Khi cậu tỉnh lại, rất tự nhiên mà hôn một cái ở khóe môi Hắc Tuyển Dực, làm nũng nói: “Ta hôm nay muốn ngươi thay quần áo, rửa mặt, chải đầu cho ta.”
Thái độ và cử chỉ của Ô Nhược vô cùng thân mật, như là đã làm nũng vô số lần với Hắc Tuyển Dực.
Hắc Tuyển Dực cảm thấy kinh ngạc, nhừn không từ chối, thậm chí rất thích cậu có thể ỷ lại vào hắn.
Khi chải đầu, Ô Nhược cuối cùng cũng hoàn toàn tỉnh táo lại, vẻ mặt như gặp quỷ nhìn Hắc Tuyển Dực qua gương đồng, sau đó, nhớ tới vừa rồi cậu làm nũng với Hắc Tuyển Dực, tức khắc, nổi hết da gà.
Ta đệt!
Cậu có phải trúng tà hay không, vậy mà lại làm nũng với Hắc Tuyển Dực!!!
Ô Nhược xuyên thấu qua gương đồng nhìn đến bộ dáng tay chân vụng về của Hắc Tuyển Dực, nhịn không được, cười vang lên, vội vàng đoạt lấy lược tự mình chải đầu, sau đó, đứng lên kéo Hắc Tuyển Dực ngồi xuống: “Đại gia, ngươi hôm nay muốn kiểu tóc gì.”
Hắc Tuyển Dực đạm thanh nói: “Tùy ý.”
“Vậy tiểu nhân liền tùy ý chải, nếu là chải đẹp, ngài cần thưởng cho tiểu nhân a”
Động tác của Ô Nhược rất thuần thục mà thắt hai bên ba cái bím tóc sau đó đem tất cả búi gọn lên.
Hắc Tuyển Dực từ gương đồng nhìn bạn lữ đứng ở phía sau, nghiêm túc mà buộc tóc cho mình, ánh mắt băng lãnh dần biến nhu hòa, cầm lòng không nổi nâng lên đầu ngón tay ở trên gương đồng nhẹ nhàng ma xát khuôn mặt tuyệt thế trên kính.
Ô Nhược trong lúc búi tóc cũng tranh thủ thời gian liếc xem một cái, lúc đầu không biết hắn đang làm gì, sau đó mới biết được dụng ý của hắn, hai má cậu dần nóng lên, đem đầu áp xuống, tận lực tránh đi không để gương đồng chiếu đến mình.
Hắc Tuyển Dực nhìn không tới người, nhíu mày, ở khi Ô Nhược búi xong, nhanh chóng đem người kéo ngồi lên trên đùi mình, mút lấy đôi môi anh đào.
Ô Nhược cảm giác được vật cứng ở dưới thân hắn chọc vào người, hai má lại càng đỏ hơn, xấu hổ mà đem người đẩy ra: “Hắc Tuyển Dực –”
Hắc Tuyển Dực trên miệng ngậm cười, dùng tiếng nói khàn khàn nói: “Đại gia đang thưởng ngươi.”
“Thưởng ta, phải không?” Ô Nhược cố ý xê dịch mông, dùng hạ thân cọ cọ nơi đó của hắn, chờ nghe được hơi thở biến thô của đối phương, cậu nhanh chóng đứng lên cười: “Tự ngươi giải quyết đi.”
Hắc Tuyển Dực nhìn Ô Nhược chạy như baymà rời đi, đáy mắt hiện lên bất đắc dĩ.
Ô Nhược đi vào đại sảnh, liền nghe được âm thanh của Ô Tiền Thanh cùng Quản Đồng, Ô Hi đang chọn lựa học viện.
Cậu lập tức phản đối nói: “Hoàng Đô mỗi học viện thu học viên đều là con em quý tộc, giống chúng ta chỉ là gia tộc chi thứ, gia tộc hiện tại đã không còn tồn tại nữa, đi vào những học viện đó rất dễ dàng bị người bắt nạt, cho dù chết ở bên trong, cũng không có người để ý tới.”
Cậu đời trước thường nghe người không có bối cảnh gia tộc bị chết ở trong học viện của Hoàng Đô, Quản Đồng bị lời này dọa đến: “Có chuyện như vậy?”
Ô Tiền Thanh ngoài ý muốn từ Ô Nhược mà biết được chuyện của học viện: “Tiểu Nhược, con cho rằng đưa Tiểu Hi đến nơi nào học thì tốt?”
Ô Nhược hồi tưởng lại tình huống của đời trước, đột nhiên, trong mắt hiện lên ánh sáng: “Chuyện này liền giao cho con là được.”