“Ầm” một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, tam sắc quang mang bạo liệt mở ra, nháy mắt đem lục quang bao phủ vào trong đó, rồi tán phát ra những tia ánh sáng trông giống như nhưng tia nắng gắt, làm cho không người nào dám nhìn thẳng. Nhưng sau khi tia sáng tắt đi, tại chỗ trừ bỏ còn huyền phù ba kiệm bảo vật ngoài ra tất cả đều trống không chẳng còn một vật nào khác ở đó
Một kích này của ba kiện bảo vật, thế nhưng lại dễ dàng đem thân thể và nguyên thần của Mộc Khôi mà thoạt nhìn cực kỳ đáng sợ đồng loạt trống rỗng tiêu thất.
Cùng lúc đó, trên bàn án trong bốn cái huyết sắc mộc bài thì cái mộc bài nằm ở phía dưới cùng đột nhiên tự bốc cháy, trong nháy mắt biến thành một đống tro tàn. Mà ba kiện bảo vật sau khi tiêu diệt yêu vật xong lập tức bay vụt quay về, sau một cái xoay quanh liền thành thành thật thật rơi trở lại đúng vị trí trên bàn án. Mà trên mặt ba đạo nhân ảnh nhất thời mơ hồ rồi tiêu tán biến mất, nhưng lại thuỷ chung từ đầu tới cuối không có nói qua một câu nào.
Ba đạo nhân ảnh của Côn Ngô tam lão ở trong bức vẽ kia cũng chỉ là một tia thần niệm mà thôi. Cũng chỉ vì phòng ngừa bảo vật rơi vào trong tay của yêu tà, mà cố ý trong Côn Ngô Điện bố trí một đạo cấm chế cuối cùng.
Mộc khôi kia vô luận là tâm cơ hay là tu vi đều được tính là một đại yêu cực kỳ lợi hại, so với Ngân Sí dạ xoa còn có phần lợi hại hơn một bậc, lại bị ba cái thần niệm điều khiển pháp bảo đánh ra một kích phải vứt bỏ đi tính mạng một cách mơ hồ, đúng là không thể đoán trước được.
Mộc phu nhân trước tiên là kinh sợ sau đó thì cực kỳ vui mừng, trên người lục đằng tại khi mộc khôi vừa mất mạng liền từ cứng rắn như sắt biến thành một cái mạn đằng (dây mây) bình thường, lập tức nàng phóng ra màu trắng linh hoả đồng thời đem mấy cái thứ này đốt thành hư vô.
Nàng liền hít sâu một hơi, để bình phục lại tâm cảnh, sau đó đang muốn tiếp tục hành động tiếp thì. “Phanh” một âm thanh trầm thấp từ phía sau truyền đến, giống như một cái gì bị vỡ tan ra, nhưng ngay lập tức một tiếng sấm lại nhanh chóng vang lên.
“Sư tỷ cẩn thận!” Tú lệ nữ tử nhất thời hét lên.
Phụ nhân trong lòng cảm thấy rùng mình, không một chút lưỡng lự, ngọc thủ nhấc lên, ngũ chỉ hư không hướng trên bàn án một trảo xuất ra, nhất thời tất cả các bảo vật trên bàn án đều rung lên bay lên trời, bị trảo này trực tiếp nhiếp tới.
Mà ngay tại lúc này, cơ hồ trong nháy mắt ở phía không trung trước bàn án một tiếng sét đánh vang lên, một bóng người ở trong điện quang hiện ra, đồng dạng cũng hướng về mấy món bảo vật kia chộp tới, nguyên bản mấy bảo vật kia chính là đang bay về phía Mộc phu nhân nhất thời dừng lại, rồi lập tức lại hướng người nọ bắn tới
Chính là Hàn Lập, vừa mới từ trong chiếc khăn lớn thoát ra, cũng lập tức dùng Phong Lôi Sí độn tốc tới đây.
