Thẳng thắn mà nói, bọn họ muốn làm vậy cũng không dễ dàng. Trước mắt mà nói, Tiêu Minh Xuyên tìm không ra người có thể thay thế được Tiêu Thù.
Sự tình không giống như mình nghĩ làm Tiêu Duệ sợ ngây người, sau một lúc lâu ấp úng nói: <HunhHn786>
“Con không gạt ta?!.”
Tiêu Minh Xuyên nói:
“Phụ hoàng, ngài đối với Tấn Dương Vương để ý như thế, mẫu hậu rất dễ hiểu lầm nha.”
“Con thấy như vậy?”
Hiện tại đến phiên Tiêu Duệ cảm giác mình thực oan uổng, bản thân thật sự không phải cái ý tứ kia mà.
Khi Cố Dục Á cùng Ân Minh Dĩnh tiến cung, bởi vì Tiêu Duệ còn sống là bí mật, cho nên Cố An Chi một mình gặp bọn họ. Không bao lâu, Cố An Chi liền trở lại, Tiêu Duệ còn trách là Cố lão gia khó có dịp tiến cung sao Cố An Chi không ở cùng ông nhiều một chút.
Ngay sau đó Cố An Chi liền nói hai vị lão gia muốn kết thông gia.
Cố gia cùng Ân gia thân thiết Tiêu Duệ cũng biết. Cố gia có bốn cháu nội trai, Ân gia chỉ có một cháu ngoại trai. Vậy Thế tử cùng ai thành thân, hơn nữa ông ngoại ra mặt có phải có chút danh không chính ngôn không thuận……
Lúc ấy, Tiêu Duệ nghĩ là Cố gia gả Tam công tử Cố Chiết đến Tấn Dương Vương phủ, vì đại công tử Cố Tân đã cưới thê tử, Nhị công tử Cố Tương là tân khoa Trạng Nguyên, Tứ công tử Cố Du là Hoàng hậu.
Tiêu Duệ đang muốn cảm thán, Cố An Chi liền nói rằng đối tượng thành thân là Cố Tương. Tiêu Duệ tức khắc trợn tròn mắt. Sao có thể là Cố Tương. Hắn vừa mới đậu Trạng Nguyên, tiền đồ rất tốt mà Cố gia không cần lại đem đi gả, có phải có chút kỳ cục hay không?!
Sau đó Tiêu Duệ lại biết, Cố Tương không phải gả đi, hắn muốn cưới Thế tử Tấn Dương Vương.
Tiêu Duệ tự nhận mình không phải người bảo thủ, cũng không cảm thấy phu phu cần phải phân rõ ràng ai trên ai dưới. Nếu không bản thân sẽ không tự mình sinh Tiêu Minh Xuyên, còn khuyên bảo Tiêu Minh Thanh đồng ý điều kiện của Tiêu Minh Xuyên để được một nhà đoàn viên.
Nhưng Tiêu Minh Thanh không có thực quyền giảm xuống hay không ảnh hưởng kỳ thật không lớn, chỉ cần thỏa mãn được tâm nguyện là tốt rồi.
Tiêu Minh Sở không chỉ là Thế tử Tấn Dương Vương, mà còn là con một của Tiêu Thù. Trên thực tế hắn sẽ kế thừa mười ba quận Nam Dương, nói là vua một cõi cũng không khoa trương.
Nói là đem Hoàng tử làm con nuôi thật dễ dàng. Nhưng Nam Dương được như hôm nay là nhờ hai đời Tấn Dương Vương vất vả mới có được, Tiêu Thù sẽ cam tâm từ bỏ sao? Nếu hắn không cam lòng, thậm chí có khả năng Nam Dương từ đây liền tách ra khỏi sự quản lý của Trung Nguyên.
Ân Minh Dĩnh cùng Cố gia có quan hệ không bình thường, nếu bọn họ liên kết hại Tấn Dương Vương phủ, hậu quả thật không dám tưởng tượng. Tiêu Duệ chính là nghĩ tới điểm này, mới đưa ra ý kiến của mình, ai biết nói tới nói lui lại cùng Cố An Chi tranh cãi.
“Con thấy vậy.”
Tiêu Minh Xuyên rất rõ phụ hoàng cùng mẫu hậu vì sao hiểu lầm. Hắn tạm dừng, lại bổ sung.
“Phụ hoàng, con cảm thấy con cần phải nhắc nhở ngài một câu.”
