Mỗi lời anh nói ra, tâm trạng cũng theo đó mà trở nên mất kiểm soát được.
“Chu Cẩn, không phải em không hiểu, chỉ là từ trước đến nay em chưa từng quan tâm anh.”
Cô cũng giống như Giang Bác Tri.
Giang Bác Tri có thể không cần anh, muốn sinh thêm đứa trẻ của riêng ông với Phương Nhu; Chu Cẩn cũng không cần anh, cô có thể kết hôn với Tưởng Thành, hoặc kết hôn với bất kỳ ai khác.
Anh vĩnh viễn là người bị bỏ rơi và có thể bị đem ra thay thế bất cứ lúc nào. Chu Cẩn muốn phản bác lại lời nói của Giang Hàn Thanh, nhưng cô lại nghĩ loại chuyện như này trước đây, tất cả sự ghen tuông mà Giang Hàn Thanh che giấu cẩn thận, vô tình đều bắt nguồn từ việc sống chung với Tưởng Thành mà ra…
Cô nói mùi nước hoa trên người anh rất dễ ngửi, anh sẽ liền hỏi cô, có thơm hơn Tưởng Thành không?; Cô đã từng giải thích với anh, cho dù sau này Tưởng Thành có trở về, mọi thứ vẫn sẽ không thay đổi, miệng anh nói mình không hề để tâm, nhưng lại háo hức muốn cô chứng minh điều đó;
Anh không thích cô sống trong nhà của Tưởng Thành, cũng vì Nghiêm Bân đã nhắc đến chuyện của Tưởng Thành mà giận hờn cô rồi uống say…
Lúc này cô có thể ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trong hơi thở của anh, còn có mùi thuốc lá thoang thoảng trên cổ áo anh.
Anh bắt đầu hút thuốc và uống rượu khi nào?
Có lẽ là sau khi Tưởng Thành quay về.
Rõ ràng là cô đều nhận ra, nhưng lại vướng chân vụ án “8.17” và chuyện của Tưởng Thành, không còn tâm trí đâu mà nghĩ tới.
Chu Cẩn hít sâu một hơi. Giây phút này, cô lại không nhìn ra được sự mong manh dễ vỡ đã từng có ở Giang Hàn Thanh.
Đôi mắt anh dữ dằn và hung tợn, khi nhìn chằm chằm vào cô chỉ tràn đầy là oán hận, anh giống như một con thú bị nhốt trong lồng, toàn thân bê bết máu, không có khả năng đánh trả, chỉ có thể gầm lên hung dữ xù lông với tất cả những ai muốn tiếp cận mình.
Khuôn mặt đó vẫn là Giang Hàn Thanh, nhưng lại mang vẻ đẹp trai bi thương lạ thường.
Thấy Giang Hàn Thanh biến thành thế này, Chu Cẩn vô cùng đau lòng. Cô ôm lấy Giang Hàn Thanh, ngẩng đầu lên, vội vàng hôn anh: “Thực xin lỗi, là do em không tốt.”
Nhưng anh lại né tránh nụ hôn của cô, đưa tay vuốt ve cổ Chu Cẩn, như thể đang nhéo cô. Không phải anh say đến nỗi mất đi ý thức, anh đủ tỉnh táo để biết rõ mọi thứ, bây giờ Chu Cẩn nên nhanh chóng rời khỏi anh thay vì lại gần anh.
“Em không nên xin lỗi, em nên từ chối anh.” Bàn tay đang nhéo tay Chu Cẩn cũng từ từ dùng sức.
Chỉ cần Chu Cẩn từ chối, anh nhất định, nhất định sẽ buông tay…
Nhưng Chu Cẩn không làm thế, cô nhìn thấy trong đôi mắt Giang Hàn Thanh vẫn còn sự luyến tiếc và mềm lòng.
Càng như vậy, Giang Hàn Thanh càng thêm tức giận. Vì không nỡ rời xa Chu Cẩn, anh bị giày vò bởi cơn ghen tuông đố kỵ và sự hoài nghi về lòng chung thuỷ của cô, dằn vặt từng ngày từng giờ khiến anh phát điên. Anh điên cuồng muốn kiểm tra xem Chu Cẩn có thật sự yêu anh hay không, để rồi làm tổn thương cô.
