So với người trước, nhỡ đâu người sau xuất hiện một ma tu giấu dốt. Tên đó đánh bậy đánh bạ thật sự mở ra tường kết giới. Chắc chắn thế gia không thể chấp nhận nổi kết quả này.
“Không tham gia.” Bùi Huyền Trì thu lại ma khí, thu đan dược vào trong tay: “Nhưng có thể đến Ma tộc trước.”
Xem tình huống bên kia như thế nào.
Đoạn Thư Lăng vội vàng truyền tin như thế. Hẳn là bây giờ trên dưới Ma tộc đã vì chuyện tường kết giới lỏng ra, mà sinh ra mâu thuẫn không nhỏ.
Nếu không, thế gia đã không vội vàng ra tay như vậy.
Vân Lạc Đình gật đầu. Cậu ngửa đầu hôn hắn một cái, nói: “Ta đi thu dọn đồ đạc, ngươi tiếp tục luyện đan đi.”
Bùi Huyền Trì giơ tay dùng lòng bàn tay để lên sau lưng mèo nhỏ. Hắn cúi đầu cọ đệm thịt, nói: “Ngươi có thể nghỉ ngơi một chút. Đợi lát nữa ta luyện đan xong rồi hẵn đi thu dọn.”
Vân Lạc Đình hóa thành hình người, duỗi người nói: “Không nghỉ ngơi, dọn dẹp xong càng sớm chúng ta qua đó càng sớm.”
Phàm là việc có thể làm sớm không nên chậm trễ. Ma tộc có rất nhiều biến động, vẫn nên qua đó sớm mới tốt.
Nhỡ đâu xảy ra chuyện gì, bọn họ cũng có thể biết trước. Sau đó nghĩ ra kế sách đối phó.
– —
Bọn họ vẫn luôn ở trong phòng của quán trọ. Phần lớn đồ đạc điều ở trong nhẫn trữ vật.
Hơn nữa vì mua thêm đồ, nên bây giờ thu dọn lại có cảm giác có rất nhiều đồ đạc.
Sau khi Vân Lạc Đình phân loại xong những thứ này thì bỏ vào nhẫn trữ vật. Cậu bỏ nó qua một bên, biết nó ở đâu. Lúc cần dùng thì tìm cũng tiện.
Ngoại trừ chăn đệm, còn có một ít đồ chơi nhỏ ở trong ngăn tủ. Toàn là đồ mà lúc trước mua trên phố
Có vẻ như chưa đeo được vài lần.
Vân Lạc Đình cầm hai quả cầu lông màu đen: “Huyền Trì!”
Bùi Huyền Trì nhìn cậu một cái. Hắn cảm giác trên phát quan của mèo nhỏ có bỏ thứ gì đó.
Vân Lạc Đình cười, nghịch hai quả cầu màu đen kia, sau đó thì quay về tiếp tục thu dọn.
Vừa mới mặc xong áo ngoài, thì nghe thấy bên ngoài cửa có người truyền âm: “Hai vị đại sư có ở đây không? Tại hạ là chưởng môn Lục Thiên Hữu của Thiên Tằm tông, đặc biệt đến đây lấy đan dược.”
Lục Thiên Hữu cảm nhận được trong phòng có trận pháp bảo vệ, nên không gõ cửa.
Tông môn lúc trước bọn họ nhìn thấy đang vây quét Trần gia, chính là Thiên Tằm tông. Hiện tại Vân Lạc Đình vẫn còn ấn tượng.
Vừa lúc Bùi Huyền Trì đã ngưng thành đan. Vân Lạc Đình mở trận pháp ra, dẫn người vào: “Lục chưởng môn đã nghĩ kỹ muốn lấy đan dược gì chưa?”
Lục Thiên Hữu cười nói: “Nghĩ kỹ rồi.”
Mặc dù bọn họ bắt được nhiều người. Nhưng người chân chính làm chủ Trần gia lại không có tới. Nên phần lớn đan dược có thể đổi là trung cấp và cao cấp. Đan dược đặc cấp chỉ có thể đổi một viên.
Tuy nghe vào thì ít. Nhưng thứ được gọi là đan dược đặc cấp, ở trong tông môn không có luyện đan sư như bọn họ, đã có thể được tôn sùng là chí bảo trong tông môn. Không phải ai cũng có thể nhìn, cầm về cũng không chia luôn.
Đan dược trung cấp nhiều hơn một chút, vừa vặn thích hợp với đệ tử tu vi không cao.
Bùi Huyền Trì đặt đan dược ở trên bàn, mặc cho Lục Thiên Hữu tự chọn.
Lục Thiên Hữu vừa nhìn lướt qua lập tức sững sờ.
Đây là…… Cái gì?
Đan dược sao?!
Một viên đan dược cao cấp ở bên ngoài đã là thiên kim khó cầu. Thế mà bây giờ lại tuỳ tiện bị nhét đầy trong bình sứ, đan dược trung cấp càng nhiều hơn, nhét hết trong hộp.
Mặc dù bình đựng đan dược đặc cấp không bị nhét đầy. Nhưng vẫn dựa theo tác dụng để phân loại. Bình ít nhất cũng hơn nửa bình.
Chuyện này có khác gì bày hàng bán đồ ăn ở bên ngoài chứ.
