Tiêu Trì Dã tự rót rượu, nói: “Ngươi quyết định là được rồi.”
Chu Quế liếc Khổng Lĩnh một cái, lại nhìn về phía Thẩm Trạch Xuyên. Khổng Lĩnh đứng dậy chúc rượu, nói: “Ngưỡng mộ đại danh Đồng tri đã lâu…”
“Tiên sinh khách khí rồi, ” Thẩm Trạch Xuyên nói, “mời tiên sinh ngồi, chúng ta vừa uống vừa nói chuyện.”
Khổng Lĩnh nói: “Ta là tạp lưu bút thiếp dưới trướng đại nhân, nào có thể nghị sự cùng Đồng tri? Ta nhận được chén rượu, có thể ngồi đây lắng nghe chỉ điểm cũng đã là phúc khí nửa cuộc đời rồi.”
Khóe môi Thẩm Trạch Xuyên hơi nhích, y nói: “Tiên sinh thực sự quá khiêm tốn, ta nghe nói khi tiên sinh tại Đoan Châu cũng từng làm phó tá cho Đàm Đài long. Lúc kỵ binh Biên Sa nhập cảnh, Đàm Đài Hổ chủ chiến, sách lược tác chiến của hắn đều là do tiên sinh định ra hết.”
Bọn họ vừa mới tiến vào Tì Châu đã hỏi thăm nội tình ngay. Tâm trạng Khổng Lĩnh chìm xuống, hắn nói: “Ta chỉ là lý luận suông thôi.”
“Đáng tiếc Đàm Đài long chết trong tay Thẩm Vệ rồi, ” Thẩm Trạch Xuyên uống rượu, “Đoan Châu cũng chưa đánh đã tan.”
Thẩm Trạch Xuyên nói nhẹ nhàng như vậy, dường như Đoan Châu sụp đổ chỉ là một tầng giấy rách, không đáng hận, cũng không đáng oán.
Vẻ mặt Khổng Lĩnh trầm dần đi, hắn ngồi một lúc sau mới miễn cưỡng cười nói: “Đồng tri ở Khuất Đô cơm ngon áo đẹp, nào biết khổ sở của bách tính sau khi thành Đoan Châu sụp đổ? Từ sông Trà Thạch đến Đôn Châu, xương trắng ngàn dặm không người thu. Thẩm Vệ sợ chiến là tên chuột nhắt thực ra cũng chẳng có gì, nhưng hắn đã cùng Thẩm Chu Tể bày tiệc rượu bóp chết Đàm Đài long… Trung Bác binh bại, Khổng Thành Phong ta có thể tiếp tục sống sót thay chủ tử, thế nhưng toàn quân do Đàm Đài long dẫn đầu chủ chiến đã bị tiêu diệt. Ngươi nói đúng, Đàm Đài long chết trong tay Thẩm Vệ quá đáng tiếc, hắn là binh giỏi của Trung Bác.”
Thẩm Trạch Xuyên nói: “Tiên sinh trở về từ cõi chết, dựa vào tài học của tiên sinh, đi Khuất Đô cũng có thể gặp Bá Lạc³. Nhưng tiên sinh lại cố tình ở lại Tì Châu, ta không hiểu.”
³Bá Lạc: người thời Xuân Thu, nước Tần, giỏi về xem tướng ngựa. Ngày nay dùng để chỉ người giỏi phát hiện, tiến cử, bồi dưỡng và sử dụng nhân tài
Khổng Lĩnh muốn đứng lên nhưng lại không thể tự ý rời chỗ. Hắn chỉ có thể ngẩng đầu nhìn Thẩm Trạch Xuyên, nói: “Đồng tri không hiểu, Đồng tri làm sao mà hiểu được? Nạn lửa binh từ trên trời giáng xuống khiến Trung Bác tàn tạ khắp nơi. Nơi này vừa không có danh lợi, cũng không có phú quý, có thể trong mắt Đồng tri nó như xơ rách giữa trời, nhưng đối với chúng ta mà nói, Trung Bác vẫn còn cơ hội chấn chỉnh lại.”
