– Di, Cổ Linh Ngọc!
– Không phải đâu, nàng làm sao cũng nhấc lên quan hệ với Lăng Hàn?
– Tê, trong Hoàng Đô tam mỹ, lại có hai mỹ nữ vì hắn đứng ra, người này đào hoa thật đúng là vượng!
Chúng nhân lập tức nhận ra, này là một trong Hoàng Đô tam đại mỹ nữ Cổ Linh Ngọc, hơn nữa cũng là tân tấn học sinh của Đan Phân Viện.
Sắc mặt của Triệu Luân âm trầm không gì sánh được.
Dù Cổ Linh Ngọc là đệ tử của Đan Phân Viện, hắn cũng hoàn toàn không để ở trong lòng, nhưng để hắn khó chịu là, cư nhiên có nhiều mỹ nữ nguyện ý vì Lăng Hàn đứng ra như vậy!
Thủy Nhạn Ngọc mù lòa sao?
Hắn chính là con trai độc nhất của Triệu đại tướng quân, bản thân thiên phú võ đạo kinh người, vẫn được khen là đệ nhất thiên tài nghìn năm qua, tướng mạo càng anh tuấn đến rối tinh rối mù, nhưng vì cái gì không có mỹ nữ đỉnh cấp yêu thương nhung nhớ hắn?
Hắn cư nhiên không bằng một con kiến hôi của Tiểu Thế Giới!
Điều này làm cho hắn giận không kiềm được, sát ý tung bay.
Nếu như nói, trước đó Triệu Luân chỉ vì mặt mũi mà giết Lăng Hàn, như vậy từ giờ khắc này, Triệu Luân cuối cùng coi Lăng Hàn là địch nhân phải giết.
Đối đãi với địch nhân, dĩ nhiên phải vô tình như gió thu cuốn hết lá vàng!
Biểu tình của Triệu Luân lạnh lùng, một chỉ điểm ra, Cổ Linh Ngọc đồng dạng hóa thành tượng đá, không thể động đậy.
– Ha hả, khó trách ngươi lớn lối như vậy, dám đối kháng ta, nguyên lai là ăn bám.
Triệu Luân tới gần, lại vỗ ra một chưởng, nhấn tới Lăng Hàn.
– Nhưng bản thiếu để ngươi biết, bản thiếu muốn giết người, chưa từng có ngoại lệ đào sinh!
Thình thịch!
Một chưởng đánh xuống, chấn đến mặt đất khẽ run, nhưng Lăng Hàn cũng tiêu thất khỏi mặt đất.
– Ừ?
Triệu Luân lộ ra chút ngạc nhiên, bởi vì vừa nãy Lăng Hàn đúng lúc vươn tay đẩy mặt đất một cái, nương theo cổ lực lượng này trốn khỏi hắn oanh kích.
Lăng Hàn hoạt động tay chân một chút, Bất Diệt Thiên Kinh vận chuyển, vết thương trên người lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được khôi phục. Ánh mắt của hắn lóe sáng nói:
– Triệu Luân, ngươi còn chưa có tư cách lấy thúng úp voi!
Thời gian lâu như vậy, hắn đã khôi phục vài phần lực lượng.
– Phải không?
Triệu Luân lập tức thu vào chút kinh ngạc này, chỉ cần Lăng Hàn còn ở trung cực vị, vậy hắn có thể dễ dàng trấn áp.
Hắn xuất thủ, nguyên lực ngưng tụ hóa thành một cự chưởng, từ trên trời giáng xuống.
Một chưởng này không chỉ nhanh, hơn nữa chưởng hình vô cùng lớn, căn bản không thể tránh né.
Lăng Hàn tụ sức, song quyền đánh ra, nhưng lực lượng chênh lệch quá lớn, hắn bị đánh bại, lại phun máu. Nhưng trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, hắn lập tức bò dậy, cả người chiến ý xung thiên.
Người này là Chiến Thần đánh không chết sao?
Tất cả mọi người chấn kinh đến nói không ra lời, vốn đại viên mãn có thể nghiền ép trung cực vị, kém tận tám tinh, một chiêu liền có thể giải quyết. Nhưng Lăng Hàn một lần lại một lần đứng lên, này vượt khỏi mọi người nhận thức.
Nguyên lai, trung cực vị cũng có thể cường đại như thế!
Con kiến hôi của Tiểu Thế Giới này tu luyện công pháp gì, hoặc là chiếm được bí bảo gì, vì sao chiến lực có thể cường đại như thế, thể phách mạnh như vậy?
Ngay cả Triệu Luân cũng động tham niệm, hắn phát hiện mình thực sự là xem thường người của Tiểu Thế Giới, cho là Tiểu Thế Giới nguyên thủy, lạc hậu, căn bản không có khả năng xuất hiện bí bảo gì.
Hắn sai rồi!
Hắn tuyệt không tin có người có thể trời sinh như vậy, này tất nhiên là Lăng Hàn chiếm được truyền thừa gì, truyền thừa kinh người.
Hắn muốn!
– Chết!
Triệu Luân rốt cục động thủ thật, một chưởng lại vỗ trúng, có thần văn dương động, đan vào uy năng đáng sợ.
Lăng Hàn hét lớn một tiếng, triển khai Phúc Địa Ấn, phát động Chân Thị Chi Nhãn, đánh trả về phía đối phương.
Thình thịch!
Chỉ một lần đối oanh, hắn lại bị đánh bay ra ngoài.
—————