Lục Thiên Hữu nhìn đến choáng váng. Là chưởng môn một tông nhưng ông chưa từng gặp qua loại tình huống này.
Lục Thiên Hữu không dám lấy nhiều. Ông dựa theo số lượng mình ghi nhớ, chọn một ít. Ông không hề che giấu, mỗi lần lấy một viên còn cố ý để Bùi Huyền Trì nhìn thấy, tránh xảy ra hiểu lầm.
Ngược lại lúc chọn đan dược đặc cấp có hơi do dự. Tạm thời không dùng được, nhưng sau này có thể dùng. Nên không biết nên chọn loại đan dược nào.
Cuối cùng vẫn chọn đan dược tăng tu vi, loại đan dược này không cần đúng chứng bệnh. Ai cũng có thể ăn được.
Lục Thiên Hữu chọn xong đan dược nói: “Mờ đại sư xem qua.”
“Ừm.” Bùi Huyền Trì không nhìn, nhàn nhạt nói: “Về đi.”
Lúc đến Lục Thiên Hữu đã chuẩn bị tốt mọi khả năng có thể bị làm khó. Dù sao đan dược không phải là cải trắng. Đan dược trung cấp không có nhiều, đang dược cao cấp càng ít, còn đan dược đặc cấp muốn tuỳ tiện trao đổi nghĩ cũng đừng nghĩ.
Nếu không phải lúc trước có Tiên Tôn của Ngũ Hoa tông, chỉ sợ bọn họ cũng không tin có thể trao đổi như thế.
Đến bây giờ vẫn còn cảm thấy lo sợ bất an. Bởi vì nếu mà Bùi Huyền Trì không cho ông đan dược, ông cũng không thể làm gì.
Sau khi đi vào cầm được đan dược trên tay, quá là thuận lợi. Ông thậm chí còn hơi không thể tin được.
Ông còn nghĩ rằng lúc sau mình sẽ bị làm khó, còn cố ý để Bùi Huyền Trì nhìn, kết quả……
Không những không làm khó ông, mà còn giục ông đi. Thật sự dễ dàng cứ thế đưa đan dược cho ông.
Lục Thiên Hữu cất đan dược vào trong túi trữ vật. Lúc ra cửa ông vẫn chưa khôi phục lại tinh thần.
Ông suy nghĩ một chút, lại bước nhanh hơn. Ông chịu ân tình của chưởng môn khác, cho nên mới là người đầu tiên qua đây. Nếu không có vấn đề lớn, nhanh chóng quay về nói cho các chưởng môn khác.
Đợi chúng đệ tử trong tông môn của ông ăn xong đan dược, là có thể tiếp tục đi ra ngoài tìm những thế gia và những trưởng lão, Tiên Tôn đang trốn ở bên ngoài. Một bắt hết bọn họ.
Vân Lạc Đình vừa mới đóng trận pháp lại một nửa. Cậu đã nghe thấy một chuỗi tiếng cười ” Ha ha haha ” ở bên ngoài.
Giống như cười quá mức phô trương, còn bị sặc một tiếng. Sau khi chật vật ho khan vài cái, lại tiếp tục nhỏ giọng cười.
Vân Lạc Đình nhướng mày. Cậu cảm giác vị chưởng môn này rất vui vẻ.
Nhưng mà, làm cậu nghĩ đến một chuyện, nghiêng đầu hỏi: “Chúng ta đi rồi, thì đưa đan dược cho bọn họ như thế nào?”
Chưởng môn tiếp theo đến đổi đan dược chỉ có thể nhiều lên chứ không ít đi.
Bùi Huyền Trì suy nghĩ một chút, gấp giấy vẽ phù: “Để chưởng môn Ngũ Hoa tông đến làm.”
Chưởng môn đến bây giờ còn ở lại chỗ này rất ít. Chưởng môn coi như bọn họ có quen biết chỉ có Ngũ Hoa tông.
Cứ trực tiếp giao đan dược này cho ông. Có người đến đổi, thì cứ để họ lựa chọn là được.
Để bảo đảm, hạ trận pháp lên đan dược. Nếu mà có người cướp đoạt. Đan dược sẽ bị tiêu huỷ ngay lập tức. Coi như miễn làm phiền phức chưởng môn Ngũ Hoa tông.
– —
Chưởng môn Ngũ Hoa tông đến rất nhanh. Sau khi ông nhận được truyền tin liền ngựa không ngừng vó chạy qua đây.
Lúc ông biết được Bùi Huyền Trì nhắn trong truyền tin muốn giao đan dược cho ông. Ông kinh hãi tột độ. Món đồ trân quý như vậy để ở chỗ ông, hai vị đại sư thế mà lại yên tâm.
Vốn ông định qua đây từ chối một phen. Kết quả lúc đến nơi căn phòng trống không chỉ có đan dược ở trên bàn.
Bên cạnh còn chia ra mấy bình, làm thù lao.
Người đi rồi, chưởng môn Ngũ Hoa tông chỉ có thể thu lại những đan dược kia trước. Chỗ được chia làm thù lao ông không có động vào. Ông nghĩ mình chỉ làm chuyện nhỏ mà thôi, mọi chuyện làm thỏa đáng. Sau này gặp lại, sẽ trả lại số thù lao này.