Chỉ tiếc, nha đầu kia dù đẹp cũng như liếc mắt đưa tình với người mù, Kim Phong Hoa hằng ngày đã nhìn chán dung mạo của bản thân, lại có người trong lòng, đối với một vật xuất sắc chỉ sợ liếc nhìn một cái cũng lười. Tuy Kim Thành Nghiệp là nam tử bình thường, chỉ là kỉ luật của bọn họ nghiêm mình, trong lòng hắn nữ sắc cũng không phải là cái gì quan trọng, hơn nữa hắn bởi vì chuyện này của lão thái thái làm với Kim Phong Hoa mà có chút áy náy, càng không thể đi chú ý tới một nha đầu, còn Tiên Y cổ động nhìn nhiều nha đầu đó vài lần lại bị Kim Phong Hoa phủ ống tay áo mang đi, Kim Phong Hoa không thích Tiên Y đặt ánh mắt lên người người khác, cho dù là nữ nhân cũng không được. Cho nên nói, Tưởng thị mang theo nha đầu này tới, không những không thể tranh thủ có được cái nhìn của Kim Phong Hoa mà còn làm hắn có ấn tượng không tốt với nha đầu kia.
“Là ta không phải, bởi vì mệt mỏi, vừa nghỉ một lát đã tới giờ này, làm cho các ngươi phải chờ rồi.” Tưởng thị đi lên quy củ hành nửa lễ cho hai đệ đệ, hai người sau đó liền trả lễ, Tiên Y cũng ở bên cạnh hành lễ theo.
“Không sao không sao, chúng ta cũng chỉ mới đến.” Kim Thành Nghiệp là người lớn tuổi nhất, đương nhiên là do y lên tiếng.
Kim Phong Hoa cũng không nói nhiều, chỉ nói: “Thời điểm vừa đúng, có thể ngồi vào bàn rồi.”
Nam nữ bất đồng, cho dù là thân nhân cũng vậy, bốn người chia làm hai bàn, cách một tấm bình phòng ở giữa nói chuyện, Kim Phong Hoa cùng Kim Thành Nghiệp đều là nam nhân tất nhiên có chuyện để nói, đặc biệt là Tam lão gia Hoành thành rất xem trọng Kim Phong Hoa, kéo Kim Thành Nghiệp tới tiện thể nhắn lời. Nhưng bàn của Tiên Y lại cảm thấy có hơi chán, Tưởng thị trêu chọc Du nhi, lại nhìn Tiên Y, trong mắt có vào tia khiêu khích, lời nói cũng không được dễ nghe.
“Thật tốt, người trong nhà đều ngóng trông ngươi có thai đấy.” Tưởng thị nhìn chằm chằm bụng Tiên Y cười nói.
Tiên Y theo bản năng bảo vệ bụng, mặt lại ngọt ngào nói: “Ta cùng phu quân cũng mong đã lâu, cuối cùng cũng đã có.”
Tưởng thị khóe miệng cong lên, đột nhiên có chút như mơ màng đi vào cõi thần tiên, sau đó nói: “Nếu ta cũng có thể có cái hài tử thì tốt rồi.”
Tiên Y giả ý uống nước, cũng không nói tiếp, quả phụ muốn có hài tử, như vậy không phải tìm đường chết sao.
“Ôi, xem ta sao lại nói mất hứng như vậy.” Tưởng thị lấy lại tinh thần, cười khổ một cái, rồi mới nhìn Tiên Y nhỏ giọng nói: “Đừng trách tẩu tử nhiều chuyện, đây cũng là mối quan tâm của lão phu nhân nhà chúng ta, tam đệ hắn có còn ở trong phòng ngươi không?”
Tiên Y thật muốn nói câu ngươi quan tâm cái rắm, cả nhà ngươi quan tâm cái rắm, nhưng trên khoé miệng vẫn khách khí nói: “Tất nhiên rồi, ta cùng phu quân nhà ta rời khỏi chiếc giường quen thì ngủ không ngon.”
Hai người đều đã quen giường, nếu ai phải đi ra ngoài thì đều không phải chuyện tốt, một người tinh thần không tốt có thể chậm trễ công việc, một người nghỉ ngơi không tốt có thể làm hài tử bị thương.