Hai mắt Giang Hàn Thanh sáng quắc rợn người, nghiến răng nghiến lợi cảnh cáo cô một lần nữa, “Từ chối anh, Chu Cẩn!”
Bầu không khí hơi ngột ngạt khiến khuôn mặt Chu Cẩn đỏ bừng, cô đưa ngón tay luồn qua kẽ tóc mềm mại của Giang Hàn Thanh, vuốt ve rồi gọi tên anh: “Hàn Thanh.”
Giống như một sự cho phép nào đó, khiến cho cảm xúc của Giang Hàn Thanh vẫn đang kìm nén nãy giờ bỗng trở nên mất kiểm soát.
Anh buông tay ra, cúi đầu mãnh liệt hôn xuống, dùng răng cắn chặt môi dưới của cô, mùi máu tanh phủ khắp răng môi hai người. Chu Cẩn cau mày, cũng không lùi về sau mà vụng về đáp lại nụ hôn của anh.
Máu nóng trong người đang âm ỉ sôi sục, gào thét, thú tính ở ẩn lâu ngày như được bộc phát, thúc giục anh làm ra càng nhiều chuyện quá đáng hơn nữa.
Giang Hàn Thanh rút chiếc thắt lưng mỏng manh quanh eo Chu Cẩn đang cởi được một nửa ra, quấn qua cổ tay cô hai vòng, ngang nhiên trói cô lại.
Chiếc quần dài của cô nhanh chóng bị tuột xuống còn một nửa, quần lót màu đen ôm trọn lấy bờ mông căng tròn trắng mịn của cô.
Ánh mắt Giang Hàn Thanh trở nên u ám, không nói lời nào, phóng thích vật cứng rắn nóng bỏng đang muốn bật ra ngoài, nhéo bờ mông mềm mại của Chu Cẩn, trực tiếp đâm vào trong cơ thể cô mà không cần màn dạo đầu.
Vì không được bôi trơn co thắt khít khao khiến anh khó đi vào, nhưng tâm lý lại rất kiên định, vẫn cương quyết đẩy vào.
Cảm giác đau đớn như bị xé toạc khiến lông mi của Chu Cẩn ẩm ướt, cô khẽ vùng vẫy, vật thô cứng đó chỉ nhích ra một chút rồi lại thúc sâu vào trong. Sau vài lần ra vào nhịp nhàng, một ít chất lỏng màu đỏ hồng dọc theo đùi cô chảy ra ngoài, làm lem nhem trên tấm ga trải giường trắng như tuyết.
Giang Hàn Thanh giữ chặt cái eo ướt đẫm mồ hôi của cô, cắm vào đến tận nơi sâu nhất. Chu Cẩn không kìm được mà phát ra tiếng rên rỉ đau đớn, khoé mắt ngấn lệ.
Hô hấp Giang Hàn Thanh càng ngày càng nặng nề, biết cô rất đau, cánh tay đặt ở bên hông cô không có thăm dò sâu bên trong nữa, chỉ di chuyển nhẹ nhàng đưa vào, quấn lấy nhau.
Anh cúi đầu cọ cằm vào những sợi tóc mai gãy rối bên thái dương cô, sau đó ngậm lấy vành tai đỏ bừng của cô.
“Chu Cẩn.” Khi giọng nói trầm ấm xen lẫn dục vọng, luôn mang theo vẻ gợi cảm khó tả: “Em nên từ chối anh.”
Môi Chu Cẩn trắng bệch, vùi mặt vào trong gối, nhỏ giọng hờn trách anh: “Đau muốn chết…”
Đau như đêm đầu tiên.
Người cô yêu rất thô lỗ lại quyết liệt, chẳng có bất kỳ kỹ năng nào, việc Chu Cẩn có thể làm là chịu đựng.
Cô sẵn sàng chịu đựng, lúc này họ phải khám phá ra nhiều cách thức mới mẻ để khiến cho đối phương cảm thấy thoải mái và sung sướng, dù cho đêm nay có dài đằng đẵng hay kích tình thế nào đi nữa.