Thẩm Trạch Xuyên mỉm cười, y nói: “Đoan Châu đã mất thủ bị doanh, để một đám lưu phỉ xưng vương xưng bá. Đất ruộng hoang phế, ra khỏi thành nửa dặm không còn dấu chân người. Tiên sinh nói có cơ hội chấn chỉnh lại, rốt cuộc là cơ hội chấn chỉnh lại sáu châu Trung Bác hay là cơ hội chấn chỉnh một thành Tì Châu? Tì Châu một mặt có ý đồ tiếp tục quan hệ bất chính cùng Khuất Đô, một mặt lại có cầu tất ứng với Ly Bắc, làm cỏ đầu tường* thế này, ta quả thực không hiểu.”
*cỏ đầu tường: không có chính kiến, nhiều mặt lay lắt
Khổng Lĩnh bất ngờ đứng dậy, nói: “Ngươi đâu biết chỗ khó của Tì Châu?! Sau khi Trung Bác binh bại, Khuất Đô cuốn vào nội đấu, chúng ta đã nhiều lần bẩm tấu cầu người lại mãi không nhận được lời đáp. Đất ruộng Tì Châu khai khẩn là do đại nhân tự mình quản lý, tốn thời gian ba năm mới được mùa này. Không sai, Tì Châu đúng là ở giữa tình thế khó xử của Khuất Đô và Ly Bắc, nhưng Ly Bắc gặp nạn, Tì Châu đều toàn lực giúp đỡ. Đồng tri nói Tì Châu là cỏ đầu tường, không phải là giết lòng rồi sao!”
“Tiên sinh nói phải, ” Thẩm Trạch Xuyên bỗng thay đổi sắc mặt, nghiêm nghị nói, “ta biết Tì Châu gặp khó xử nên mới cố ý tới đây nói chuyện cùng hai vị. Chúng ta đi thẳng vào vấn đề, đại nhân không chịu buông cho Cấm quân thông qua là đang kiêng kỵ chỉ trích sau này của Khuất Đô. Nhưng thế cục hôm nay đã nát rồi, ôm chặt không trọn tuyệt đối không phải thượng sách. Hàn Thừa bày kế mưu hại thiên tử, Sách An cùng ta rời Khuất Đô không phải vì thoát thân, mà là để thu dọn được tàn cục. Thái hậu nắm giữ triều chính, thế gia lại phong tỏa cửa lớn Khuất Đô lần nữa, khi nào trường thái học mới hưng thịnh tiếp được? Sau khi Trung Bác binh bại, đại nhân và Thành Phong tiên sinh đã nhiều lần bẩm tấu lên, không phải bởi vì Hoa Tư Khiêm qua quýt tắc trách mới khiến Trung Bác phục hưng vô vọng sao? Từ khi ta ở Khuất Đô đã sớm nghe tới lưu phỉ Trung Bác rồi. Hãn phỉ chưa được trừ diệt, Trung Bác bất ổn, tiên sinh chấn chỉnh lại Trung Bác kiểu gì? Gian khổ lập nghiệp, để mở núi rừng ②, ta rất bội phục quyết tâm chấn chỉnh lại của hai vị, chỉ là con đường phía trước gian nan, sao không dứt khoát thay đổi lề lối, giao việc Trung Bác cho Trung Bác tự giải quyết.”
Tác giả có lời muốn nói ②: ( Tả truyền)
Chu Quế cầm rượu, kéo giữ Khổng Lĩnh nói: “Nếu Đồng tri thẳng thắn vậy thì ta cũng không vòng vo nữa. Ta không chịu buông cho Hầu gia đi qua, đúng là bởi vì lo sau này Khuất Đô truy tội, tăng thêm thuế má cho Tì Châu. Nếu Tì Châu mặc kệ lệnh Khuất Đô tự quyết, chỉ sợ về sau cũng một tay khó vỗ lên tiếng. Ta không có binh mã trong tay, cũng không có cự thương nhân trợ giúp, càng không có sức lực như Ly Bắc, Đồng tri khuyên ta, ta lại không có cách nào lấy tính mạng của bách tính Tì Châu ra đặt cược.”
“Hoàn toàn ngược lại, ” Tiêu Trì Dã ra hiệu Khổng Lĩnh ngồi, “Lan Chu nói vậy không phải đang khuyên đại nhân đơn đả độc đấu. Tì Châu sát đường lương thực Đông Bắc, trước mắt không thể xây dựng thủ bị quân hoàn chỉnh của mình, chỉ cần đại nhân chịu cho binh mã của ta đi qua không trở ngại, thì trước khi thủ bị quân Tì Châu thành hình, hai vạn Cấm quân của ta có thể giúp trọng trách tuần phòng.”
