Biết rồi?
Thế là xong rồi?
Không hề có một câu khiển trách, thậm chí còn không hoài nghi, cứ thế tin lời bọn La Phong!
La Phong kích động tới suýt khóc, anh ta xác nhận: “Sếp Tôn, nghĩa là anh đồng ý sao?”
“Ừ.”
“Cảm ơn anh!!!!”
La Phong mừng rỡ cúp máy, cả người như muốn bay lên, Đỗ Khôn Đỗ Càn bên cạnh cũng vui mừng khôn xiết, ba người kích động ôm lấy nhau.
Phía bên kia, cả người Mạnh Văn cứng đờ.
Đây là kiểu giám đốc gì thế? Giá thu mua tăng từ 2100 tỷ lên tới 4500 tỷ mà không thèm hỏi câu nào? Đây là nhiều tiền quá nên bị ngu rồi sao?
La Phong thở phào một hơi rồi cười đáp: “Ông chủ Dương, ông đã nghe thấy lời của sếp Tôn chưa, thu mua với cái giá 4500 tỷ, không chút vấn đề, lần này ông đừng có đổi ý đó.”
Dương Duy Khắc cười ngất rồi, chắc chắn ông ta sẽ không đổi ý nữa, trừ phi Mạnh Văn ra giá cao hơn.
Thế nên ông ta hỏi Mạnh Văn đầy thâm ý: “Ngài Mạnh, bên anh thế nào? Có cần ra giá cao hơn không?”
Mạnh Văn tái mặt.
Nói thật, thu mua giá 3000 tỷ đã vượt ra khỏi dự toán rồi. Lần này tăng một hơi tới tận 4500 tỷ, ông ta căn bản không thể bỏ nhiều tiền thế được.
Không đáng!
Mạnh Văn nghiến răng nghiến lợi không đáp, trên mặt tỏ vẻ không phục nhưng cũng chẳng biết làm thế nào.
Lão hồ ly Dương Duy Khắc thấy Mạnh Văn như thế liền lập tức nhìn rõ sự tình. Vậy nên thái độ của ông ta đối Mạnh Văn lập tức lạnh nhạt hẳn đi, ngược lại quay sang khách khí nhiệt tình với La Phong.
Dương Duy Khắc là một thương nhân thuần tuý, ai trả tiền nhiều hơn thì ông ta theo người đó. Còn với người trả tiền ít hơn thì lập tức trở mặt không nhận người.