“Lão tam, cho qua đi.” Kim Thành Nghiệp nghĩ nghĩ, mới nói được một câu như vậy, chuyện này vốn là đại phòng bọn họ đuối lí, đại phòng lại không phải trưởng bối đứng đắn của nhị phòng, người ta không nạp thiếp có quan hệ gì với bọn họ, vốn dĩ đã không có quan hệ huyết thống, tương lai sợ sẽ càng xa cách hơn. Hắn khác với những nữ tử và hài nhi vô tri trong nhà, hắn ở bên cạnh tướng quân làm việc lâu như vậy, cũng phải có chút hiểu biết về những thứ nên biết và không nên biết, Phái quốc trọng văn khinh võ không phải ngày một ngày hai, Kim gia bọn họ còn không phải là vì không có một văn thần nào trên triều nên mới chịu số kiếp im lặng nhiều năm hay sao, hiện giờ trong nhà khó khăn lắm mới có một quan văn, viễn cảnh sau này cũng tốt, thật không hiểu tổ mẫu nghĩ thế nào, cứ vì gia sản của nhị phòng làm ra tình trạng này, bà hiện giờ rốt cuộc có suy nghĩ vì đại phòng hay không, có suy nghĩ cho hắn hay không!
Kim Phong Hoa cũng không nói nhiều, nâng Tiên Y dậy, nói với Kim Thành Nghiệp: “Đệ muội huynh không để mệt được, đệ đưa nàng về trước, nếu có chuyện gì cứ bảo quản sự tới gọi đệ một tiếng.”
Mặt Kim Thành Nghiệp lộ ra sự xấu hổ, với yêu cầu tách mọi người ra cũng bình tĩnh nhận.
Thấy Kim Phong Hoa thật sự một chút cũng không lưu luyến mà đi, mũi Tưởng thị đau xót, nước mắt ngâm ở đáy mắt, cay đến khó chịu.
Kim Thành Nghiệp nhìn Kim Phong Hoa đã đi rồi, Tưởng thị còn ngồi ở bàn bên, trưởng tẩu như mẹ, y muốn mở miệng răn dạy cũng không thể, đành phải đi qua uy hiếp: “Đệ đệ không biết tổ mẫu có tâm tư gì, nhưng chuyện này của đại phòng ta cũng có thể nói nửa câu, nếu tẩu tử có ý tưởng gì, đệ đệ sẽ tìm người đưa tẩu tử về Hoành thành trước, dù sao cũng sắp tết, tẩu về trước một bước cũng tốt.”
Tưởng thị vẫn luôn ngồi cứng ngắc ở chỗ kia, cúi đầu, một câu cũng không nói.
Kim Thành Nghiệp thở dài, xoay người đi ra ngoài.
Tưởng thị nghe tiếng bước chân, chậm rãi nhìn về phía ngoài cửa, lúc này sắc trời đã đen tựa như nội tâm của nàng, lạnh lẽo làm cho người phải run lên.
Kim Phong Hoa đưa Tiên Y về phòng, Tiên Y không đề cập chút gì đến những nữ nhân Tưởng thị mang đến, hôm nay Kim Phong Hoa đã dùng hành động thức tế thông báo lập trường của hắn, hắn tuyệt đối sẽ không nạp thiếp, vậy nàng còn có lí do gì để đi ghen tuông, làm hỏng tình cảm.
Hai người nói chuyện một lát, Kim Phong Hoa lấy cớ về thư phòng lấy quyển sách, ra khỏi chính phòng, Quan Kỳ lập tức ở bên người hắn.
“Đi tra xem, nữ nhân tên Thanh Trạc.” Kim Phong Hoa đột nhiên nói.
Quan Kỳ lắp bắp kinh hãi, hay là chủ tử hồi tâm chuyển ý?
“Ta hoài nghi ả là người Phong quốc, đặc biệt phải tra xem ca khúc hôm nay cô ả hát.” Đầu óc của Kim Phong Hoa rất tốt, ca từ cũng nhớ rõ phân nữa, đều là từ ngữ khuê oán, cũng nhắc tới một ít tập tục mới của Phong quốc, trong chuyện này có liên hệ gì sao?
Vào thư phòng, Kim Phong Hoa đem chiếc lược bị chặt đứt kia ra khỏi tráp, vẫn cũ kĩ như cũ, lại nhìn câu thơ trên thân lược, hắn lúc này mới phát hiện, khả năng trên đây không phải là câu thơ, mà là một bài ca dao của Phong quốc.
“Lại đây đem đi tra cho ta, năm đó Kim gia tổ phụ ở Thanh Châu đến tột cùng là tiếp xúc với những người nào, cụ thể là có thân phận gì… Đúng rồi, còn có đại quý tộc trước kia của Xuy quốc, trong đó có nữ tử Phong quốc hay không.” Kim Phong Hoa vuốt hoa văn trên cây lược, hắn ẩn ẩn cảm thấy cánh cửa của bí mật hắn sắp mở ra này, có thể kiếp trước Trịnh Dịch Hiên đã biết hết, bây giờ hắn biết được nội tình sớm một bước.
