Vì chuyện lần trước, trong lòng ông cụ Nguyễn đã định miễn cưỡng tiếp nhận Tô Khiết, dù sao ông đã nhìn ra Nguyễn Hạo Thần rất coi trọng Tô Khiết, hơn nữa ông cũng hiểu, Nguyễn Hạo Thần có thể tiếp tục quản lý hay không mấu chốt đều ở trên người Tô Khiết.
Nhưng tình hình hiện tại khiến ông không thể không cân nhắc lại.
“Tôi cảm thấy chuyện này, phải hỏi lại Hiểu Lam cho rõ ràng rồi hãy nói.” Vẻ mặt bà cụ Nguyễn cũng có vẻ phức tạp.
Chuyện này cũng không phải việc nhỏ, nếu Tô Khiết thật không thể sinh con, vậy chắc chắn chuyện Nguyễn Hạo Thần và Tô Khiết không cần bàn nữa.
“Còn phải hỏi gì nữa, không phải chuyện đã rõ như ban ngày rồi sao?” Ông cụ Nguyễn trực tiếp kết luận.
“Không biết Hạo Thần có biết chuyện này hay không.” Bà cụ Nguyễn lại nghĩ đến một vấn đề khác, bà biết đây mới là mấu chốt nhất.
“Nếu Hạo Thần chưa biết chuyện này, mà chúng ta nói cho Hạo Thần biết thì chuyện này sẽ khá đơn giản, nhưng nếu Hạo Thần đã biết thì e là chuyện này sẽ rất phiền phức. Tính tình của Hạo Thần ông cũng biết rồi đấy.”
“Hừ, những chuyện khác, tôi có thể để mặc nó, nhưng chuyện này tôi tuyệt đối không thể theo ý nó, cưới một người phụ nữ không thể sinh con, nó là muốn nhà họ Nguyễn chúng ta tuyệt tự sao? Dù có chết tôi cũng không thể chấp nhận chuyện này, nếu nó dám cưới người phụ nữ đó nữa, tôi sẽ chết cho nó xem.” Rõ ràng, lần này ông cụ Nguyễn đã quyết tâm, thậm chí nghĩ đến dùng cái chết uy hiếp Nguyễn Hạo Thần.
“Ngay từ đầu tôi đã không thích cô ta, vừa xấu, vừa đần, giờ nhà họ Tô cũng đã phá sản, phải sớm để Hạo Thần chấm dứt với cô ta, chấm dứt hoàn toàn.” Ông cụ Nguyễn nhìn sổ khám bệnh, rất có thành kiến với Tô Khiết.
“Giờ tôi sẽ gọi ngay điện thoại cho Hạo Thần, bảo nó đừng dây dưa với người phụ nữ đó nữa, còn nữa, bà hãy mau chọn người thích hợp cho Hạo Thần, mau chóng để Hạo Thần kết hôn.” Chỉ trong thời gian ngắn mà ông cụ Nguyễn đã sắp xếp xong xuôi tất cả.
Trong phòng, Trác Hiểu Lam nghe thấy lời ông cụ thì tay hơi run rẩy, không biết là vì lo lắng, hay vì căng thẳng, hay còn vì gì khác…
“Bây giờ mà ông gọi điện thoại cho Hạo Thần có phải là quá vội vàng hay không, không bằng chúng ta hãy thăm dò ý của Hạo Thần trước rồi hãy nói.” Bà cụ Nguyễn có chút do dự, rõ ràng bà nghĩ sâu xa hơn ông cụ Nguyễn.