“Nay cậu giảm cân à?”
“Xùy, tớ đang chờ nguội thôi nhé”
Quế Chi có tâm sự, Trì Tuyết biết. Nhưng tâm sự ấy nếu Quế Chi không tự mình nói ra, thì chẳng ai hỏi ra được. Quế Chi bình thường khi nào cũng mỉm cười tươi tắn, là mẫu người năng động như mặt trời. Chẳng ai ghét nổi một cô gái hay cười, nên Trì Tuyết mới làm thân với Quế Chi từ đó tới giờ.
Nhưng Quế Chi cũng chỉ là một cô gái bình thường, mang tâm sự là điều không cách nào tránh khỏi. Mà tâm sự này, lại vô tình liên quan đến người chú của cô ấy nữa rồi. Trì Tuyết đang đợi Quế Chi nói chuyện, kể cho mình nghe về chuyện vì sao tối nay cô lại kì lạ như vậy, cả một buổi tối, vậy mà giờ Quế Chi mới định nói cùng Trì Tuyết.
Quế Chi ngừng muỗng, tìm cốc trà đá vừa gọi, uống một ngụm. Vị đắng của trà xua mất vị ấm của súp mùa lạnh. Bấy giờ mới hỏi Trì Tuyết.
“Cậu cảm thấy điều gì là lãng mạn nhất?”
Trì Tuyết không hiểu sao cả, đột nhiên Quế Chi lại bàn đến lãng mạn với cô? Quế Chi trước giờ chưa có lấy một mảnh tình vắt vai, Trì Tuyết còn nghĩ cô ấy không có hứng thú gì với trai cả, đã không có hứng thú, nên tình cảm các thứ cô và Quế Chi cũng rất hiếm tìm được đề tài chung, huống hồ là mấy chuyện lãng mạn gió trăng. Trì Tuyết nghiêng đầu suy nghĩ, đảo mắt nhìn ra dòng người tất bật qua lại, một hồi lâu mới nói.
‘’Tớ cảm thấy chỉ cần đó là chuyện cậu làm cùng người yêu, đều lãng mạn cả.”
Quế Chi cười, nhưng nụ cười của cô không có vẻ vui tươi như hàng ngày, trong ánh mắt chứa gì đó, ngay cả Trì Tuyết cũng không lý giải được.
“Cũng dễ thôi mà, ví dụ vì một người mà mua cả một tòa soạn báo…”
Trì Tuyết sực tỉnh, nhìn Quế Chi, mất một lúc lâu mới hỏi ra được.
“Cậu nghĩ anh Minh mua tòa soạn vì… chị Lam à?”
Quế Chi không đáp, nhưng thái độ im lặng ấy đã nói lên tất cả. Nếu thật sự như vậy, chắc đây là chuyện lãng mạn nhất rồi ấy nhỉ, Trì Tuyết biết điều không lên tiếng, rồi lại nói với Quế Chi.
“Có khi không phải đâu, lãng mạn còn nhiều cách, theo đuổi còn nhiều việc. Đâu phải có tiền khoe ra thì sẽ thích đâu, huống hồ chị Lam hình như thích anh Minh. Nếu cả hai có tình cảm với nhau, đâu cần mua lại nguyên cả tòa soạn?”
Quế Chi nghe xong ngẩn ra, cười buồn.
“Vậy sao?”
Trì Tuyết gật đầu, “Theo tớ, anh ấy mua tòa soạn vì công việc của mình mà thôi. Cậu cần gì nghĩ nhiều như thế, nếu không mua tờ báo của mình thì sẽ tìm đến tờ khác, hoặc tự làm ra một tờ cho Nguyễn Minh Group, đó cũng đâu phải chuyện khó gì, suy nghĩ của anh ấy, có lẽ không dừng ở chuyện yêu đương đâu”.
