Năm năm qua đi, độc trùng trong người nàng cũng đã được giải, chỉ là mái tóc chẳng thể về lại nguyên vẹn màu đen. Nàng vẫn thường trêu đùa mọi người rằng coi như đây là được nhuộm tóc miễn phí, nhuộm một lần theo một đời! Tuy biết là nàng bông đùa, nhưng ai nấy cũng đều xót xa.
– Ei! Lúc nãy không phải khẩu khí vẫn còn rất lớn sao? Sao vậy, chạy nhanh như thế?
Tên kia thấy nàng liền vội quỳ xuống cầu xin.
– Cô nương, tiểu nhân có mắt như mù! Là tiểu nhân sai rồi, trong người kẻ hèn này chỉ còn một chút bạc vụn. Người có thể tha cho ta không?
Tên phu xe kia vừa nói vừa run rẩy đem bạc ra đưa nàng, Nhã Tịnh nhìn qua hắn rồi ngồi xuống hỏi.
– Ngươi có mẫu thân hay người nhà gì không?
Tên phu xe nghe vậy liền gật đầu lia lịa nói.
– Tiểu nhân có một phu nhân cùng với hai hài nhi, xin đại đương gia bao dung độ lượng tha cho ta một mạng!
Nhã Tịnh nghiêng đầu nhìn hắn, tên phu xe kia thoáng chốc im bặt. Lúc này nàng lại nói.
– Ngươi cũng đã làm cha, cũng có hài nhi. Vậy mà ngươi khi thấy một đứa trẻ đói xin ăn, ngươi thậm chí còn không liếc mắt đánh thằng bé một trận. Ngươi làm vậy có ra dáng con người hay sao?
Nghe nàng nói vậy, mặt hắn bỗng nhiên trắng bệch nhưng vì sống hắn liền dập đầu với nàng.
– Làm ơn, là tiểu nhân sai rồi! Tiểu nhân nhất định sẽ không có lần sau, nếu người thả tiểu nhân, tha mạng cho tiểu nhân nhất định ta sẽ tới xin lỗi và bù đắp cho tên ăn mày đó!
– Không tới lượt ngươi, ta đã sớm chăm sóc thằng bé! Nhưng nếu không cho ngươi một bài học, ngươi sẽ chẳng thể nhớ!
Nói rồi nàng vung tay, một đao chém đứt ngón tay út của hắn. Một tiếng kêu vang tận rừng xanh, Nhã Tịnh chẳng bận tâm một thân hồng y xoay người mặc kệ kẻ dưới đất còn đang kêu gào.
Về tới nơi thế trận cũng đã tan tác, những kẻ phản kháng đã bị bắt lại. Nhìn nàng đi tới, nhóm người kia cười cười nói.
– Bẩm đại đương gia, chúng ta lời to rồi! Đây là phu nhân của tên gian thương đó, bọn chúng buôn lậu muối! Đây là trên đường chúng trở về, mang theo khá nhiều ngân lượng!
Nhã Tịnh bước tới, vị phu nhân kia sợ hãi nép vào trong. Nàng chỉ đành nói.
– Chúng ta không ra tay với nữ nhân, chỉ ra tay với ngân lượng mà thôi! Ngươi không cần sợ! Người đâu, đánh xe ngựa về! Đêm nay chúng ta cùng say!
Nàng vui vẻ xem lại chiến lợi phẩm, thật nhiều bạc. Cứ như vậy, sống một cuộc sống bình phàm lại tự do chẳng cần quan tâm nơi cung cấm kia ra sao nữa.
Nhã Tịnh để lại xe ngựa cùng tên phu xe vừa dặn dò đường đi, vừa nói họ cẩn trọng. Dù sao hôm nay nàng cũng thu hoạch được không ít, để cho họ thêm ít bạc nàng xoay người lên lại núi cao.
Phía bên Kinh thành, Lang Minh Triết đang bận rộn công vụ một tên binh lính vội chạy vào bẩm báo.
– Hoàng thượng, phía Bắc lại có một nhóm sơn tặc! Bọn chúng đã chặn đường gây ra rất nhiều việc xấu, xin người hãy cho quân tới dập bọn chúng!
Nhắc tới sơn tặc, hắn lại nghĩ tới nàng. Lang Minh Triết nhìn qua trời đã muốn liền hỏi.
– Tên sơn trang đó là gì?
– Nếu thần không nhầm, tên sơn trang là “đoạn tình sơn trang” những kẻ trong đó đều là những kẻ đầu đường xó chợ lang bạt. Không có cơm ăn, áo mặc tập hợp một chỗ lại với nhau dựng thành! Bọn chúng thường xuyên lấy của người giàu chia cho người nghèo! Chính vì vậy, người dân khắp nơi rất thích ca tụng chúng! Thi thoảng có kẻ còn đòi trở thành sơn tặc cũng không muốn đầu quân cho triều đình.
Lang Minh Triết vừa nghe lại vừa ngầm, hắn muốn rời đi!
– Được rồi, ngươi có thể lui!
Tên thuộc hạ kia vừa lui, Lang Minh Triết lại nghĩ gì đó xoay lưng nói.
– Người đâu, mau giúp ta thay đồ!