Nàng muốn mạnh mẽ, đủ năng lực để có thể đứng bên cạnh hắn, có thể trước mặt hắn mà không chút e dè hay mặc cảm!
Huyền Tịch!
Lam Nguyệt mở bừng mắt, trên mặt đều đầy mồ hôi, tim đập thật mạnh, ánh mắt cũng có chút hoảng hốt.
Nàng thế nhưng sinh ra tâm ma! Hơn nữa còn thiếu chút nữa bị nó nuốt chửng!
Lam Nguyệt đưa tay lau mồ hôi, lúc này mới phát hiện bản thân bị người ôm trong lòng, mà tay nàng còn níu chặt áo người ta không buông.
Lam Nguyệt ngẩng đầu, liền đối diện một đôi mắt màu tím. Lần này nàng rốt cuộc chính mắt thấy, Huyền Tịch thực sự là tử đồng! Không phải ảo giác của nàng!
Lam Nguyệt hơi kích động, nhưng ánh mắt Huyền Tịch đen tối, ẩn ẩn mang theo lửa giận, nhường kích động trong lòng nàng áp xuống. Lam Nguyệt buông lỏng tay, cúi đầu.
Thì ra vừa rồi là hắn, lại là hắn cứu nàng.
Kỳ lạ, mỗi lần nàng gặp nguy hiểm, hắn đều xuất hiện thật đúng lúc. Không đúng! Hắn hơn nửa đêm đến chỗ nàng làm cái gì??
“Cuối cùng cũng tỉnh rồi?”
Thanh âm Huyền Tịch trên đỉnh đầu vang lên, bình tĩnh vô cùng, nhưng Lam Nguyệt nghe ra âm điệu có chút không giống thường ngày.
“…Đa tạ.”
Lam Nguyệt nói hai chữ, sao đó muốn đẩy người ra, bị Huyền Tịch giữ lại. Lam Nguyệt ngẩng đầu nhìn hắn, lộ biểu cảm nghi hoặc.
Huyền Tịch cũng rũ mắt nhìn chằm chằm nàng, một tay ôm nàng, một tay bắt lấy tay nàng, thái độ lạnh nhạt hoàn toàn không chút nào trùng khớp với hành động hiện tại của hắn.
“Sao lại sinh ra tâm ma?”
“…”
Lam Nguyệt thật hết nói nổi, tư thế này thực sự thích hợp để nói chuyện sao? Tên này hôm nay làm sao vậy? Bình thường không phải rất ghét tiếp xúc quá nhiều với người khác sao? Tính cách thay đổi rồi? Bắt đầu từ bao giờ vậy?
“Đại Thần, ngươi không thể buông ta ra trước sao?”
“Không thể.”
Huyền Tịch chém đinh chặt sắt nói, thấy lời nói ra có vẻ không quá thích hợp, hắn liền chủ động bổ sung:
“Truyền linh lực.”
Lam Nguyệt lúc này mới nhớ, từ lúc tỉnh lại, Huyền Tịch vẫn không ngừng truyền Linh lực vào người nàng. Lam Nguyệt cúi đầu, nói:
“Lúc tu luyện không cẩn thận… suy nghĩ lung tung.”
Huyền Tịch im lặng, quả nhiên biết quá nhiều sẽ ảnh hưởng đến quá trình tu luyện của nàng. Hắn hôm nay không nên nhận lời Mặc Hoàng, đem nàng đến gặp hắn.
Hiện tại tâm ma đã sinh, muốn diệt trừ, sợ là vô cùng khó khăn.
“Mỗi một linh giả dù là yêu ma nhân thần đều có tâm ma. Chỉ là tâm ma của mỗi người đều ngủ say, mà ngươi đã đánh thức nó. Muốn nó lần nữa chìm vào ngủ say, chỉ có thể dựa vào ý chí của chính ngươi mà thôi.”
Lam Nguyệt nghe lời này, trầm mặc không nói. Cái này nàng biết, Tâm ma nàng đã từng đọc qua trong sách. Một người nếu để Tâm ma thức tỉnh, thì rất khó để khiến nó ngủ say một lần nữa.
“Tạm thời không được suy nghĩ linh tinh. Những chuyện buổi sáng nghe được, ngươi tạm thời không cần quan tâm. Nếu đến cả tâm ma đều không khống chế được…”
Huyền Tịch dừng một chút, đổi giọng:
“Đừng khiến bản quân thất vọng.”
Lam Nguyệt minh bạch, so lúc nào đều tỉnh táo. Nàng hiểu rõ, nếu không khống chế tốt tâm ma, con đường tu luyện này, nàng liền không có tư cách bước tiếp.
“Ta rõ ràng.”
Huyền Tịch nhìn nàng thận trọng, cỗ lửa giận trong lòng tiêu đi không ít. Vừa rồi thực sư làm hắn sợ hãi, vừa trở về không lâu liền cảm ứng được nàng gặp nguy hiểm, hắn lập tức đến! Không nghĩ đến nhìn thấy người đang bị tâm ma nuốt chửng! Còn xém chút ma hóa.
Không đúng, người bình thường sinh ra tâm ma cũng không dễ dàng bị ma hóa, nàng sao lại dễ bị ma hóa như vậy?