“Đúng rồi, có có chút việc nhỏ, người phía dưới đã tra được, còn phải phí chút công phu.” Quan Kỳ sau khi ghi nhớ, còn nói thêm.
“Nói đi.”
“Của hồi môn của Kim phu nhân đang để ở tiền trang, tiền trang đó có phần vốn của Trịnh tướng quân.” Quan Kỳ nhỏ giọng nói
Kim Phong Hoa dùng ngón tay gõ chậm rãi lên mặt bàn, đúng rồi, bởi vì tiền trang có phần của Trịnh Dịch Hiên, cho nên hắn mới có thể biết đến của hồi môn của tổ mẫu Kim gia, mà Kim gia Hoành thành bởi vì không có sự tham gia của hắn như kiếp này, đời trước nhất định còn thảm hơn hiện tại, thảm đến không còn cách nào bận tâm đến di sản của nhị phòng ở kinht hành. Vì thế cứ vô túi tiền của Trịnh Dịch Hiên một cách đương nhiên? Kim Phong Hoa cười lạnh, còn giả làm quân tử cái gì, cũng chỉ là tên cầm tiền nhà người ta khoác lác làm cho nữ nhân của mình cười, đúng là nguỵ quân tử. Sở dĩ nghĩ như vậy, là bởi vì cái lược này thật sự kì lạ, đời trước hắn đã tiếp xúc với Mộng Cơ, là một nữ nhân lớn mật thận trọng có mưu trí, Trịnh Dịch Hiên tuyệt đối sẽ không vô duyên vô cớ lấy cái thứ hồi môn phế phẩm này về, nhất định trong của hồi môn có đồ vật Mộng Cơ thích. À… Chỉ sợ những thứ đó chính là vòng cổ kim cương, nghe nói nữ tử thích nhất mấy đồ vật lấp lánh, vậy cũng không kì quái, tâm hai người này đúng là đủ đen, chỉ vì chiếc vòng cổ mà lấy hết của hồi môn đi.
Bên này Kim Phong Hoa từ tận đáy lòng cười nhạo Trịnh Dịch Hiên, cũng không biết có phải tâm linh tương thông hay không, Trịnh Dịch Hiên bên kia cũng đang ngồi trong thư phòng biệt viện nhìn tờ thư trong tay, nhíu mày.
Cửa phòng nhẹ nhàng mở ra, một mùi hương truyền đến, đậm mà không ngấy, làm người say mê.
“Tướng quân, đã trễ thế này còn không đi nghỉ sao?”
Vốn đã là giọng nói dễ nghe, lại mang theo giọng điệu hơi làm nũng, làm Trịnh Dịch Hiên không thể không ngẩng đầu nhìn về phía nàng nói: “Sao nàng cũng chưa ngủ?”
“Trong lòng bực bội, ngủ không được, nghĩ đến thư phòng lấy quyển sách đọc.” Mộng Cơ đi đến hắn trước mặt, vểnh môi lên nói: “Chàng nói mọi cuốn sách trong thư phòng này thiếp đều có thể đọc.”
“Vậy nàng đọc đi.” Trịnh Dịch Hiên thu hồi thư để vào trong ngực áo nói.
Mộng Cơ cười đi đến kệ sách, ai biết mới nửa đường lại như bị vướng cái gì đó, cả người té xuống, thẳng tắp nằm trong lòng Trịnh Dịch Hiên, Trịnh Dịch Hiên còn không kịp suy nghĩ gì đã ôm nàng vào ngực, hai người bốn mắt nhìn nhau, gần đến nỗi hô hấp cũng có thể đậu lên mặt, một hương vị ái muội nháy mắt nhuộm đầy thư phòng.
“Khụ khụ…… Kia cái đó, nàng tìm sách đi, ta muốn đi nghỉ một chút.” Trịnh Dịch Hiên đỡ Mộng Cơ xong, tự mình đứng lên, cả người giống như sắp chín, chạy ra khỏi cửa phòng.
Mặt Mộng Cơ cũng như mọc thêm rặng mây, xấu hổ đứng sang một bên, nhưng chờ đến sau khi Trịnh Dịch Hiên rời khỏi, nàng lại ngẩng đầu, trên mặt không có chút cảm xúc gì.
“Thật không biết gần đây hắn đang rầu rĩ cái gì nhỉ?” Nàng thấp giọng lẩm bẩm, lại nghĩ đến gần đây hắn đã tiếp nhận công văn trong Hộ bộ, trong lòng liền có chút không hiểu, “Thật hi vọng ngươi có thể cho ta vừa lòng, nếu không, đừng trách ta…”
Tác giả có lời muốn nói: Kim Phong Hoa luôn luôn nói chuyện không nhân nhượng với người không có giá trị lợi dụng – – Tưởng thị rất nhanh sẽ phải lĩnh cơm hộp, tha thứ cho nàng ta được phép nhảy múa đi. Còn những nữ nhân ngay cả tên cũng không có sẽ không xuất hiện. Tứ Tâm luôn luôn cho rằng tiểu tam gì đó vẫn là nên để nam nhân tới đuổi là thích hợp nhất, muội tử nên hưởng thụ cuộc sống thật tốt, còn đánh nhau cùng tiểu tam gì đó, quá đánh mất cấp bậc.