Không ngờ em ấy lại mong chờ chuyện kết hợp nhiệt đến thế? Còn tò mò cảm giác thực sự đánh dấu nhau sẽ như thế nào?
Lục Tắc Hiên sửng sốt trước suy nghĩ đó của cậu nhưng lại không kìm được cong khóe môi cười. Nhiên Nhiên đã thẳng thắn như thế, vậy thì thân là Lính gác của cậu, có phải hắn nên thỏa mãn sự chờ mong này không?
Lục Tắc Hiên sung sướng vào bếp, lấy nguyên liệu tươi rói trong tủ ra, nấu một bữa tối thật thịnh soạn.
Khi tắm xong, quay ra ngoài, Tạ Nhiên lập tức ngửi thấy mùi hương thơm phức. Cậu xuống tầng 1 thì thấy đã có bốn món thức ăn và một món canh được bày trên bàn. Lục Tắc Hiên ngoảnh sang nhìn cậu, nói: “Ăn cơm thôi nào, trong buổi tiệc cưới cứ phải đi chúc rượu liên tục, còn chẳng kịp ăn no.”
Tạ Nhiên ngồi xuống trước bàn ăn, nhận đôi đũa hắn đưa cho, hỏi: “Chúng ta có mỗi hai người thôi, sao anh nấu nhiều món quá vậy?”
Lục Tắc Hiên cười nói: “Ăn nhiều một chút, bổ sung thể lực.”
Hiểu được hắn muốn “bổ sung thể lực” để làm gì, tai Tạ Nhiên đỏ lên, cuống quýt cúi đầu ăn cơm.
Chết dở, chắc Lục Tắc Hiên đã biết hết những điều cậu nghĩ ban nãy rồi?
Biết cũng không sao cả, chẳng phải Lục Tắc Hiên cũng rất muốn còn gì? Hơn nữa còn thường xuyên mơ giấc mơ xấu hổ đó và kéo cậu vào chung.
Hai người yên lặng cúi đầu ăn cơm. Ánh đèn vàng trong phòng an phủ lên hai người trông vừa ấm áp, vừa mập mờ.
Sau khi ăn xong, Lục Tắc Hiên rửa dọn bát đũa sạch sẽ rồi nắm tay Tạ Nhiên cùng lên phòng ngủ chính trên tầng 3.
Khi nãy Lục Tắc Hiên đã tắm ở phòng tắm dưới tầng 1, hiện tại hai người mặc áo ngủ đôi, bước vào căn phòng ngủ phủ đầy cánh hoa.
Nhìn phòng tân hôn lãng mạn với hoa tươi, mặt Tạ Nhiên nóng bừng bừng, lòng Lục Tắc Hiên cũng rục rịch không yên. Ngay khi vừa bước qua cánh cửa, hắn lập tức đè Tạ Nhiên lên tường hôn say đắm.
“Ưm…” Tạ Nhiên bị kẹp giữa người đàn ông và vách tường, nhiệt độ truyền đến từ đôi môi khiến cơ thể cậu run lên khe khẽ.
Khác với nụ hôn nhẹ nhàng, lịch thiệp trong hôn lễ, nụ hôn tràn ngập d ục vọng chiếm hữu như muốn hòa tan cơ thể cậu vào với mình của Lục Tắc Hiên hiện tại làm hai chân Tạ Nhiên mềm ra, gần như không còn đứng thẳng nổi.
Nhưng tính cách Tạ Nhiên vốn rất hiếu thắng, sao cậu có thể mặc kệ cho Lính gác nắm hết quyền chủ động như thế.
Vậy nên cậu cũng hôn trả lại.
Trong căn phòng nồng nàn hương hoa hồng, nụ hôn đáp lại của Tạ Nhiên hệt như đổ thêm dầu vào lửa, khát vọng chiếm hữu chôn sâu trong lòng Lục Tắc Hiên bị đốt cháy hừng hực chỉ trong nháy mắt.
Lục Tắc Hiên đưa tay bế bổng Tạ Nhiên lên, bước nhanh qua sàn hoa, đặt cậu nằm trên giường.
Cánh hoa hồng trải trên giường đều là hoa tươi mới hái sáng nay nên vừa xinh đẹp, vừa ướt át, tôn lên ngũ quan ưa nhìn và làn da trắng trẻo của Tạ Nhiên. Con mắt đỏ của cậu như bị phủ một màn hơi nước, đẹp động lòng người.