Mộc phu nhân vừa thấy cảnh này, tự nhiên là kinh hãi, miệng liền há ra rồi phun ra mấy đạo hàn ti mang theo tiếng xé gió hướng Hàn Lập bắn nhanh tới, chính là vài cây Ngân sắc phi châm.
Đồng thời hai tay áo nàng cùng phất ra, một mảng hồng hà từ đó bay ra, cuốn thẳng tới mấy món bảo vật kia.
Nhìn thấy cảnh này, sắc mặt hàn lập liền trầm xuống, miếng liền hé ra một khoả Bạch tinh cầu phun ra nhanh tróng hướng phi châm lao tới, chính là viên Tuyết Tinh Châu. Mặt khác một tay đánh ra hướng bảo vật tiếp tục hư không một trảo, nhất thời một cái thanh sắc đại thủ hiện lên ở phía trên không bảo vật, rồi nhất thời lao xuống. Một bàn tay khác nhanh tróng lật chuyển, một chiếc quạt lông mang phong cách cổ xưa xuất hiện trong tay.
Trên mặt hung quang chớp động, Hàn Lập cũng không có một chút do dự nào nhắm chuẩn phụ nhân hung hăng quạt ra một cái
Lần trước hắn bị nữ tử dùng đại toa đánh lén, sau đó lại bị phụ nhân dùng bảo vật vây khốn, trong lòng đã cực kỳ tức giận, cho nên hiện tại tới thời điểm mấu chốt để đoạt bảo, hắn lúc này cũng không khách khí lập tức sử dụng Tam Diễm Phiến.
Quả nhiên vài cây ngân sắc kim châm bị Tuyết Tinh Châu cản lại rơi xuống, quang thủ chộp xuống cũng bị hồng hà của phụ nhân hướng lên trên cuốn lấy, không thể hạ xuống được. Nhưng tam diễm phiến vung lên đánh tới, một cỗ kim hồng tam sắc hoả diễm điên cuồng tuôn ra.
Đối diện Mộc phu nhân nhìn thấy cảnh này, sắc mặt không khỏi đại biến. Nàng chính là đã tận mắt chứng kiến qua uy lực đáng sợ của Tam Diễm Phiến, tự nhiên cũng biết với uy lực của phiến này không phải nàng có thể có khả năng đón đỡ được, rơi vào đường cùng, bất chấp bảo vật, thân hình chỉ có thể nhoáng lên một cái bắn nhanh ra xa.
Tam sắc hoả diễm sau một kích thất bại, vẫn đang không ngừng bạo liệt mở rộng, một vầng sáng tam sắc có đường kính khoảng mười trượng phóng xuất ra linh áp kinh người, cho dù Hàn Lập là người thi pháp cũng buộc phải lùi lại mấy bước. Mà các bảo vật ở phụ cận dưới uy năng của Tam Diễm Phiến tất cả đều rơi xuống, vô luận là Thanh sắc đại thủ mà lúc trước Hàn Lập tạo ra hay là Hồng hà do mộc phu nhân tạo ra tất cả đều bị linh áp ở đây làm cho tán loạn không thấy.
Vài món bảo vật đều từ trên cao rơi xuống mặt đất.
Hàn Lập thấy vậy trong lòng mừng rỡ, đang muốn có hành động tiếp theo, thì bỗng nhiên từ trong Bắc Cực Nguyên Quang đồng thời bắn nhanh ra ba đạo độn quang bay tới, đó là một đạo huyết ảnh, một đoàn ngân mang và một đoàn tử vụ. Ba loại độn quang tựa hồ đều tinh thông một loại độn thuật quỉ dị nào đó. Lập tức tại chỗ biến mất, hoặc là trống rỗng tại chỗ biến mất, hoặc hoá làm một cỗ thanh phong.
