“Làm sao vậy?” vẻ mặt Giang Tuyết Tâm lo lắng nhìn giám đốc nhân sự.
“Sáng nay, tôi đã nhận được không dưới hai mươi lá đơn từ chức. Vu Thuận đang tung tin đồn thất thiệt trong công ty, kêu gọi mọi người từ chức với anh ta!” Quản lý nhân sự đưa tay chỉ sang một bên nói.
Người quản lý nhân sự đề cập đến một phòng chờ bình thường.
Giang Tuyết Tâm nhìn và đi về phía phòng chờ. Trước khi đến cửa phòng chờ, Giang Tuyết Tâm nghe thấy giọng nói của Vu Thuận phát ra từ phòng chờ: “Tôi đang nói về tất cả các mọi người, hoàn cảnh của Hằng Minh, các người cũng đã thấy rằng tôi không phải nhìn mặt họ là Giang kia, hôm qua tan sở, mọi người có thấy tôi đã không cô ta mặt mũi không? Tôi đã nói với mọi người rằng Hăng Minh lần này chắc chắn sẽ bị giáng cấp và sẽ phải sa thải cả trăm người, thử nghĩ xem, thay vì bị sa thải và đi tìm việc, tốt hơn hết là hãy đi với tôi ngay bây giời”
“Vu Thuận, làm sao cậu chắc chắn lần này công ty nhất định phải xuống cấp?” Một giọng chất vấn vang lên.
“He he, sao tôi chắc vậy? Tống giám đốc Hồ ở Á Đông đã nói với tôi như vậy rồi, anh có biết kết quả đánh giá hôm nay không? Hiện tại tổng giám đốc Hồ ở Á Đông đang ăn tối với Phó thị trưởng Đan. Tôi sợ răng họ Giang sẽ trở về đến công ty sớm. Anh có nghĩ Hằng Minh có thể tiếp tục duy trì năm sao không?” Vu Thuận có thông tin năm sáu phần nói: “Dù sao, nếu tôi nói điều này với mọi người, thì mọi người có muốn đi hay không cũng là chuyện của chính mình, chỉ cần sau này đừng nói tôi không niệm tình cũ là được rồi, tôi sẽ không nói với mọi người nữa. Tôi cũng phải thông báo cho những người khác biết tin”
Vu Thuận nói xong liền vẫy vẫy tay đi ra khỏi phòng chờ, vừa bước ra khỏi cửa phòng chờ, Vu Thuận vừa nhìn thấy Giang Tuyết Tâm đã đứng ở cửa.
Khoảnh khắc nhìn thấy Giang Tuyết Tâm, Vu Thuận vô thức né tránh ánh mắt, sau đó hít sâu một hơi nhìn thẳng vào Giang Tuyết Tâm: “Giang Tuyết Tâm, cô đúng là tính tình không tốt, đứng ở bên ngoài nghe chúng tôi nói chuyện? Đúng là không có tư chất!”
Vu Thuận có chủ ý nói rất to chuyện này, chỉ để cho mọi người trong công ty nghe thấy và biết được thái độ hiện tại của cậu ta đối với Giang Tuyết Tâm.
“Vu Thuận, cậu còn lương tâm không? Đừng quên, những gì cậu biết bây giờ là do tổng giám đốc Giang đào tạo bằng chỉ phí của chính cô ấy!” Đội trưởng trung niên không nhịn được nói.
“Ô ô, nghe hay đấy, cô ta cũng tự bỏ tiền túi ra để đào tạo cho chúng tôi” Vu Thuận vòng tay ôm ngực, trông như một kẻ phất phơ: “Cô ấy đã đào tạo tôi. Nói thẳng ra là cô ta muốn chúng tôi kiếm tiền cho cô ấy!”
“Không biết tốt xấu gì!” Đội trưởng trung niên hét lên: “Những công ty bảo vệ còn lại, không trả một nửa tiền của khách cho nhân viên, chỉ có tổng giám đốc Giang người mà thôi, mười phần lợi thì có chín phần trong số đó được trao cho chúng ta. Cậu có thấy xấu hổ khi nói những điều như vậy không?”
“Ha ha, ông với cô ta có quan hệ tốt, nói gì cũng được” Vu Thuận chế nhạo: “Dù sao Hằng Minh hạ cấp, sa thải cũng không thể đối với ông sa thải, xui xẻo là chúng tôi!”