Lục Tắc Hiên cúi xuống, nhẹ nhàng hôn lên mắt cậu, dịu dàng nói: “Đêm nay là đêm tân hôn của chúng ta. Tôi sẽ đánh dấu em hoàn toàn, được chứ?”
Tạ Nhiên mỉm cười: “Em cũng muốn đánh dấu anh.”
Lục Tắc Hiên rất kích động, lại một lần nữa hôn cuồng nhiệt.
Những cánh hoa trên giường nhanh chóng loạn hết vào nhau.
Cơ thể Tạ Nhiên nóng lên, nhiệt độ dần dần tăng cao. Cảm giác ấm nóng chưa từng trải qua này khiến đầu óc cậu bắt đầu trở nên mơ màng. Cậu ngơ ngẩn băn khoăn đây chính là phát nhiệt sao? Mong ngóng được đối phương đụng chạm không cách nào kiềm chế, khao khát sâu trong nội tâm như mãnh thú xổ lồng không gì cản nổi.
Cảm giác được Lục Tắc Hiên ôm vào lòng thật sự khiến người ta vô cùng yên tâm.
Tạ Nhiên nhắm mắt lại, nhẹ nhàng vòng tay lên cổ Lục Tắc Hiên: “Em… Khó chịu quá.”
Giọng Lục Tắc Hiên đã trở nên trầm khàn khác lạ: “Tôi cũng vậy.”
Lông mi Tạ Nhiên run lên, cậu ghé vào bên tai hắn, thì thầm: “Vậy anh còn chờ gì nữa? Sao chưa đánh dấu em.”
Lục Tắc Hiên khẽ cười, thấp giọng nói: “Tuân lệnh Tướng quân Tạ.”
Được Tạ Nhiên cho phép, Lục Tắc Hiên không còn chần chừ thêm nữa, nhiệt tình chiếm lấy cậu.
Khoảnh khắc được đánh dấu hoàn toàn, Tạ Nhiên nghe giọng nói trầm ấm dịu dàng của Lính gác vang lên bên tai: “Nhiên Nhiên, tôi yêu em… Từ giờ trở đi, cả thân thể và tinh thần tôi đều thuộc về em.”
Trong lòng Tạ Nhiên rất ấm áp, cậu ôm lấy Lục Tắc Hiên càng chặt hơn.
Tiếp xúc chân thật này mới là thứ cậu muốn chứ không phải những cảm giác mơ hồ trong mơ.
Cả cơ thể và linh hồn cùng hòa vào nhau khiến cả hai cực kỳ thân mật.
Trong thế giới tinh thần, chim ưng trắng kích động lao xuống, dang rộng đôi cánh như đang bảo vệ, hoặc cũng có thể là chiếm hữu. Nó nhẹ nhàng ôm lấy hai cáo bằng đôi cánh, cáo chín đuôi và cáo trắng cũng thoải mái nhảy lên trên cánh nó chơi đùa.
Sâu trong sương mù là núi tuyết nguy nga trải dài, ánh nắng chiếu rọi trên nền tuyết trắng, phản chiếu ra những vầng sáng vàng rực rỡ. Dưới chân núi là rừng rậm xanh tốt um tùm, rừng rậm xanh biếc và núi tuyết trắng phau tôn nhau lên, tạo thành một bức tranh tuyệt mỹ.
Tiếng thở gấp dồn dập không ngừng vang lên trong phòng ngủ.
Mãi đến rất khuya, những âm thanh ấy mới dần lắng xuống.
Thế lực của Lính gác tuyệt đối không khiến người ta phải thất vọng.
***
Kỳ nghỉ sau khi kết hôn của Tạ Nhiên và Lục Tắc Hiên kéo dài tận một tháng, đây chính là khoảng thời gian Nguyên soái cố tình dành cho hai người.
Bận rộn nhiều năm như vậy, hiếm lắm mới có được kỳ nghỉ dài, hai người quyết định ở nhà tận hưởng thế giới riêng ấm áp.
Sau khi nếm được ngon ngọt trong đêm tân hôn, “thú tính” trong xương Lính gác đã bị kíc h thích, cứ cách một hai hôm lại quấn lấy Tạ Nhiên đòi thân mật. Hồi còn độc thân, Lục Tắc Hiên rất hay tập thể hình trước khi ngủ để tiêu hao bớt thể lực dư thừa, giờ thì hay rồi, dư bao nhiêu là tiêu hao lên người Tạ Nhiên hết.