Hàn lập vừa thấy cảnh này thầm kêu không ổn. Nhưng động tác lại không có chậm lại, một tiếng sấm vang lên so với mấy người kia còn nhanh hơn một bước đến phía trên các bảo vật, nhưng chỉ là đến trước một bước mà thôi, mặt khác ba cái bóng tựa hồ cũng đồng tại một khắc cũng ở phụ cận bảo vật, tất cả đều hiện hình ra rồi đồng thời công kích những người ở lân cận, đồng thời lại thi triển thần thông hướng mỗi kiện bảo vật chộp tới
Khoảng cách gần Hàn lập nhất chính là một tấm mộc bài không biết tên cùng cái thư cuốn có hồng quang chớp động, hắn cũng bất chấp các bảo vật khác, lúc này hoá thành một mảng thanh hà lướt tới, đã đem hai kiện đồ vật này cuốn vào trong đó, khi hắn muốn tiếp tục hướng Kiện hàng ma trượng gần đó cuốn vào, thì trên đỉnh đầu xuất hiện hơn mười đạo huyết sắc quang trụ cùng một cỗ kim sắc âm ba cuồn cuộn đánh úp tới.
Rơi vào cảnh này, Hàn Lập đang hoá thành thanh hà cũng chỉ có thể tạm thời thối lui, tạm thời tránh đi công kích này.
Mà Hàng ma trượng nhất thời bị huyết ảnh từ phía sau lao tới mang đi.
Còn đoàn tử vụ cùng ngân mang căn bản không để ý bảo vật khác mà lại đem hai cái mộc bài rơi ở dưới đất nhanh chóng bao lại, bộ dáng như sợ người khác cướp đoạt mất.
Hàn Lập thấy vậy có chút ngẩn ra, mà cái huyết ảnh sau khi loé lên hạ xuống, không ngờ lại tiếp tục hướng kiện bảo vật lục sắc ngọc tỳ chộp tới.
“Dừng tay, Hoá Long Tỳ này ngươi không thể lấy?” Một thanh âm nữ tử mang vẻ khẩn chương truyền tới, lập tức một cái thước ngọc màu trắng ngà đột nhiên hiện ra trên đầu huyết ảnh, không một chút lưu tình nện xuống.
Thước này thật sự cổ quái, chưa chân chính đánh xuống mà trên thước lại đột nhiên truyền ra một tiếng niệm phật bằng phạm âm, vô số đoá nhũ bạch sắc liên hoa, giống như thiếu nữ tán hoa ở phụ cận trên một phạm vi không trung lớn hiện ra, mỗi đoá có lớn có nhỏ khác nhau, trên đoá liên hoa tại mỗi cánh hoa đều toả ra thất sắc phật quang, chẳng những huyết ảnh mà ngay cả mặt khác ngân đoàn cùng đoàn tử vụ cũng đều bị bao vào trong phạm vi của liên hoa.
Nhưng trái với Hàn lập, bởi vì lúc trước hắn nhanh chóng chạy ra, vừa vặn thoát ra khỏi uy năng của thước này, đứng ngoài chứng kiến.
Kết quả làm cho Hàn lập trợn mắt há hốc mồm, tất cả bạch liên tại một tiếng quát của nữ tử kia đồng thời bạo liệt mở ra, lập tức hoá thành một đóa thất sắc cự liên với những cánh hoa đang từ từ nở rộ mở ra, vô số phật văn từ trong mỗi cánh liên hoa mạnh mẽ phun ra, tiếng niệm phật bằng phạm âm lại giống như tiếng sấm vang vọng toàn bộ đại điện
Bị nhốt ở trong không gian của liên hoa, huyết ảnh cùng Ngân sắc quang đoàn và yêu ảnh trong đoàn tử vụ, đừng nói là đi nhặt những bảo vật khác, không biết vì sao mà ngay cả thân hình cũng đều không thể đứng vững, tất cả lúc thì ngã trái lúc ngã phải giống như một người uống rượu say.