Đến cuối cùng thì, cầm búa đập vỡ cánh cửa căn gác mái vẫn như cũ không thấy bóng ai. Cô sức cùng lực kiệt ôm bình rượu nằm ngủ thϊếp đi trên sàn nhà lạnh lẽo.
Sáng hôm sau, Tống Dư Hàng bị cơn đau đầu chọc tỉnh, nhìn thấy dưới đất ngổn ngang đồ vật hối hận vô cùng.
“Xin lỗi, xin lỗi Yêm Yêm, mình phải thu dọn nhanh mới được, nếu không em ấy trở về nhìn thấy sẽ không vui…”
Miệng vừa nói, tay chân vừa đứng dậy đi nhặt từng kiện quần áo vương vãi ở cửa, bất ngờ không kịp đề phòng bị một đôi giày da giẫm lên.
Cô thuận theo nhìn qua ống quần thẳng tắp, nụ cười đông cứng trên mặt.
Đối phương mặc âu phục, đi giày da, đồng phục chỉnh tề, trên ngực đeo huy hiệu thanh tra, đưa giấy chứng nhận đến trước mặt cô.
“Viện kiểm sát nhân dân Giang Thành, chủ nhiệm Pháp y Cảnh cục Giang Thành – Lâm Yêm đã mất, theo luật chúng tôi niêm phong tất cả tài sản thuộc quyền sở hữu riêng đứng dưới tên Lâm Yêm, xin vui lòng tránh chỗ để chúng tôi thi hành công vụ.”
Tống Dư Hàng đờ đẫng, nhìn miệng người kia khi đóng khi mở, nói cái gì cũng nghe không rõ, chỉ nghe được hai chữ: đã mất.
Cô đột nhiên phủi đất đứng lên, tóm cổ áo đối phương rống: “Đã mất? Đã mất là có ý gì, mẹ kiếp anh mau nói rõ ràng xem?!!”
Đầu tóc cô rối bù, người thì nồng nặc mùi rượu, không ai nhận ra đây chính là Tống Dư Hàng cao ngạo ngày trước, Tống đại đội trưởng.
Nhìn thấy cô động thủ, vài nhân viên cảnh sát chạy đến ngăn lại.
Tống Dư Hàng bất lực trơ mắt nhìn bọn họ kiểm kê đồ đạc của Lâm Yêm, lần lượt chuyển từng thứ ra khỏi căn nhà.
Túi xách hàng hiệu, quần áo sang trọng, giày cao gót đắt tiền, hầm rượu vang đỏ…
Thậm chí là một vài món vật dụng nhỏ.
Không cẩn thận đυ.ng ngã bình hoa, chân nến, vật trang trí, khăn trải bàn cũng bị kéo đến lộn xộn, kệ giày cũng bị đυ.ng đổ, đôi dép lê rơi xuống sàn, đôi tai thỏ bông xù trên đó bị giẫm qua giẫm lại đến bẩn nát.
Tống Dư Hàng mắt nhìn đến sắp nổ tung, cuồng loạn hét lên: “Đừng đυ.ng vào, đừng đυ.ng vào nó! Các người dừng tay lại, mau dừng tay lại!”
Mấy cảnh sát cũng suýt nữa đã không giữ được cô, cũng không biết là ai trong lúc hỗn loạn đạp cô một cái.
Đầu gối Tống Dư Hàng mềm nhũn, ngã khuỵu xuống đất giãy dụa một trận, nắm đấm như mưa rơi xuống.
Nhân viên công vụ lại lên lầu tiếp tục công việc, khuân vác đồ dùng trong nhà mang xuống, máy tập thể hình của Lâm Yêm, bàn ghế…
Cô nhìn thoáng qua liền thấy người đi sau cùng cầm trên tay mấy cái bình thủy tinh, bên trong đựng đầy những con hạc giấy mà Lâm Yêm đã gấp, mò mẫm từng bước đi xuống lầu.
Tống Dư Hàng cũng không biết lấy khí lực từ đâu ra, nghiến răng đứng dậy, vừa đánh vừa đá, vừa cắn vừa xé xông ra khỏi vòng vây, siết chặt nắm đấm đánh tới.
“Tôi đã nói các người không được đυ.ng vào nó!”
Nhân viên công tác đột ngột bị đánh không kịp đề phòng, máu mũi vẩy ra, cao giọng gào lên: “Đồ điên, đồ điên, còn đứng đó làm gì, đem mụ điên này ném ra ngoài cho tôi!”
