Kỳ Hồng, Lô Khiếu hai Thái Thượng trưởng lão đắc ý muốn rời đi.
– Không vội đi, Vũ Huân trưởng lão, kính xin ngươi ra tay mở không gian làm hai vị trưởng lão trực tiếp tới ngọn núi của Vân Phong, vừa vặn chúng ta có thể quan sát, nếu tiểu tử này chấp mê bất ngộ, dạy mãi không sửa, bát đại trưởng lão chúng ta cũng có thể đánh chết hắn.
Tang Thạc nói tiếp.
– Ân!
Vũ Huân gật gật đầu, hắn vẽ một không gian mỏng trơớc mặt, không qua bao lâu ngọn núi của Nhiếp Vân xuất hiện trước mặt mọi người.
Loại không gian mỏng manh này chỉ có đạt tới Phá Không Cảnh đỉnh phong mới có thể thi triển, Tang Thạc thực lực rất mạnh nhưng kém hơn Vũ Huân nhiều, cho nên không thể làm được.
– Ha ha! Đi qua!
Nhìn ngọn núi trước mặt, Lô Khiếu và Kỳ Hồng tươi cười bước vào trong không gian.
…
– Tiểu Long, Hạ Tuyền, hai người các ngươi vào trong phi hành linh binh tránh né một chút, chờ ta thả các ngươi đi ra lại xuất hiện.
Tiến vào Hóa Vân Tông, Nhiếp Vân lại bảo Giao Long Hạ Tuyền và tiểu Long tiến vào phi hành linh binh.
Tuy Hạ Tuyền hiện tại tôn trọng hắn, Nhiếp Vân không muốn bạo lộ Tử Hoa động phủ, dù sao mình cướp đoạt Tử Hoa động phủ không phải người bình thường biết rõ, làm lão tổ Hóa Vân Tông, Hạ Tuyền sẽ biết.
Một khi biết rõ, thân phận chân thật không thể che giấu, Vân Phong sẽ bêến thành chê cười.
Cho nên vì mục đích an toàn nên hai người tiến vào phi hành linh binh.
Chuẩn bị thỏa đáng, Nhiếp Vân trực tiếp quay về ngọn núi của mình.
Lúc trước hắn cần dùng thiên phú địa hành sư che dấu thân thể, bây năng lực khống chế không gian tăng cường, hắn vẽ một cái, thời không trước mắt vỡ vụn, hắn tiến vào nghị sự đại điện.
– Trúc Âm, Âu Dương Thế Hùng, các ngươi đều ở đây, Ân? Đạm Thai sư tỷ, ngươi cũng ở nơi này?
Mới vừa tiến vào đại điện Nhiếp Vân nhìn thấy trong điện đều là người, Đạm Thai Lăng Nguyệt ngồi một bên không biết đang suy nghĩ cái gì.
– Minh chủ, ngươi trở lại!
Nhìn thấy Nhiếp Vân trực tiếp tiến vào đại điện, đám người Trúc Âm vô cùng vui vẻ.
– Mấy ngày qua xảy ra chuyện gì?
Nhiếp Vân hỏi.
– Chúng ta dựa theo ngươi phân phó, vẫn canh giữ trên ngọn núi, cũng không rời xa, vẫn không có chuyện gì.
– Chẳng những không có việc gì, chuyện minh chủ đánh bại Thái Thượng trưởng lão cũng bị cả tông môn biết, hiện tại có rất nhiều người muốn gia nhập chúng ta nhưng bị cự tuyệt.
Trúc Âm và Âu Dương Thế Hùng vừa cười vừa nói.
– Ân, hiện tại không nên thêm người!
Nhiếp Vân gật gật đầu.
Mặc dù Phong Vân Minh nhận người cũng phải thu người trung thành và tận tâm, nguyện ý làm việc thì tới, gặp được nguy hiểm bỏ chạy, như vậy còn không bằng không nhận.
– Tu vi các ngươi có tiến bộ, không tệ, không sai!
Biết rõ mấy ngày nay không có gì, Nhiếp Vân nhìn về phía đám người Trúc Âm, lúc này bọn họ đã mạnh hơn trơớc không ít, khí tức trên người vững chắc, xem xét đã biết rõ đạt được đầy đủ công huân cho nên đổi được không ít bảo bối của tông môn nên thực lực tăng nhiều.
Hóa Vân Tông chính là đệ nhất tông môn trên đại lục Phù Thiên, bảo vật tự nhiên nhiều vô số kể, đám người Trúc Âm vốn là thiên tài trong thiên tài, đạt được đầy đủ bảo vật cung cấp, muốn không tiến bộ cũng khó.
– Chúng ta tấn cấp nhưng kém hơn minh chủ quá nhiều.
– Tốc độ tiến bộ của minh chủ quá nhanh, căn bản không phải người…
Nghe được khích lệ, đám người Trúc Âm nhìn mình và nhìn Nhiếp Vân, cùng cười khổ.
Tuy bọn họ tấn cấp nhưng thực lực tiến bộ chậm hơn minh chủ quá xa.
Căn bản không thể so sánh nổi.