Quả thực không biết ngoài Lưu Tế và minh chủ Vân Phong ra hắn ta còn khiêu chiến người nào nữa.
– Đi, chúng ta đi Lăng Tiêu đỉnh nhìn xem một chút. Cũng vừa vặn có thể nhìn xem Cảnh Hồng này dựa vào cái gì mà có tên tuổi như vậy!
Tất cả mọi người đều biết, Nhiếp Vân sao lại không biết được chứ? Cho nên đối với hành động của Cảnh Hồng hắn cũng phải âm thầm tán thưởng một câu.
Dám làm như vậy, quả thực là có phách lực.
Có thể trổ hết tài năng trong hàng ngũ đệ tử Hóa Vân tông, trở thành người đứng thứ hai, Lưu Tế kia nhất định cũng có thủ đoạn mạnh mẽ. Cho dù thực lực Cảnh Hồng mạnh mẽ, khiêu chiến phải loại nhân vật này sợ rằng cũng phải nghỉ ngơi một chút mới có thể tiếp tục khiêu chiến. Mà người này lại không, ngay sau đó còn hẹn khiêu chiến Nhiếp vân. Phần phách lực và gan dạ sáng suốt này hoàn toàn làm cho người ta sợ hãi thán phục.
Dù sao, pháp lực của một người có hạn, cho dù Khí Hải có rộng lớn, liên tục chiến đấu một hồi thì cũng sẽ tiêu hao rất lớn. Không đi khôi phục lại tiếp tục chiến đấu, đối với bản thân là một chuyện cực kỳ không công bằng.
– Vâng!
Mọi người nhanh chóng bay tới Lăng Tiêu đỉnh.
Đám người Trúc Âm cũng báo danh tham gia thi đấu, bất quá hiện tại còn chưa bắt đầu mà đã xảy ra loại chuyện lớn này. Rất hiển nhiên, thi đấu chính thức giữa các đệ tử nhất định sẽ bị hoãn lại sau đó.
Trên quảng trường phía trước Lăng Tiêu đỉnh, rộng lớn vô cùng, trời xanh mây trắng, chung quanh có tiên hạc bay lượn, một chiếu cầu hoàn toàn do cầu vồng dựng lên xuất hiện trên không trung, phụ trợ khí tức tiên môn nồng đậm.
Thiên ngoại thiên cũng không phải là không gian mà Võ Đạo lão tổ mở ra, mà là thứ trong lúc vô tình hắn phát hiện ra!
Lúc ấy rất nhiều người đều muốn tranh đoạt bảo địa Vô Thượng này để thành lập đạo thống. Thế nhưng chỉ có Võ Đạo lão tổ chiến thắng, một lần hành động thành công đoạt được bảo địa.
Chính là bởi vì như thế cho nên khí tức của Thiên ngoại thiên rất là đặc biệt, tiên môn chi khí nồng đậm Là đối tượng mà các tông môn khác hâm mộ, cũng là cam đoan cho Hóa Vân tông xuất hiện nhân tài lớp lớp.
Bằng không cho dù Hóa Vân tông rất mạnh thì cũng không có khả năng vượt qua bảy đại tông môn khác quá nhiều, thực sự trở thành cự phách Phù Thiên đại lục.
Đương nhiên, có hưng thì có suy, có mạnh thì có yếu. Đây là quy luật tự nhiên, hiện tại Hóa Vân tông cũng bắt đầu đi tới thời kỳ suy sụp, địa vị cự phách đã không còn sót lại một chút gì.
– Thật là nhiều người a!
– Chỉ sợ toàn bộ các đệ tử trong tông môn đều tới a!
Mọi người đi tới quảng trường đã nhìn thấy dòng người tấp nập, cơ hồ liếc mắt nhìn không thấy tận cùng.
Bao nhiêu năm qua Hóa Vân tông chiêu thu rất nhiều đệ tử, hơn nữa lượng đệ tử bình thường, đệ tử hạch tâm càng kinh người, chỉ sợ đã quá trăm vạn.
Một vạn người đã đủ để coi là dòng người tấp nập rồi. Thế nhưng lại nhiều hơn gấp trăm lần, tình cảnh này không cần phải nói.
– Chúng ta đã tới chậm, không còn nơi nào đặt chân a!
– Càng tới gần Luận Thiên thai thì càng có thể nhìn thấy rõ trận chiến. Lợi ích có được, cũng lại càng lớn. Những đệ tử khác chỉ sợ đã sớm biết có trận chiến này cho nên vài ngày trước đã xếp hàng chờ đợi ở đây rồi!
– Xem ra chúng ta chỉ có thể ở phía xa nhìn vào thôi a.
Nhìn thấy nhiều người như vậy, vị trí tốt đều bị chiếm hết, đám người Trúc Âm, Âu Dương Thế Hùng cười khổ.
Quan sát chiến đấu ở hiện trường so với việc quan sát qua bức màn của Thiên ngoại thiên hoàn toàn là hai loại khái niệm khác nhau. Mà quan sát ở hiện trường, có thể chiếm được vị trí đầu tiên cũng là tốt nhất. Bình thường loại vị trí này đều là do những đệ tử nhanh chân tới trước ngồi chờ mà có được. Cho dù có đưa ra chỗ tốt bọn hắn cũng không nhường a.
Mọi người đã tới chậm, xem ra cũng chỉ có thể đứng sau đám người quan sát mà thôi.
– Mau tránh ra!
– Chúng ta đang ngồi ở đây, sao phải tránh ra?