Mấy cảnh sát cao to vạm vỡ xông tới khống chế cô, Tống Dư Hàng đoạt lấy chiếc bình thủy tinh trong tay người kia, ôm chặt nó, mặc cho người khác đánh đập đoạt lại cô cũng không chịu buông, cuối cùng cả người cùng bình đều bị ném ra ngoài cửa.
Cô lăn người lên trên bậc thang, mặt mũi bầm tím, bình thủy tinh vỡ nát, hạc giấy xanh xanh đỏ đỏ rải rác đầy sân.
Đây là ước mơ của Lâm Yêm, hy vọng của Lâm Yêm, niềm đam mê của cô ấy đối với công việc Pháp y, cũng là sự hoài niệm của nàng đối với người đã khuất.
Cũng chính là trái tim muôn vàn vết xước nhưng không dính chút bụi trần.
Nhưng trái tim này hiện tại đang nằm trên đường, ngã vào những vũng nước động dơ bẩn.
Tống Dư Hàng điên cuồng nhào qua vây quanh nó, dùng ống tay áo bao bọc chúng lại, mang ước mơ dính đầy bụi đất từng cái nhặt lên.
Chiếc bình đã vỡ không thể đựng được nữa nên cô đã nhét hết chúng vào trong túi, hai cái túi trên áo của cô toàn bộ đều căng phồng lên, túi quần cũng nhét đến tràn ra.
Tống Dư Hàng vừa khóc vừa nhặt lên, không còn chỗ nào có thể nhét vô nữa mới nâng niu chúng trong lòng bàn tay, cô khụy gối, vừa đi vừa đánh rơi.
Có con rơi xuống bên trong khu vườn, dính đầy bùn đất, cô nhặt lên thổi khô, quét sạch lớp bùn phía trên, rồi cẩn thận từng li từng tí ôm vào lòng.
Một chiếc xe lướt qua, bụi bay mù mịt, hạc giấy trên tay lại bị gió thổi bay tứ tung.
Tống Dư Hàng vội vàng nhặt lên từng con hạc một, chợt có một bàn tay xuất hiện giúp đỡ.
Cô mừng rỡ nhìn lại: “Lâm Yêm, em trở lại–“
Nụ cười dần dần tắt lịm trên gương mặt.
Kinh Trập mặc bộ đồ đen đội mũ lưỡi trai che đi mái tóc đỏ nổi bật kia.
Anh thò tay sau lưng lấy ra một vật quen thuộc đưa cho cô.
Một câu liền khiến cô bật khóc.
“Di vật của tiểu thư, vật hoàn cố chủ.”
Chiếc roi sắt đã được sửa chữa tốt trải qua một trận chiến gian khổ đã loang lổ đến biến dạng, đầu roi bị uốn cong, lớp sơn đã bong tróc, phía trên còn đọng vệt màu đỏ sậm, là vết máu.
Tống Dư Hàng không đưa tay nhận lấy, hai mắt đỏ hoe, hung hăng nói:” Di vật là có ý gì, anh giải thích rõ ràng cho tôi.”
Kinh Trập mang khuôn mặt lai nhiều dòng máu nhưng lại không thích cười, cũng không thích nói chuyện, trên gương mặt kia bình thường không có quá nhiều biểu cảm, ngay lúc này thoáng chút nhắm mắt lại, lông mày khẽ nhíu.
Tống Dư Hàng đọc được một tia khó chịu dựa vào nét mặt của anh.
“Nói cho tôi biết! Di vật … ý anh là gì?” Cô đem hai từ “Di vật” nhấn rất mạnh, lời vừa nói ra miệng thì trái tim cũng đồng thời rỉ máu.
Kinh Trập lại nâng cây roi sắt đưa về phía cô: “Khi đó tôi dựa theo lệnh của Tiểu thư đưa cô đến bệnh viện, lúc quay trở lại, tất cả đều đã kết thúc, trên cầu chỉ còn lại thứ này.”
“Sau đó, khi tôi chạy đến bệnh viện, ca cấp cứu cũng đã kết thúc…”
Tống Dư Hàng có thể tiếp tục sống sót, nhưng Lâm Yêm lại bởi vì thương thế quá nặng, cấp cứu không kịp đã không qua khỏi.
Kinh Trập dừng một chút, Tống Dư Hàng đã nhào tới, gắt gao nắm lấy bả vai anh.
Trong đôi mắt kia đều là tơ máu: “Anh gạt tôi! Anh nói dối! Cô ấy đã hứa với tôi nhất định sẽ sống tốt, sẽ sống thật tốt!”
Kinh Trập đẩy tay cô ra, lùi lại một bước.
“Tôi đã gặp cô ấy, trong nhà xác.”
