cầu cô hướng mặt đến lá cờ quốc kỳ để tuyên thệ, đôi mắt cô đau xót, suýt nữa rớt nước mắt xuống.
Những hình ảnh từng li từng tí cùng Lục Mộ Trầm giống như một thước phim quay chậm đều hiện lên trước mắt.
Mọi người đều nói hai người ở bên nhau thời gian dài nhiều hay ít cũng đều sẽ có mâu thuẫn, sẽ cãi nhau, sẽ ồn ào ầm ĩ, sẽ khổ sở.
Nhưng cô và Lục Mộ Trầm ở bên nhau nhiều năm như vậy, thật sự chưa từng có mâu thuẫn hay cãi vã.
Lục ca ca của cô trước nay sẽ chỉ làm cho cô vui vẻ, sẽ không làm cô có chút đau khổ nào.
Trên đường đi, không có trở ngại hay bất cứ thất bại nào.
Nhưng hiện tại giờ khắc này trên đài tuyên thệ vẫn cảm thấy thực sự không dễ dàng.
Sắp trở thành vợ chồng rồi. Một đời một kiếp nắm tay đến đầu bạc.
……
Lãnh giấy hôn thú, Lục Mộ Trầm nắm tay Tống Nhiễm từ chỗ đăng ký kết hôn đi ra.
Dọc theo đường đi, hai người đều không nói chuyện, nội tâm kích động đến nổi không có lời nào biểu đạt
Bàn tay mà Lục Mộ Trầm cầm giấy hôn thú thậm chí còn có chút phát run.
Ra khỏi chỗ đăng ký, trong lúc đi xuống bậc thang kia, đột nhiên Lục Mộ Trầm và Tống Nhiễm đồng thời dừng bước chân, giây tiếp theo giống như có thần giao cách cảm đồng thời nghiêng đầu.
Nhìn nhau một lúc lâu sau bỗng nhiên nhịn không được mà bật cười.
Khóe miệng Lục Mộ Trầm cong lên, cười nhìn Tống Nhiễm hô một tiếng: “Bà Lục.”
Tống Nhiễm cong mắt cười xoay người, đôi tay giữ ôm chặt Lục Mộ Trầm nhìn anh nói: “Lục tiên sinh, về sau cũng phải cố gắng yêu em nha.”
Lục Mộ Trầm vuốt má cô, ánh mắt ôn nhu: “Đương nhiên sẽ cố gắng yêu em.”
Tống Nhiễm tiến lên một bước, nhịn không được ôm lấy anh, ngửa đầu nói: “Lục ca ca, em cũng sẽ cố gắng yêu anh.”
……
Tống Nhiễm vĩnh viễn cũng không quên được ngày lãnh chứng đó.
Khoảng thời gian thiêng liêng nhất trong cuộc đời là giây phút cô đứng hướng về quốc kỳ mà tuyên thệ, tự nguyện cùng Lục Mộ Trầm chính thức kết làm vợ chồng từ giây phút đó.
Từ khoảnh khắc đó cô chính là vợ của Lục Mộ Trầm.
Cho nên nghi thức kết hôn, đối với cô mà nói ngược lại không có cũng không quan trọng.
Vì thế đã thương lượng với Lục Mộ Trầm hai người sẽ đi du lịch kết hôn……