“Tôi…” Hứa Trúc Linh ngẩn người không nói ra lời.
Cô nên đồng ý, nhưng lại có chút do dự, thắc mắc. Ai lại dùng tính mạng ra làm trò cười chứ?
Hứa Trúc Linh từ bên giường đứng dậy, bàn tay nhỏ siết chặt thành nắm đấm, móng tay đều khảm vào trong da thịt.
Vì sao đứa con của cô lại chết, ít nhiều cũng liên quan đến anh ta.
Nếu như không phải anh ta tiết lộ tin tức cho Lucia, làm sao cô ta có thể hành động vào giờ phút quan trọng như sắp sinh?
Anh ta luôn miệng nói sẽ không thương tổn đến mình, sẽ bảo vệ cho cô. Nhưng cuối cùng, đó cũng chỉ là một trò đùa.
Nếu như không phải vì Minh Diệp, cô sẽ không bước chân vào nơi này nửa bước.
Cuối cùng cô không nói gì, quay người rời đi.
Phó Minh Tước muốn chạy ra ngoài đuổi theo, nhưng toàn thân không hề có chút sức lực nào, cơ thể anh ta thực sự quá yếu.
Nhiệm vụ lần này, suýt chút nữa đã lấy đi nửa cái mạng của anh ta.
Anh ta chỉ có thể trơ mắt nhìn bóng dáng của cô càng ngày càng xa.
Anh ta yếu ớt nằm ở trên giường, buổi sáng người giúp việc đã đến đây chăm sóc cho anh ta.
“Hứa Trúc Linh đâu?”
“Cô Linh mang theo cô nhỏ ra ngoài đi mua đồ, trong thời gian ngắn sẽ khó mà quay về. Một lát nữa bác sĩ sẽ tới, anh đợi thêm một chút”
Phó Minh Tước nghe thấy vậy, con ngươi trong nháy mắt sáng lên phút chốc..
Anh ta kích động nắm lấy tay của người giúp việc.
“Cô nói cái gì?”
“Bác sĩ… Một lát nữa bác sĩ lại tới, anh ráng đợi thêm một chút?”
Người giúp việc không biết mình nói sai ở chỗ nào, run lẩy bẩy.
Phó Minh Tước khó có thể diễn tả được tâm trạng của mình vào lúc này. Lập tức cảm thấy toàn thân đều đau đớn.