Tăng thêm áp lực 20%, nên vốn của Lý Văn Tốn cũng có vấn đề, gã chuẩn bị kéo thêm một người nữa vào.
Giản Tùy Anh không có ý kiến gì, tùy theo ý gã.
Hắn chạy dự án suốt mấy ngày trời, rốt cuộc cũng lựa được hai cái, là triển vọng tốt trước mắt, hơn nữa hai dự án này có vốn đầu vào không quá lớn, cấp dưới của hắn đều khá là có kinh nghiệm, bèn làm việc có thứ tự rõ ràng.
Sau khi thư ký Lương qua bên hắn, hắn thăng chức cho cô, để cô quản lý tài chính xử lý mảnh đất này, sau đó tuyển một cô gái làm thư ký mới cho hắn.
Cuộc sống như quay về ngày xưa, làm việc, tiệc tùng, nghỉ ngơi, cuộc sống từng khiến hắn thấy hơi nhàm chán của trước đây giờ lại giúp hắn thấy đầy an toàn.
Dù có bận bịu công việc thì hắn cũng không quên Tiểu Chu.
Hôm nay hộ khẩu của Tiểu Chu đã xử lý xong xuôi, vừa khéo hắn cũng có thời gian, bèn mua một cái đồng hồ nạm kim cương, tặng kèm với hộ khẩu đến tận tay Tiểu Chu.
Dẫu hắn có tặng cái gì, Tiểu Chu vẫn luôn hào hứng nhận lấy, còn cười rất đỗi tự nhiên, không giống Lý Ngọc, có lẽ là đã gặp quá nhiều đồ tốt nên hắn có tặng gì Lý Ngọc cũng nhíu mày cả, trưng vẻ mặt như thể hắn sỉ nhục cậu, nhận một cách không tình nguyện, thật là khiến người ta mất hứng.
Mịa, giờ nhớ đến thằng nhãi con khốn nạn Lý Ngọc kia, càng mất hứng hơn.
Ăn những bữa thịnh soạn suốt mấy ngày trời, giờ có thể ăn một bữa cơm gia đình nhẹ nhàng với Tiểu Chu, thật là bật cả công năng rửa ruột luôn rồi.
Giản Tùy Anh cảm thấy những ngày tháng thế này rất tuyệt vời, ban ngày cố gắng làm việc, ban đêm hò hẹn với tình nhân, làm và nghỉ hợp lý.
Quanh quẩn không ít vòng, chịu không ít tổn thương, hắn mới nhận ra, đây mới là cuộc sống mà Giản Tùy Anh hắn nên sống, những thứ khác đều là mây bay.
Lý Văn Tốn nhanh chóng tìm được đối tác, vì hắn đã ký hợp đồng với Lý Văn Tốn, cho nên Lý Văn Tốn định xử lý cổ phần của mình thế nào là chuyện của gã. Cái ngày Lý Văn Tốn ký hợp đồng với đối tác mới, hắn đi cũng được mà không đi cũng chẳng sao, theo lý thì hắn nên đi gặp mặt một cái, uống hớp trà ăn bữa cơm vân vân, kết quả hôm đó hắn vừa khéo có việc bận nên không thoát thân nổi, nên cũng không đi.
Đợi đến khi chuyện đã thành, kết quả đã định, Giản Tùy Anh mới phát hiện thằng nhãi Lý Ngọc này nơi nào cũng nhúng tay vào, bỗng chốc xuất hiện trong danh sách đối tác.
Lúc đó Giản Tùy Anh xù lông lên, tóm Lý Văn Tốn hỏi gã chuyện là sao.
Lý Văn Tốn nào biết nội tình giữa hắn và Lý Ngọcđã đổi thay nghiêng trời lệch đất đâu, bèn trưng biểu cảm không hiểu mà nói, “Em giai anh ơi, thằng nhãi này giỏi lắm đấy, còn đang là sinh viên đại học mà nhoáng cái đã chi ra tận bốn trăm vạn rồi, hậu sinh khả úy ghê.”
Giản Tùy Anh quẳng tài liệu đi, chửi một câu tục tĩu.
Lý Văn Tốn gõ đầu, “Ôi, anh xem trí nhớ của em kìa, em nhớ ra rồi, hai người còn từng quần nhau một trận tơi bời cơ mà! Ây ây, Tùy Anh à, trách em, trách em.”
Giản Tùy Anh vừa nhìn Lý Văn Tốn là biết tỏng gã đang giả bộ mà thôi. Cái đầu óc đó của Lý Văn Tốn sao có thể quên chuyện này được, rõ là dưới tình thế cấp bách, gã chẳng tìm ra ma nào, thấy người ta đến dâng tiền thì lý gì mà từ chối đây?
Giản Tùy Anh chỉ vào gã rồi chửi: “Giả vờ giả vịt! Đậu má chú giả vờ tiếp nữa coi!”
Lý Văn Tốn vừa cười vừa sáp lại người hắn, “Tùy Anh à, anh đừng vậy mà. Cả đời này em đã bao giờ thấy ai cầm tiền mà sảng khoái và không xót vầy đâu chứ, em sướng điếng người luôn ấy. Chẳng qua hôm đó khi ăn cơm có thuận miệng nhắc cái, cậu ta vừa nghe là anh thì ngay cả dự án cũng chả thèm hỏi han kĩ càng, bèn nói muốn hùn vốn luôn. Anh cũng đừng vờ vịt nữa, anh nói thật với em đi, hai người làm sao thế?”
Giản Tùy Anh trừng hắn một cái.
Lý Văn Tốn chọt eo hắn, “Nói đi nào, cho em hóng hớt với, nói coi, chuyện là sao?”
Giản Tùy Anh “Chậc” một tiếng, “Cút mẹ chú đi. Biết bọn anh có xích mích mà chú còn kéo cậu ta vào, đệch mẹ chú muốn tiền phát rồ lên rồi đúng không, giờ anh cứ nhìn chú bao nhiêu là thấy phiền bấy nhiêu, cút cút cút cút cút.”
Lý Văn Tốn cũng chẳng nổi giận, các anh em tính tình không tốt bên cạnh gã nhiều vô kể, nếu gặp ai cũng cáu thì gã khỏi phải làm chuyện khác nữa, với cả đúng là vụ này gã đã làm thất đức quá.
Lý Văn Tốn đẩy kính, nói một cách cợt nhả, “Kể đi nào, gì đâu mà ngại. Bộ anh tưởng làm gay là chuyện gì mới mẻ lắm á? Em bảo anh chứ cái tên Thiệu Quần đó còn đưa thẳng người về nhà kia kìa, ôi người ta thật lòng biết bao nhiêu. Chuyện yêu đương giữa hai người mà xoay cả cái giới bọn em như chong chóng ấy. Anh nói xem, có phải là giận dỗi nhau không, mà anh khoan kể đã, có khi thần Cupid chiếm xác em rồi, nên em không nhầm được đâu. Hay là em cũng truyền “năng lượng” sang cho anh nhé, “năng lượng” của em rất mạnh vào ngày Valentine đó, không chừng hai người cũng giống như bọn Thiệu Quần, đôi chim cu cùng bay luôn nhá.”
Giản Tùy Anh đập một cú nặng lên vai gã, vác mặt hầm hầm đi mất.