Cứ như vậy lại nhớ ra biểu tỷ tới vương phủ châm ngòi khuyến khích nàng đối nghịch với đường tẩu, thật sự là dụng tâm kín đáo.
Hiện tại nàng cũng coi như là bị Triệu ma ma giáo huấn cho đã hiểu quy củ, ở bên cạnh nhìn đường tẩu, phát hiện nữ tử này giơ tay nhấc chân còn ưu nhã hơn giáo tập ma ma.
Nghĩ mình chế nhạo xuất thân của nàng, nhưng lời nói cử chỉ của mình lại lộ ra quê mùa thô bỉ, hiện giờ dần dần có kiến thức, thật sự là hổ thẹn.
Trước nay Quỳnh Nương không phải người có lý không tha, hiện giờ thấy cô mẫu là trưởng bối hiểu lý lẽ, đè ép được Sở Y Y. Huống chi cô mẫu còn dẫn theo nhi tử nhỏ tuổi, vương phủ to như vậy, tuyệt đối không có đạo lý để bọn họ dọn đến viện liền nhau.
Vì thế nàng dịu dàng mời cô mẫu ở lại.
Tới buổi chiều Lang Vương trở về, nghe nói Quỳnh Nương mời cô mẫu ở lại, lễ nghĩa chu đáo, đích thân thu xếp viện, còn chuẩn bị thư phòng cho nhi tử Vinh Ca Nhi của cô mẫu, mấy ngày nữa sẽ mời tiên sinh dạy học tới, trong lòng rất là cao hứng.
Ngày thường vương phủ ít người, chỉ có Quỳnh Nương và Vương gia nên ăn ở bàn nhỏ là được, nhưng hiện tại đã có trưởng bối, ăn trên giường còn ra thể thống gì?
Đã nhiều ngày rồi Quỳnh Nương muốn ăn lẩu, nhưng hai người không có hứng thú ăn, hiện tại nhiều người, có thể làm một nồi rồi.
Vì thế nàng lệnh cho bếp đốt than đỏ, chuẩn bị nồi đồng, thái thịt dê lát mỏng, lóc thịt chân dê, chuẩn bị đầy đủ cá viên các màu với đồ ăn, chén dầu tỏi giã và thịt tươi.
Cách ăn truyền đến từ biên cương phía Bắc này rất mới mẻ, mấy người Sở cô mẫu ăn rất vui vẻ, ngay cả Sở Y Y cũng quên mất kinh hách lúc sáng sớm tiễn biểu tỷ đi, cứ nhìn lát thịt mỏng như cánh ve trong nước sôi cuồn cuộn.
Sở cô mẫu ngầm thọc nàng ta một cái, lúc này nàng ta mới ngượng ngùng đứng lên, giơ chén rượu tạ lỗi với đường tẩu.
Quỳnh Nương cười, nói: “Đều là người nhà, một bút không viết được hai chữ sở, hà tất phải đa lễ như vậy?”
Nói xong, nàng nâng chén một hơi uống cạn, xem như loại bỏ tất cả hiềm khích trước đó.
Lang Vương từ nhỏ đã không có phụ mẫu, tuy từ đó về sau có thúc công trưởng bối giúp đỡ, nhưng trong lòng lại hướng tới niềm vui gia đình của một nhà già trẻ.
Lúc này thính đường tràn đầy lời nói tiếng cười, cô mẫu tiểu nhi cũng giòn giã nói chuyện với Quỳnh Nương, hơi nước mờ mịt bốc lên từ nồi làm gương mặt của Quỳnh Nương càng thêm dịu dàng, hắn không khỏi nghĩ tới, nếu bảo bối của hắn hoài hài nhi, oa oa sinh ra liệu có giống nàng hơn không?
Trong bữa ăn, cô mẫu nói một ít chuyện của bốn phía Giang Đông —— từ khi triều đình phái Tào Đức Thắng tiêu diệt hải tặc đến nay, dọc theo đường thuỷ tới gần kinh thành rất sạch, nhưng càng đến Giang Đông tặc hoạn lại càng tàn sát bừa bãi. Thậm chí quấy rầy phú hộ thôn quê không dựa gần đường thuỷ cũng không an bình lắm, sợ ban đêm nhà mình gặp phải tai họa bất ngờ, sợ bị cướp.
Lang Vương buông đũa nhíu mày nghe, còn lòng Quỳnh Nương cũng lật.
Lời trong miệng cô mẫu với cảnh kiếp trước lại khác nhau rất lớn.