Tiêu Minh Xuyên biểu tình quá nghiêm trang, Tiêu Duệ buồn bực nói:
“Con muốn nói cái gì?”
“Về sau ở trước mặt mẫu hậu không có việc gì cũng đừng nhắc tới Tấn Dương Vương, ông ấy sẽ ghen.”
Tiêu Minh Xuyên thật sự là không chịu được, đành phải nói ra câu mà con trai không nên nói với cha mình. Hắn mà không nói lại sợ bọn họ sẽ có ngày nào đó lại gây một trận lớn.
“Cả con cũng không tin ta?”
“Phụ hoàng, đây không phải là tin hay không, vấn đề là người ta đối với người mà mình thích đều có tâm tư độc chiếm.”
Tiêu Minh Xuyên vì cái gì để Diệp Tranh đi xa. Chính là sợ Cố Du tâm tình không tốt, ai biểu hắn đã từng hạ chỉ muốn Diệp Tranh tiến cung làm Quý quân. Tiêu Minh Xuyên không có khả năng giải thích với Cố Du, hắn đối với Diệp Tranh không phải yêu.
Lúc trước, Tiêu Minh Xuyên muốn Diệp Tranh tiến cung cũng có nhiều nguyên nhân. Đó là một bằng hữu hắn thích, mà chủ yếu vẫn là phía sau Diệp Tranh có Định Quốc Công phủ, Tiêu Minh Xuyên muốn mượn sức lực của họ.
Nếu không có chuyện hạ chỉ để Diệp Tranh tiến cung, Tiêu Minh Xuyên tin tưởng bọn họ sẽ là quân thần tương đắc, Cố Du cũng sẽ không có ý nghĩ gì. Nhưng sự việc đã xảy ra, cho dù cuối cùng Diệp Tranh không có tiến cung, Tiêu Minh Xuyên cùng Diệp Tranh cũng không có đường lui. <HunhHn786>
Dù bọn họ có tuân thủ nghiêm ngặt quan hệ quân thần, nhưng chỉ cần Diệp Tranh còn ở Thượng Kinh, chỉ cần Tiêu Minh Xuyên trọng dụng hắn, mọi người sẽ nghĩ có phải Hoàng đế đối với Thế tử Định Quốc Công tình cũ khó quên hay không?!
Những người khác nghĩ như vậy, Cố Du có thể không nghĩ sao. Càng thích thì càng để ý không phải sao. Cho nên Tiêu Minh Xuyên không bao giờ ở trước mặt Cố Du nhắc tới Diệp Tranh, hắn không cho người kia có cơ hội hiểu lầm.
Tiêu Thù ở trong lòng Tiêu Duệ càng quan trọng hơn so với Diệp Tranh ở trong lòng Tiêu Minh Xuyên. Dù Tiêu Duệ không có ý gì khác, nhưng nghe vào tai Cố An Chi có thể biến thành cái gì cũng rất khó nói. Đặc biệt Tiêu Duệ còn không biết tự giác, cũng chưa bao giờ biết giải thích này nọ.
Nghe lời này, Tiêu Duệ nheo mắt lại:
“Nhưng mẫu hậu con trước nay cũng không để ý Phó Chiêu nghi?”
“Ngài cũng đâu để ý bà ấy, mẫu hậu vì cái gì phải để ý.”
Cố Du cũng đâu để ý mấy phi tần kia.
Tiêu Duệ nghe vậy trầm mặc, sau một lúc lâu mới nói:
“Ta có nên gặp mẫu hậu con để giải thích, ta không phải cái ý tứ kia……”
“Tùy phụ hoàng, dù sao con cảm thấy, con có thể bình an sống đến bây giờ, thật là không dễ dàng.”
Tiêu Minh Xuyên trong lòng thở dài. Nếu không phải trời xanh rũ lòng thương, để hắn một lần nữa sống lại, thì hắn cũng không biết thân thế của mình, còn thiếu chút nữa nhận sai phụ thân.
Tiêu Duệ biến sắc, thấp giọng nói:
“Ta không nghĩ tới mẫu hậu con lại không tin……”
Chẳng lẽ nguyên nhân là do bản thân mình nên Cố An Chi sinh ra hiểu lầm như vậy, Tiêu Duệ không xác định.
Tiêu Minh Xuyên tỏ vẻ không quá để ý nói:
“Trước giờ ngài không nói, mà không phải ai cũng có nhãn lực như Lĩnh Nhi.”