Một câu nói khiến Tống Dư Hàng như bị sét đánh, cô lảo đảo lui về phía sau hai bước, ánh mắt tối sầm, vừa định mở miệng nói gì đó, lại bị nộ khí công tâm, ho thốc liên tục, nước mắt chảy ròng
Cô che miệng, những đốm máu nhỏ lấm tấm bắn lên áo bệnh nhân.
Kinh Trập tựa hồ như không đành lòng, giúp cô một tay: “Cô phải đi bệnh viện.”
Tống Dư Hàng xua tay đẩy người ra, cô lắc đầu, liên tục giãy dụa.
“Tôi không tin, không tin, các người đều đang gạt tôi, gạt tôi…”
Kinh Trập: “Tiểu thư có ân cứu mạng tôi, tôi chỉ nghe theo mệnh lệnh của cô ấy, tôi sẽ không gạt cô.”
Tống Dư Hàng lau đi vết máu trên khóe môi, lắc đầu cười, sau đó lại vừa cười vừa khóc.
“Ha ha… Ha ha ha… Tôi không tin… Tôi không tin… Tôi không tin bất cứ ai cả… Trừ khi cô ấy tự mình đến nói với tôi rằng cô ấy không muốn sống… Cô ấy đã hứa với tôi sẽ không dễ dàng chết như vậy… Cô ấy đã hứa sẽ cùng tôi kết hôn…”
Kinh Trập thấy cô như vậy, biết nhiều lời cũng vô ích, nhẹ nhàng đặt cây roi sắt bên cạnh cô, gật đầu rồi rời đi.
“Thật lâu trước đây tiểu thư đã từng nói với tôi, nói cô ấy yêu một người, một cô gái tên gọi Tống Dư Hàng.”
“Cô ấy nói mục đích sống của mình chỉ vì muốn báo thù, cô ấy cũng không biết mình có thể sống bao lâu, cho nên không dám động tâm.”
“Tống tiểu thư, tôi nghĩ cô ấy… thật sự rất yêu cô.”
“Sau này nếu cần, Kinh Trập nghe gọi nhất định sẽ đến.”
•
Sau khi Kinh Trập rời đi, Tống Dư Hàng cũng không biết mình đã ngồi một mình ở đấy bao lâu, cho đến khi một người qua đường có ý tốt đưa khăn giấy cho cô.
“Tiểu thư, cô không sao chứ?”
Lúc này cô mới nhận ra mình vẫn đang khóc.
“Không, không có gì.” Tống Dư Hàng miễn cưỡng nở nụ cười, nước mắt lại bừng lên, cô lảo đảo đứng dậy, mở góc áo gói ngàn con hạc giấy đang nằm trên đất, cứ như vậy khập khiễng hồn xiêu phách lạc đi về nhà.
Cô không có điện thoại, cũng không mang theo tiền, không thể gọi xe, cho nên cô đã đi suốt như vậy từ ngày sáng cho đến đêm tối, từ vùng ngoại thành đi đến trung tâm thành phố, bộ quần áo bệnh nhân trên người mỏng manh trong tiết trời se lạnh đầu xuân, bị gió lạnh thổi đến run lẩy bẩy, sắc mặt trắng bệch, bờ môi tái nhợt.
•
Lúc về đến nhà, chân đã phồng rộp rách da.
Mẹ Tống xót xa đón cô đi vào căn phòng ấm, nước mắt cũng sắp chảy ra: “Con đi đâu vậy, không tìm được con mẹ định sẽ gọi báo cảnh sát.”
Nước mắt của Tống Dư Hàng đã bị gió thổi khô từ lâu, kéo lên khóe môi mỉm cười: “Mẹ, tìm giúp con một cái bình thủy tinh.”
Mẹ Tống không hiểu ý nhìn cô mang một bọc lớn chứa đầy hạc giấy, nhưng bà vẫn đi tìm bình thủy tinh.
Tống Dư Hàng bỏ vào từng con: “Một ngàn, một ngàn lẻ một, một ngàn lẻ hai…”
Cho đến khi tất cả những con hạc giấy trên khắp người cô đều bỏ vào, đột nhiên cô lăn dài nước mắt.
“Xong rồi, vẫn còn thiếu nhiều như vậy, Lâm Yêm trở về nhất định sẽ trách mình không quản tốt đồ đạc của cô ấy.”
“Dư Hàng…” Mẹ Tống muốn an ủi nhưng cô lại đứng dậy như không có chuyện gì xảy ra.
“Mẹ, con đi tắm.”
Nói xong, cô ngơ ngác bước đến phòng tắm.