Phải biết rằng kiếp trước sau khi đường thuỷ khai thông, tuy rằng cũng có tặc hoạn, nhưng đều là vài tay ăn chơi thôn quê đi lệch đường, đều không có thành tựu gì, lúc ấy triều đình phái nhân mã diệt phỉ ra, không đến một tháng đã chiến thắng trở về phản triều, nào có đánh mấy tháng vẫn chưa thấy kết thúc như bây giờ?
Mà nghe ý trong lời của cô mẫu, nạn trộm cướp này như là khởi nghĩa tạo phản ngầm, tên của tặc đầu cũng thật nổi danh, chính là “Kích Thủy Khách” – người đứng đầu lục lâm của thống soái tam phỉ tứ khấu, hiện giờ nhân lúc mùa hạ các nơi liên tiếp lũ lụt, nạn dân vô số, chiêu binh mua ngựa mở ra một vấn đề lớn.
Nhưng cho dù Quỳnh Nương cố sức suy nghĩ thế nào, hình như kiếp trước nàng chưa từng nghe thấy danh hào “Kích Thủy Khách” bỗng nhiên có này!
Hiện giờ nàng đã sớm cảm nhận được, bởi vì đời này ba người oan nghiệt trọng sinh đã đánh vỡ quỹ đạo sự kiện của kiếp trước. Tỷ như trước mắt là một chuyện, chỉ là nàng không biết là mình, hay là Liễu Bình Xuyên hoặc là Thượng Vân Thiên làm chuyện diệt phỉ này xảy ra biến đổi lớn động trời, rồi sau đó sẽ phát triển thế nào cũng không thể biết.
Vì thế sự mà không được giải giống Quỳnh Nương, thật ra còn có Thượng đại nhân.
Hắn căn cứ vào ký ức kiếp trước mà nghĩ rằng tiêu diệt hải tặc dễ như trở bàn tay nên mới kiến nghị Thái Tử tiến cử thân tín là Tào Đức Thắng làm soái, lũ lụt bình định rồi sẽ tạo nên thanh danh hiền đức cho Thái Tử, lại có thể mượn cơ hội gạt bỏ thế lực ở Giang Đông của Lang Vương, gia tăng trợ lực để sau này Thái Tử về vững vàng đăng cơ.
Lúc bắt đầu tiến triển thuận lợi như dự đoán, rất nhanh đã bình định được lũ lụt phụ cận kinh thành.
Nhưng sau đó lại có chuyện thương nhân người Hồ và thuyền hàng của Quỳnh Nương, làm Tào tướng quân mất hết thể diện trước mặt thánh thượng. Vì vậy Tào tướng quân càng muốn xây dựng thêm nhiều quân công để lấy lại thánh tâm.
Nhưng sau khi quan quân tiến vào Giang Đông, chuyện càng khó giải quyết, những thủy tặc bị đánh cho tan đàn xẻ nghé trước đó bị trùm thổ phỉ tên Kích Thủy Khách huấn luyện lại, như là ác long trong nước, phản công lại không hề báo trước, hơn nữa đấu pháp trên nước xảo quyệt hung mãnh, khiến người ta khó lòng phòng bị!
Vài lần đại bại, không nhắc tới chuyện tổn binh hao tướng, Thái Tử tiến cử Tào Đức Thắng cũng bị hoàng đế nói vài câu không nặng không nhẹ, sao có thể không khiến Thái Tử nổi giận? Vì vậy hắn lập tức gọi Thượng Vân Thiên vào phủ thương nghị đối sách.
Thượng Vân Thiên cũng buồn bực, gã Kích Thủy Khách này là người phương nào, sao mà xông ra bất thình lình thế?
Lúc hai người đang thương nghị, Bạch thị đột nhiên cầu kiến.
Nhà nàng ta kinh doanh thuỷ vận, dĩ nhiên quan tâm đến chuyện đường thủy, sau khi nghe được chuyện quan trọng này liền vội vàng tới gặp Thái Tử.
Sau chuyện lần trước, Thái Tử sinh oán trách với Bạch gia, nhưng số lượng tiền bạc lớn mà Bạch gia cung cấp lại giải quyết nhu cầu cấp bách cho hắn, vì vậy hắn cho Bạch thị vài phần mặt mũi, gọi nàng ta vào.
Bạch thị thong dong hành lễ xong rồi đơn giản nói về tình hình của Kích Thuỷ Khách cho Thái Tử và Thượng đại nhân nghe, cuối cùng nàng ta lại bỏ thêm một câu: “Điện hạ, ngài đoán, vị Kích Thủy Khách này… là người quen của ai?”