Ba trăm nghìn đô, nếu đổi thành tiền việt thì cũng hơn 6 tỷ. 6 tỷ một bộ quần áo.
Thực sự rất đắt.
Trái tim nhỏ bé của cô bắt đầu đập loạn xạ. Người đàn bà kia đắc ý nhìn cô, hình như cô ta đã nhìn thấy được sự bối rối của Hứa Minh Tâm, nên chế nhạo nói: “Tôi đã nói rồi, bộ quần áo của tôi rất đắt tiền, chắc chắn anh không bồi thường nổi đâu. Ba trăm nghìn đôi là, cầu chủ này, anh chắc chắn sẽ lãng phí nhiều tiên như vậy cho con nhóc này à?”
“Tôi thích tiêu cho cô ấy thì sao, có quản được tôi.
Giọng nói của anh từ tốn nhẹ nhàng. à?”
Một đôi mắt sâu giống như bóng tối trong giếng cổ, bên trong mắt anh có một ánh sáng đen vụt qua trông rất thần bí.
Người kia tức giận hít một hơi, sau đó cô ra hung giữ lườm, cô ta không ngờ là người đàn ông này ngu như vậy. Cô ta đã nhắc nhở anh nhiều lần như, nhưng anh ta vẫn nguyện ý bị con nhóc kia lợi dụng.
Đã như vậy, thì cứ bồi thường thôi, cô không cứu được người đàn ông này rồi, chắc chắn phải đòi lại tiền về, không thể mất số tiền này được.
Ngược lại Cố Gia Huy rất thẳng thắn, anh trực tiếp viết một tầm chi phiếu, sau đó đưa cho cô ta.
Cô ta nghi ngờ nhìn tấm chi phiếu, còn nghi nó là giả, nên đã gọi điện đến ngân hàng về số điện thoại trên tấm chi phiếu kia để kiểm tra nó có đúng là thật hay không.
Bây giờ cô ta mới hài lòng cất tấm chi phiếu đi, cho vào túi xách rồi nói: “Được rồi, chuyện này đã xử lý xong!” khoan đã, tôi đã bồi thường cho cô, bây giờ có cũng phải bởi thường cho bạn gái tôi chứ “chỉ với cô ta?”
Cô ta nghi ngờ nhìn Hứa Minh Tâm một cái từ đầu đến chân, cô ta không nhìn ra trên người cô gái này có cái gì đắt tiền cả, nhưng nhìn kĩ thì chất liệu quần áo của cô gái này không tệ lắm, chắc là tầm mấy chục nghìn đô la thôi?
Loại quần áo này cũng không đáng bao nhiêu tiền? “Được, anh nói bộ đổ này bao nhiêu tiền, tôi sẽ trả hết.”