Huyền Tịch thu hồi linh lực, lúc này mới buông Lam Nguyệt ra. Nàng lập tức ngồi dậy, đứng ở một bên.
Huyền Tịch thẳng tắp ngồi trên giường, tử y sẫm màu tựa như hòa lẫn với bóng đêm, bị ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu vào, chút hoa văn kim sắc hơi lóe lên. Tử đồng cực kì lóa mắt, liễm diễm tử quang, thực sự vô cùng đẹp mắt. Màu tím vốn yêu diễm, trên người hắn thế nhưng lại trở thành cao ngạo cùng tôn quý.
Một đôi mắt thật đẹp, lần đầu tiên nàng nhìn thấy một đôi mắt màu tím, cũng là lần đầu tiên nàng biết một đôi mắt thôi lại có thể xinh đẹp như vậy.
Mặc Hoàng có chân thân là một con Hắc long. Vậy chân thân của Huyền Tịch là cái gì nhỉ?
“Đại Thần, tại sao mắt ngươi lại là tử sắc?”
Lam Nguyệt nghĩ liền bật thốt ra lời.
Huyền Tịch không nghĩ nàng đột nhiên hỏi vấn đề này. Bình thường hắn đều biến đồng tử thành màu đen, bởi tử đồng quá mức khác biệt, mặc dù lúc bình thường là màu tím sẫm, nhưng cũng không khó để nhìn ra. Dù sao nhân tộc đều là mắt đen, mà hắn ở địa bà của nhân tộc, cũng để tránh phiền phức không cần thiết. Chỉ là hắn không có nghĩa vụ phải giải thích phức tạp như vậy với Lam Nguyệt. Hắn cũng lười đến dong dài.
“…vậy sao mắt ngươi lại là lam sắc?” Lại còn là một màu u lam hết sức thần bí. Nhìn chằm chằm liền không muốn rời mắt.
Thật xinh đẹp.
Lam Nguyệt: “…” một câu hỏi thật khó trả lời! Nàng cũng muốn biết đó!
“Ta nói, ta không biết, ngươi có tin không?”
Huyền Tịch nhìn bộ dạng của nàng, khóe môi thế nhưng nhịn không được hơi cong lên.
“Tin.”
Một chữ đơn giản, lại nhường Lam Nguyệt không khỏi sủng sốt. Bởi nàng nghe được, chữ tin này của hắn, hoàn toàn không có ý giễu cợt, là thực sự nghiêm túc, lời nói ra cũng không có do dự.
Lam Nguyệt cười xòa, nàng thoải mái ngồi xuống giường, hơi nheo mắt. Trong đôi mắt lãnh đạm kia thế nhưng lộ ra cảm xúc chưa từng có. Cảm xúc chưa từng có này, có lẽ là thân cận đi?
Người này đối với nàng, thật sự rất đặc biệt. Đặc biệt khiến nàng vô thức an tâm khi có hắn bên cạnh.
Lam Nguyệt nở nụ cười, nụ cười này lại chân thành như thế, trong sáng như thế, là thật sự vui vẻ, là nụ cười xuất phát từ tận đáy lòng.
“Đại Thần, có lẽ ta có thể thử một chút.”
“Thử cái gì?”
Huyền Tịch nhìn nàng, hỏi. Đây thực sự là lần đầu hắn thấy Lam Nguyệt cười vui vẻ như vậy. Trong lòng hắn thế nhưng cũng cảm thấy có chút vui vẻ?
Lam Nguyệt xua tay, lắc đầu.
“Không có gì, Đại Thần, đêm đã khuya, ngươi cũng nên trở về đi?”
Đây là hạ lệnh đuổi người? Đúng là tiểu nha đầu vô ơn!
Huyền Tịch vẫn đứng dậy, vuốt phẳng lại vạt áo.
“Tối mai đến viện của ta, bắt đầu từ ngày mai, bổn quân trực tiếp chỉ dạy ngươi tu luyện.”
“Được.”
Lam Nguyệt gật gật đầu, được Thần quân đại nhân chỉ dạy, cầu còn không được.
“Đúng rồi, tại sao lần nào ta gặp nạn, ngươi cũng đúng lúc xuất hiện vậy?”
Chẳng lẽ hắn gắn định vị trên người nàng sao?
Huyền Tịch liếc nàng một cái, cái gì mà lần nào cũng đúng lúc xuất hiện? Ở bí cảnh là hắn cố tình đi tìm nàng, hắn muốn tìm người, sao có thể không tìm thấy?
Còn lần trước, là hắn cảm ứng được khí tức ma tộc, nên mới đuổi tới, cũng coi như vô tình gặp được.
Còn lần này là ấn ký hắn để lại trên người nàng có dị động, biết nàng gặp nguy hiểm, nên hắn mới vội vã đến đây.
Trong thiên hạ này, làm gì có nhiều chuyện trùng hợp như vậy?
“Tự nghĩ.”
Huyền Tịch lạnh nhạt nói hai chữ, liền biến mất tại chỗ. Lam Nguyệt nhìn căn phòng lần nữa chỉ còn mình nàng, cảm thán.
Sách, chạy cũng nhanh thật! Còn tự nghĩ, hắn nói ra sẽ chết sao?