Trì Tuyết chỉ quen biết Minh qua lời kể vụn vặt của Quế Chi, như sở thích thói quen của anh là gì, lâu lâu sẽ oán trách anh không quan tâm đến cháu gái như cô. Hai người như thế cùng nhau lớn lên, Minh lại quan tâm chăm sóc Quế Chi như vậy, nên tình cảm thân thiết hơn người khác nhiều. Chỉ là, chỉ qua mấy câu chuyện không đầu không đuôi ấy, Trì Tuyết vẫn biết được Minh là một người cuồng công việc. Anh ra đời sớm hơn Quế Chi ngót nghét mười năm, lớn hơn Quế Chi cũng tầm ấy, vậy mà đến tận bây giờ vẫn phòng không gối chiếc, không nghe phong thanh yêu đương gì ai.
Một người như vậy, Trì Tuyết cảm thấy công việc của anh quá bận để nói chuyện yêu đương, thậm chí những lần đi sớm về khuya cũng gắn liền với những giờ tan ca tiếp khách, vậy thì chuyện mua lại tòa soạn, chẳng qua cũng chỉ là ý định gì đó của riêng anh mà thôi. Chẳng qua là, qua đôi mắt của mỗi người, ý định ấy lại biến thành một suy nghĩ khác theo suy luận của họ mà thôi.
Trì Tuyết nghĩ vậy, nên khuyên Quế Chi cũng nghĩ thoáng như thế, nhưng có lẽ Trì Tuyết đã đánh giá sai về vị trí của Minh trong lòng Quế Chi. Bởi vì ngày thường Quế Chi lí trí là thế, mỗi câu chuyện sẽ cùng cô phân tích rành mạch, vậy mà dính đến anh Minh thôi, cô có khuyên thế nào, Quế Chi cũng không thông suốt được.
“Cậu nói cũng đúng, nhưng mà không phải tự bỏ tiền thành lập báo thuộc về riêng mình thì tốt hơn sao? Ở cái đất này có bao nhiêu tờ báo lớn nhỏ, chú ấy cứ khăng khăng tìm đến tờ báo của chúng ta sang tên là thế nào? Nếu nói là trùng hợp, chẳng phải điều này quá trùng hợp rồi sao. Đời làm gì có nhiều chuyện trùng hợp như thế?”
Trì Tuyết nghe xong gật đầu, rồi thở dài thườn thượt.
“Quế Chi, nghĩ thoáng chút đi. Đời có nhiều chuyện trùng hợp thế đấy, chẳng qua cậu quá quan tâm, nên mới nghĩ sai lệch đi mà thôi. Sao cậu không nghĩ, nếu chú cậu mua nguyên tòa soạn, bây giờ cậu cũng xem như là làm việc dưới trướng anh ấy rồi, vậy tốt hơn một ông chủ lạ mặt nào đó chứ? Cái này cũng xem như là có người chống lưng rồi còn gì.”
Trì Tuyết nháy mắt, đẩy vai Quế Chi.
“Vậy sao này không cần lo lắng bị sa thải rồi, cậu có làm gì cũng có ông chủ đứng sau lưng rồi còn gì? Chuyện này không tốt hay sao?”
Chẳng biết Quế Chi có nghe lọt tai hay không, nhưng Trì Tuyết nói đến đây cũng đã hết lời trọn ý. Quế Chi ngẫm nghĩ chút cũng gật đầu, xem như là chấp nhận câu nói sau cùng của Trì Tuyết, trong lòng cô suy nghĩ ra sao cũng chỉ mình cô biết, không nặng nề hơn nữa.
“Cũng phải ha, sau này cậu làm việc cho cẩn thận nhé, không tớ mách chú đấy.”
Trì Tuyết bật cười, “Ừ ừ rồi rồi, tôi biết rồi, gớm chưa”.
Quế Chi không nghĩ đến chuyện này nữa, lấy điện thoại ra xem giờ, mới biết đã đến giờ chú cô gặp đối tác, vậy là không rảnh rang suy nghĩ vớ vẩn, đứng dậy thanh toán tiền, nhét hết tiền lẻ vào túi áo rồi vội vàng nói với Trì Tuyết.
“Thôi, chúng ta đến khách sạn Jolie đi, không muộn mất.”
Trì Tuyết nghe địa điểm khách sạn năm sao Jolie, gật đầu ngay, thôi không cười đùa nữa mà đứng dậy theo Quế Chi rời đi.