Tưởng thị bị nàng nói cho nghẹn, mặt trầm xuống, sau đó lại thở dài nói: “Đệ muội, ngươi còn trẻ, có chút chuyện không thể hành động theo cảm tính, nữ nhân chúng ta phải lấy phu quân làm trời, hầu hạ tốt phu quân mới là chính đạo. Xuất thân chúng ta như vậy ai mà không hiểu làm thê tử nhất định phải hiền huệ.”
Tiên Y cười cười, lời này là ghét bỏ xuất thân của mình không tốt? Nhưng nàng ta còn cố tình nói mình không hiền huệ, đâu ra vậy?
“Ta cũng rất muốn hiền huệ, nhưng phu quân nhà ta đặc biệt…” Tiên Y nhớ tới việc làm lời nói hôm nay của Kim Phong Hoa, tươi cười cũng nhu hoà hơn, “Hôm nay phu quân còn nói, hắn cảm thấy không muốn tìm thông phòng thiếp thất gì đó, lại xin lỗi ta, ta mang thai còn phải hầu hạ hắn. Ta như thế nào có thể trách hắn chứ? Cho dù có mang cũng là thê tử hắn, có thể bên cạnh hắn là phúc khí của ta.”
Tưởng thị bị vẻ mặt không có vẻ gì là đang giả bộ hạnh phúc của Tiên Y đâm cho tim bị thương, đôi bàn tay bóp chặt đùi của mình, thiếu chút nữa làm nước mắt chảy ra.
“Ầy, nói chuyện đó làm gì, chúng ta khó khi gặp nhau, các trưởng bối lại không có…” Tưởng thị vừa quay đầu lại, nói với nha đầu bên cạnh kia: “Thanh Trạc, tới hát một khúc giải sầu cho chúng ta đi.”
Kim Thành Nghiệp lập tức thay đổi sắc mặt, hắn nghĩ tới tẩu tử không định để yên, lại không ngờ rằng nàng dám đem ca cơ vào gia yến, còn để cho ca cơ hiến xướng trước mặt huynh đệ bọn họ. Chuyện như vậy trước nay chưa từng có, người ta nhìn vô liền biết được mục đích của Tưởng thị, cũng không biết chủ ý này là Tưởng thị nghĩ ra hay do tổ mẫu. Ở Phái quốc nữ tử nghe ca cơ hát cũng không có gì, nhưng trên căn bản phải đều là khuê các tụ họp tìm người hát, rất ít cùng nghe với nam tử, giống như Tam Công chúa mở tiệc, cũng chỉ là ỷ vào thân phận của nàng ta, Tam phò mã lại yếu mềm vô năng không quản được lão bà, Tưởng thị như vậy có chút quá đáng.
Không đợi Kim Thành Nghiệp ngăn lại, nha đầu tên Thanh Trạc đã bắt đầu ngâm xướng, giọng hát quả nhiên giống như suối trong nước chảy, làm lòng người mát mẻ, ngay cả Tiên Y cũng cảm thấy giọng hát kia như pha lê, sạch sẽ lại thanh thuý, chỉ là từ nghĩ của bài hát thật không hợp với tình hình, đó chính là khuê oán của nữ tử, sau đó càng như đang khóc, làm tâm người ta khó chịu.
Kim Thành Nghiệp mới vừa vừa động, Kim Phong Hoa liền ngăn cản y, hắn dựng lỗ tai nghe ca dao, trong mắt đều là sự nghiền ngẫm, nghe âm điệu này tuyệt đối không phải là từ Phái Quốc, càng giống dân ca Phong Quốc hơn, đại phòng thật đúng là hay ho, ngay cả nữ nhân Phong Quốc cũng có thể tìm ra, nhưng mà ca từ kia…
Tác giả có lời muốn nói: – – Kim đại biến thái, ngươi chẳng lẽ thật sự không cảm thấy không có việc gì khi trộm vẽ lão bà sau lưng như vậy không có điểm đáng khinh sao? Nếu ở hiện đại vị này tuyệt đối là một người đàn ông si tình (≥?≤) chụp lén ảnh dán đầy phòng gì đó, còn có trộm thu thập tiểu nội y của Tiên Tiên, ai nha nha nha, tác giả hạn cuối đâu.