“Em ăn, em ăn được chưa?” Thẩm Hòe Tự hoài nghi mình vừa rước phải Đường Tăng về nhà thờ phụng.
Kỷ Xuân Sơn vừa lòng gật đầu: “Sắp tới không được đụng vào thuốc lá và rượu, cà phê cũng cố gắng uống ít đi.” Động tác lột vỏ trứng của hắn dừng lại, ngẩng đầu nhìn Thẩm Hòe Tự đầy cảnh cáo, “Em ăn chậm thôi.”
Thẩm Hòe Tự ăn ba hớp hết nửa chén cháo, gạo trong miệng còn chưa kịp nuốt xuống: “Kỷ Xuân Sơn, anh đừng nói nữa, em bắt đầu nhớ mẹ em rồi đấy.”
Kỷ Xuân Sơn bật cười đưa trứng gà đã bóc cho anh, mình cũng quay vào bếp múc một chén cháo rồi ngồi xuống đối diện Thẩm Hòe Tự, “Vừa rồi em nói với dì những chuyện gì?”
“Cũng không nói gì nhiều.” Thẩm Hòe Tự ghét bỏ cắn một miếng trứng, ngữ khí hơi chần chừ, “Nếu mẹ em cứ mãi không chịu chấp nhận…”
“Tôi sẽ dẫn em bỏ trốn.” Kỷ Xuân Sơn nói.
Thẩm Hòe Tự nhướn mày: “Thật không.” Lời này quá mức ấu trĩ, rất không giống Kỷ Xuân Sơn.
“Giả đấy.” Kỷ Xuân Sơn ăn một hớp cháo, “Tôi đâu phải thằng nhóc mười bảy tuổi nữa.”
Thẩm Hòe Tự rất có hứng thú với đề tài này, không nhịn nổi bắt đầu mặc sức tưởng tượng: “Anh mười bảy tuổi sẽ đưa em đi trốn à?”
“Ừm…” Kỷ Xuân Sơn tập trung suy nghĩ một lát, thành thật nói, “Hình như cũng không.”
Đáp án này thật sự không thú vị, Thẩm Hòe Tự “xì” một tiếng.
Kỷ Xuân Sơn bồi thêm một câu: “Tôi sẽ lấy thành tích vật lý của em ra chinh phục mẹ em.”
Thẩm Hòe Tự cứng họng.
Đồ thần kinh.
“Về sau thành tích vật lý của em lại khá tốt.” Thẩm Hòe Tự đột nhiên nảy ra một ý, muốn hơn thua cao thấp với tên ma vương khoa học tự nhiên này một phen, “Điểm thi đại học của anh tổng cộng là bao nhiêu?”
Kỷ Xuân Sơn bỗng rơi vào im lặng, lát sau mới nói: “Tôi không nhớ rõ lắm.”
“Thôi đừng phét, với trí nhớ kia của anh thì có gì mà nhớ không rõ.” Thẩm Hòe Tự dùng chân đẩy đẩy chân hắn, “Hay là điểm không như ý nên anh ngại nói?” Anh dừng lại một chút, sau đó tự lật đổ giả thiết của bản thân, “Không đúng, điểm tuyển sinh vào Nhân Đại cao lắm mà.”
Kỷ Xuân Sơn mất kiên nhẫn gạt đi: “Nhiều năm rồi, thật sự là không nhớ rõ.”
Hai người bọn họ không thi cùng một bộ đề thi.
Hắn không muốn Thẩm Hòe Tự tiếp tục đề tài này nữa, tầm mắt cố ý hướng về cái chén không trước mặt anh: “Ăn xong rồi đúng không?”
Nửa quai hàm Thẩm Hòe Tự căng phồng vì còn nhét nửa cái trứng gà, vừa nhai vừa “hả” một tiếng.
Kỷ Xuân Sơn buông nửa chén cháo của mình xuống, lấy lọ gel bôi trơn vừa mua trong túi hàng siêu thị ra gỡ bọc đóng gói: “Nếu ăn xong rồi thì vận động tiêu hóa một chút nào.”
– ——————-
Lời tác giả:
Nguyên ngày mai tôi đều ở trên đường đi, nếu có update thì phải sau nửa đêm.
Sau Tết Nguyên Tiêu còn phải xa nhà một chuyến nữa, lúc đó có khi không đủ thời gian gõ chữ, cho nên mấy ngày nay luôn cố hết sức viết càng nhiều càng tốt…
Nhưng quý dị biết đấy, tôi không phải đứa tồn được bản thảo…
Cúi đầu xin lỗi một cái trước nha.