Bật vòi sen vặn hết công suất, nước kéo theo bụi bẩn từ trên đầu chảy xuống nền gạch dưới chân Tống Dư Hàng len lỏi vết máu màu đỏ nhạt.
Cô run rẩy ôm chặt bản thân, trong không gian khép kín yên tĩnh rốt cuộc có thể bỏ mặc mình gào khóc.
Mẹ Tống bên ngoài nghe được tim như dao cắt.
Cô tắm thật lâu, cho đến tận khuya, đến khi trên người đều nổi da gà, đến khi vết thương sưng tấy lộ ra khỏi làn da trắng bóng Tống Dư Hàng mới mang dép đi ra ngoài, nhưng điều cô không ngờ là, mẹ Tống cùng Quý Cảnh Hành vẫn chưa ngủ.
Bọn họ ngồi trên ghế sofa trong phòng khách đợi cô.
Tống Dư Hàng cúi đầu đi tới: “Chị, em ngủ trong phòng anh.”
Mẹ Tống mẹ vỗ vỗ bên cạnh ghế: “Dư Hàng, lại đây ngồi.”
Quý Cảnh Hành cũng gượng cười: “Đúng vậy, Tiểu Duy ngủ rồi, chúng ta nói chuyện chút đi.”
Tống Dư Hàng trầm lắng nhìn vẻ mặt thận trọng cùng khẩn trương của bọn họ, cười khổ nói: “Chị, năm đó anh trai em… Chị có nghĩ tới việc đi cùng anh ấy không?”
Quý Cảnh Hành gật đầu lại lắc đầu: “Có nghĩ tới, nhưng còn Tiểu Duy, ba mẹ chị, mẹ, em, chị không thể làm như vậy.”
“Là như vậy, em cũng như vậy.” Tống Dư Hàng hai mắt nóng lên lại kìm lòng không được rơi nước mắt.
Hôm nay trên đường về, cô đã vô số lần muốn hòa mình vào dòng xe cộ hỗn loạn, nhưng nhớ tới những lời mình khuyên Lâm Yêm, cô lại nhịn xuống.
Cái mạng này của cô là dùng mạng của Lâm Yêm đánh đổi, nếu như cô thật sự làm như vậy, lỡ như gặp nhau dưới hoàng tuyền, Lâm Yêm đoán chừng sẽ nhảy cẩng lên tát cô một cái thật mạnh, phun nước bọt văng khắp trên mặt cô, mắng cô không có tiền đồ, là đồ vô dụng, hơn nữa cho dù có hoàn kiếp cũng không muốn gặp lại cô.
Mẹ Tống run rẩy đứng lên, nắm tay con gái kéo đến để cô ngồi xuống sofa, đáy mắt đọng nước nóng hổi.
“Mẹ biết, Yêm Yêm là một đứa trẻ ngoan… Con bé trên thiên đường nhất định cũng hy vọng con phải sống tốt, khỏe mạnh, bình an.”
Tống Dư Hàng nghẹn ngào nhào vào lòng bà: “Mẹ, con còn sống, nhưng con cũng đã chết rồi.”
“Mẹ biết, mẹ biết, mọi chuyện sẽ ổn thôi, mọi chuyện sẽ ổn thôi…” Mẹ Tống rơm rớm nước mắt, đồng thời cũng kéo Quý Cảnh Hành đang hai mắt đẫm lệ ôm vào trong lòng, vỗ nhè nhẹ lên lưng bọn họ.
“Cho dù là con, Cảnh Hành hay Tiểu Duy… tất cả rồi sẽ ổn thôi, mọi chuyện rồi sẽ qua…”
Trong vòng tay mẹ, cuối cùng cô cũng cảm nhận được hơi ấm đã mất từ lâu.
Cô biết cho dù là vì gia đình yêu thương mình hay vì hung thủ đằng sau vẫn chưa bại lộ, cô cũng phải sống thật tốt, thế nhưng tim tựa như có một lỗ hổng thật lớn, để gió luồng vào khiến lục phủ ngũ tạng của cô nhức nhói.
Hơn nữa loại đau thương này sẽ theo cô cả đời.
Tống Dư Hàng biết, cô không thể ổn được, sẽ không bao giờ.
•
Sau khi Tống Dư Hàng tự nhốt mình trong căn phòng tối tăm ba ngày ba đêm không ăn không uống, cuối cùng cô dùng điện thoại của mẹ gọi cho Kinh Trập.
Đầu bên kia tiếp điện thoại, cô khàn giọng nói: “Sống phải thấy người, chết phải thấy xác, cô ấy chôn ở đâu, tôi muốn đi tìm cô ấy.”