– Địa Tàng chi thai?
– Đúng vậy, Địa Tạng vương Bồ Tát của Phật môn dùng đại thủ đoạn ngưng tụ ra thứ này. Nghe nói nếu có được thứ này có thể cảm ngộ ra địa tâm, mượn nhờ lực lượng mạnh mẽ của nó khiến cho trong cơ thể dường như có một thai nhi có được lực lượng vô cùng vô tận, lợi hại vô cùng!
– Ha ha, nghe các ngươi nói như vậy, chiến đấu giữa hai người này cũng không có đơn giản a.
Chư vị trưởng lão nhìn qua một bên, một mặt nghị luận. Sau khi nghị luận, bọn hắn đều cảm giác được thực lực hai người ngang nhau, cho dù Cảnh Hồng có muốn thắng được thì cũng không có dễ dàng như vậy.
– Cái Lưu Tế này không đơn giản.
So với Thái thượng trưởng lão này đã biết rõ nội tình, Nhiếp Vân không có những tin tức này cho nên không có biết nhiều. Bất quá, thiên phú thiên nhãn đã đạt tới hình thái thứ hai, có thể đơn giản nhìn thấu tình huống chính thức của hai người này.
Dưới thiên nhãn chiếu rọi, trong cơ thể Lưu Tế này dường như có một đứa trẻ con xoay quanh, lực lượng vô cùng vô tận giống như bị hắn rút ra từ dưới đất, pháp lực mạnh mẽ vô cùng. Dường như cũng không yếu hơn Cảnh Hồng.
– Cảnh Hồng. Hôm nay chúng ta sẽ kết thúc a!
Nhìn nhau một hồi, đột nhiên Lưu Tế thét dài một tiếng, thanh âm rung trời.
– Bắt đầu đi!
Cảnh Hồng gật đầu, ánh mắt trở nên ngưng trọng, thân thể nhoáng một cái, ngón tay giơ lên. Một đạo kiếm khí xé rách không gian, vượt qua khoảng cách mấy dặm bắn tới trước mặt Lưu Tế.
Đánh xa thăm dò!
– Phá!
Biết rõ suy nghĩ của hắn, Lưu Tế hừ nhẹ một tiếng, sắc mặt trầm xuống. Bàn tay đưa tay về phía trước, kiếm khí bị hắn nắm vào trong lòng bàn tay, liên tục đánh ra năm quyền.
Vô Thượng võ kỹ của Hóa Vân tông. Bát Đãng kích!
Bát Đãng kích, liên tục đánh ra tám quyền, lực lượng trọng điệp, uy lực vô cùng. Tương đương với lực lượng một người trọng điệp lên gấp tám lần, cường hãn cực kỳ.
Ngay từ đầu Lưu Tế đã đánh ra chiêu này, xem ra căn bản không có ý thăm dò mà trực tiếp hạ thủ. Cho dù chỉ là năm quyền trọng điệp, thế nhưng lực lượng cường đại vẫn như là bão tố, phô thiên cái địa cuốn qua.
– Nằm xuống cho ra!
Đánh ra năm quyền, Lưu Tế không có chút dừng lại nào, ánh mắt nheo lại, chân đạp mạnh mặt đất, cả người nhanh chóng vọt lên, rất nhanh đã đánh về phía Cảnh Hồng.
Trong lúc tiến lên hắn lại lần nữa đánh ra ba quyền. Bổ ra xu thế viên mãn của Bát Đãng kích.
Người mượn quyền thế đánh tới, không gian bên trên Luận Thiên thai lập tức như bị bóp méo.
– Thật mạnh!
Thấy một màn như vậy, ngay cả các trưởng lão trong đại điện trên Lăng Tiêu đỉnh cũng nhịn không được mà khiếp sợ.
Loại lực lượng này đã hoàn toàn vượt ra khỏi cực hạn của Nạp Hư Cảnh đỉnh phong, cho dù là cường giả Phá Không Cảnh trung kỳ đỉnh phong bình thường cũng chưa hẳn đã có thể đánh ra được.
– Nhìn uy thế chiêu này, có lẽ Cảnh Hồng sẽ dựa vào tốc độ trốn tránh, né tránh phong mang!
– Đúng vậy, đây mới là vương đạo, bằng không cho dù thực lực của hắn mạnh mẽ tới đâu thì cũng phải bị thương!
Nhìn thấy luận võ bên trên, trong lòng chư vị Thái thượng trưởng lão cũng có phán đoán, thông qua kinh nghiệm võ đạo của chính mình mà tiến hành phán đoán.
– Tới tốt!
Thét dài một tiếng, Cảnh Hồng cũng không códựa theo ý nghĩ của bọn hắn mà làm, ngược lại hai mắt còn sáng ngời. Thanh âm như là kim loại va chạm, xé rách hư không, hai chân đứng trên mặt đất không chút sứt mẻ, như cắm rễ vào mặt đất. Hai tay quay cuồng, đột nhiên đẩy ra.
– Hắn ta định dùng lực phá lực?
Thấy một màn như vậy, ngay cả Nhiếp Vân cũng cảm thấy không thể tưởng tượng
nổi.
Chiêu Bát Đãng kích này của Lưu Tế, ngay cả hắn cũng không có nắm chắc ngạnh kháng, Cảnh Hồng dám làm như vậy, xem ra đối phương so với trong tượng tượng của hắn còn đáng sợ hơn.
– Muốn chết!
Dường như nhìn ra được mục đích của đối phương, Lưu Tế như đang phải nhận vũ nhục rất lớn vậy. Vẻ mặt hắn trở nên dữ tợn, lực lượng vọt tới trước va chạm với lực lượng của Bát Đãng kích, tạo thành từng đoàn từng đoàn khí bạo nồng đậm.