Chu Quế trầm tư không nói, Khổng Lĩnh đáp: “Hầu gia đương nhiên là lời nói đáng giá ngàn vàng, nhưng ta cũng muốn hỏi Hầu gia, Ly Bắc bây giờ phản rồi, đường lương thực Đông Bắc dĩ nhiên hết giá trị, về sau quân lương thiết kỵ Ly Bắc đi ra từ nơi nào thế? Tì Châu sao?”
“Đường lương thực Đông bắc là yếu đạo vận chuyển được đặc biệt mở ra sau khi thiết kỵ Ly Bắc thành lập, phá bỏ hiệu lực như vậy há chẳng phải là quá đáng tiếc?” Thẩm Trạch Xuyên thưởng thức chén rượu, ánh mắt thong dong, “Thiết kỵ Ly Bắc thêm Cấm quân tổng cộng mười bốn vạn binh mã, quân lương sau này vẫn phải đi qua đường lương thực Đông Bắc.”
Khổng Lĩnh và Chu Quế liếc mắt nhìn nhau, hắn kinh ngạc nói: “Hầu gia bây giờ mang tội danh hành thích vua, sao mười ba thành Quyết Tây dám tiếp tục trù bị quân lương cho thiết kỵ Ly Bắc được?”
Thẩm Trạch Xuyên khẽ mỉm cười, y nói: “Quyết Tây là Quyết Tây, Khuất Đô là Khuất Đô. Thành Phong tiên sinh, nếu ta dám nói thế đương nhiên là có cách. Thế nào? Chỉ cần tối nay Chu đại nhân đồng ý cho Cấm quân quá cảnh, sau này Tì Châu tuyệt đối không phải đơn độc chiến đấu.”
Lòng Chu Quế do dự, vững giọng nói: “Ta tin nhân phẩm của Hầu gia, nhưng ta không tin được thế cuộc biến hoá chớp mắt này. Hai vị luôn miệng nói Cấm quân quá cảnh rồi mới diệt cướp, nhưng nếu sau khi hai vị quá cảnh lại chối bỏ cam kết, Tì Châu rơi vào đường cùng thật rồi!”
“Không vội, ” Thẩm Trạch Xuyên đặt chén rượu xuống, bình thản nói, “ta sẽ ở lại Tì Châu một mình đến khi Cấm quân dẹp xong hãn phỉ. Nếu đại nhân vẫn còn kiêng kỵ, tù binh Hàn Cận của chúng ta giờ cũng có thể giao cho đại nhân, đã như thế, cho dù sau này chúng ta đổi ý, đại nhân cũng có thể dùng tính mạng Hàn Cận làm cớ để dẹp lửa giận của Khuất Đô.”
Lý Kiến Hằng đã chết, Khuất Đô mãi không có tin tức về tân vương. Địa phương đã có xu thế rục rịch ngóc đầu, chỉ sợ Thích gia Khải Đông không dám theo Ly Bắc dựng cờ tự lập. Thế nhưng Tì Châu không giống, nó gần thiết kỵ Ly Bắc như vậy, nếu quả thật có thể nhận viện trợ binh mã thì không cần tiếp tục oan ức trước điều lệnh của thế gia nữa.
“Hôm nay ta vào thành, tin tức đã chóng truyền tới Khuất Đô rồi.” Tiêu Trì Dã nói không nhanh không chậm, “Dù đại nhân cho ta quá cảnh hay không, sau tối nay, thái hậu đều sẽ mang kiêng kỵ với Tì Châu.”
Chu Quế đột ngột biến sắc, nói: “Hầu gia, Đồng tri, các ngươi!”
“Còn nữa, ” Thẩm Trạch Xuyên tiếp lời ngay sau đó, ôn hoà nói, “hai vị muốn thành lập thủ bị quân hoàn chỉnh của Tì Châu, việc cấp bách chính là chiêu binh mãi mã. Tì Châu dựa vào đất ruộng để ăn cơm, trong ngoài đều không liên thông buôn bán trên bến cảng Quyết Tây, vẻn vẹn chỉ dùng thuế ngân, chỉ sợ phải chờ đợi tận mấy năm nữa. Đúng lúc ta đang có một ít tích trữ, nguyện tận sức mọn —— Chu đại nhân, Cấm quân có thể đi rồi chứ?”