Tạ Nhiên bị hắn đòi hỏi rất nhiều lần nhưng cậu không nỡ từ chối. Vả lại, Lục Tắc Hiên rất chu đáo nên cậu cũng rất thích.
Thế là hai người cùng trải qua quãng thời gian tân hôn mặn nồng, tình tứ, tìm hiểu tường tận từng chi tiết dù là nhỏ nhất trên cơ thể đối phương.
Chỉ một tháng thôi mà không biết đã làm đến bao nhiêu lần.
Đến khi kỳ nghỉ kết hôn sắp kết thúc, Tạ Nhiên định trở lại Quân đoàn Linh Hồ trước. Nhưng sáng nay thức dậy, lúc ăn cháo Lục Tắc Hiên nấu cho, cậu cứ cảm thấy dạ dày bất ổn, cau mày vào nhà vệ sinh nôn liên tục.
Lục Tắc Hiên sốt sắng chạy vào cùng, xoa nhẹ lên lưng cậu: “Sao vậy? Bụng dạ khó chịu à?”
Sắc mặt Tạ Nhiên trắng nhợt, nôn mãi mà chẳng nôn được gì ra. Cậu tạt nước lạnh lên rửa mặt, nhìn bản thân trong gương, tay phải vô thức đặt lên bụng… Hay là có rồi? Nghĩ lại khoảng thời gian này Lục Tắc Hiên chẳng biết kiềm chế gì cả, hơn nữa lần nào cũng…
Nhớ đến những chuyện thân mật mỗi đêm, tai Tạ Nhiên nóng bừng.
Thấy vành tai cậu chuyển màu hồng đỏ, tim Lục Tắc Hiên đập loạn, căng thẳng nói: “Tôi đưa em đến viện khám thử.”
Lục Tắc Hiên lái xe đưa Tạ Nhiên đến bệnh viện Dẫn đường kiểm tra máu.
Kết quả kiểm tra máu được trả về rất nhanh, quả nhiên chỉ số pheromone Dẫn đường đang bất thường. Bác sĩ lại đưa Tạ Nhiên đi siêu âm.
Lục Tắc Hiên lo lắng đi qua đi lại trong hành lang. Một lát sau, bác sĩ và Tạ Nhiên với vẻ mặt phức tạp đã trở ra, báo tin vui cho Lục Tắc Hiên: “Chúc mừng hai vị, Tướng quân Tạ mang thai rồi, là thai đôi.”
Lục Tắc Hiên vừa kinh ngạc vừa mừng rõ nhìn Tạ Nhiên.
Nhiên Nhiên có em bé nhanh vậy sao? Lại còn là thai đôi luôn?
Lục Tắc Hiên dè dặt ôm vai Tạ Nhiên, kích động nói: “Chúng ta có con rồi!”
Tạ Nhiên nhìn hắn bằng ánh mắt rất rối ren, trong đầu lại tự đùa: “Em có hai thực thể tinh thần, mang thai đôi cũng là chuyện hợp lý?”
Lục Tắc Hiên phì cười trước câu đùa đó. Hắn nhẹ nhàng hôn lên trán cậu, khẽ nói: “Tôi rất mong chờ, không biết con của chúng ta sẽ được di truyền thực thể tinh thần như thế nào.”
Tạ Nhiên cười nói: “Em cũng rất tò mò.”
Đến bây giờ khoa học vẫn chưa nghiên cứu ra được quy luật di truyền thực thể tinh thần của Lính gác và Dẫn đường. Ví dụ như Lục Tắc Hiên, thực thể tinh thần của cha mẹ hắn đều thuộc loài chim nên chim ưng của hắn rất dễ giải thích. Nhưng còn hai người họ, thực thể tinh thần có cả chim bay lẫn thú trên mặt đất, liệu đời con sinh ra sẽ là thế nào?
Tưởng tượng hai bé con di truyền thiên phú và ngoại hình của họ sắp chào đời, lòng Tạ Nhiên mềm nhũn. Cậu nhìn sang phía Lục Tắc Hiên, nói: “Nhà cưới của chúng ta cần sắp xếp lại rồi. Làm hai phòng trẻ em ở tầng 2 nhé.”
Lục Tắc Hiên nắm chặt tay cậu: “Được, về sẽ sửa lại luôn.”