Bóng đêm chìm xuống, yên lặng như tờ, bỗng nhiên có âm thanh gõ trống khua chiêng truyền đến, còn có âm thanh lo lắng cao giọng kinh hô “hoả hoạn”.
Ông Cảnh Vũ mặc áo ngoài từ trong phòng đi ra, liền thấy ánh lửa nghi ngút ở phương hướng viện lão thái thái.
Minh Nguyệt cùng Phồn Tinh, còn có tỳ nữ trong viện tất cả đều đứng lên, ngay cả Lan ca nhi cũng theo nhũ mẫu từ phòng đi ra.
Ông Cảnh Vũ ôm Lan ca nhi đang dụi dụi mắt.
Vừa vào trong ngực đầy mùi thơm của a nương, đầu nhỏ của Lan ca nhi ghé vào vai a nương ngáp một cái.
Lúc này có hạ nhân vội vã từ ngoài viện chạy vào, Ông Cảnh Vũ nâng mô.ng nhỏ của Lan ca nhi, hỏi: “ Đến cùng xảy ra chuyện gì? Lửa ở đâu ra? ”
Hạ nhân gấp gáp trả lời: “ Cũng không biết xảy ra chuyện gì, ngay lúc nãy hoả hoạn bốc lên ở viện sát vách lão phu nhân, thế lửa rất lớn, hiện tại mọi người đều đang dập lửa ”
Ông Cảnh Vũ vội hỏi: “ Lão phu nhân đâu? ”
Lão thái thái lớn tuổi, mà đời trước vào lúc này, tin Tạ Quyết chết trận truyền về Kim Đô, lão thái thái nhất thời không trụ nổi liền ngã xuống.
Đời này không ngã xuống vì chuyện của Tạ Quyết, mà ngã xuống vì hoả hoạn?
Hạ nhân nói: “ Nô tỳ không biết ”
Ông Cảnh Vũ vội vàng nói với Minh Nguyệt Phồn Tinh: “ Các ngươi nhanh chóng sửa sang cho ta một chút ”
Nói xong động tác chậm rãi đưa Lan ca nhi đang ngủ mê man qua cho nhũ mẫu.
Nhẹ giọng phân phó: “ Trông coi tiểu công tử cho tốt ”
Mấy chủ tớ đi vào trong phòng, đơn giản sửa sang một lúc, Ông Cảnh Vũ liền vội gấp gáp ra khỏi phòng, đi về hướng viện lão thái thái.
Đợi nàng đến được viện lão thái thái, thế lửa cũng đã được khống chế.
Nàng cùng người Nhị phòng đồng thời chạy đến.
Lão thái thái mặc dù sắc mặt tái nhợt chút, nhưng cũng may không có ngã xuống.
Bà nhẹ nhàng vỗ ngực, sau một lúc lâu mới nói: “ Đến cùng là chuyện gì nha, Quyết ca nhi đi Ung Châu, hôm nay ban ngày nếu không phải ngươi nhanh trí không đi ra ngoài, những tặc nhân kia bắt đi chính là ngươi, còn có hiện tại, sao lại có hoả hoạn? ”
Ông Cảnh Vũ nói: “ Tôn tức sẽ phái người đi điều tra chân tướng, tổ mẫu xin cứ yên tâm ”
Lão thái thái hít thở sâu mấy hơi, lập tức vội hỏi: “ Lan ca nhi có bị hù dọa không? ”
Ông Cảnh Vũ trả lời: “ Hắn mới tỉnh lại một lúc, nói chung tuổi còn nhỏ, cũng không hiểu cái gì, rất nhanh lại ngủ thiếp đi ”
“ Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi ”. Thở dài một hơi, lại nhìn về phía tôn tức cùng người Nhị phòng: “ Các ngươi đi về nghỉ ngơi đi ”
Từ phòng lão thái thái ra ngoài, Ông Cảnh Vũ cũng không để ý người Nhị phòng, mà là chạy đến viện bị cháy.
Thế lửa mặc dù đã khống chế, nhưng mùi khét cùng mùi khói vẫn nồng đậm, khiến nàng bị sặc phải khói.
Nàng dùng khăn thấm nước che trên mũi, hỏi người từ trong viện đi ra: “ Có thương vong không? ”
Hạ nhân lắc đầu: “ Đều tụ ở một nơi, người đều trốn ra được, có người bị sặc khói, nhưng cũng không có gì đáng ngại ”
Nghe thấy không có người bị thương, Ông Cảnh Vũ mới yên lòng chút.
“ Có biết nguyên nhân gì dẫn tới hoả hoạn không? ”
Hạ nhân ở một bên nói: “ Bốc cháy ở đông phòng, nhưng đông phòng căn bản không có ở người, lửa này khẳng định là có người cố ý thả ”
Ông Cảnh Vũ trầm mặc một chút, bỗng nhiên có người nói: “ Lúc nô tỳ đi tiểu đêm, hình như loáng thoáng thấy một bóng người lén lén lút lút, lúc muốn đi qua nhìn, người kia đi vào nhà xí, nô tỳ cũng không đa nghi, giờ nghĩ lại có thể người đó phát hiện ra nô tỳ, cho nên mới giả vờ đi nhà xí để tránh ”
Ông Cảnh Vũ nhăn mày, âm thầm suy đoán ai là người phóng hỏa?
Sau khi suy nghĩ, đáy lòng mơ hồ có hoài nghi.
Nàng để quản sự thu xếp tốt, sau đó mới quay người rời đi, âm thầm phân phó Minh Nguyệt dẫn người đi nhìn tình huống ở Thanh Trần viện.
Sau khi phân phó, nàng liền trở về Trử Ngọc Uyển.
Cũng không biết có phải do ngủ không ngon hay không, cổ ẩn ẩn đau nhức.
Nàng để hạ nhân đi về nghỉ ngơi, x0a nắn cổ mở cửa phòng ra, lúc vào trong phòng đem cửa phòng đóng lại, chợt thấy lưng lạnh, bỗng nhiên quay người, liền đối diện với cặp mắt hoa đào mang đầy ý cười.
Ông Cảnh Vũ sắc mặt đột nhiên biến đổi, hơi trắng bệch, nhưng rất nhanh trấn định lại.
Cách đó vài bước, một tên nam nhân xa lạ xuất hiện ở trong phòng của nàng.
Trường bào ám sắc, dung mạo tuấn mỹ, đây không phải là tên nhị đương gia trong thư Anh Nương hay sao!
Tên nam nhân này Ông Cảnh Vũ nhớ kỹ.
Năm ngoái ở thành Man Châu, lúc khất xảo tiết, tại gian hàng bắn bình bắt gặp tên này.
Ông Cảnh Vũ cảnh giác híp mắt lại, tay đặt sau lưng chậm rãi sờ lên nắm cửa, giống như hiểu rõ: “ Lửa là ngươi thả? ”
Thiệu Kình cười một tiếng: “ Phải, cũng không phải ”
Hắn hình như chú ý tới động tác của nàng, vừa cười vừa nói: “ Phu nhân cảm thấy đem cửa phòng mở ra để chạy trốn hay là gọi người đến, tốt nhất vẫn là để ta bắt phu nhân đi? ”
Dứt lời, bước vài bước tới cạnh nàng.
Nhưng ai biết Ông Cảnh Vũ lại là bỗng nhiên cười một tiếng: “ Ta không trốn, cũng không kêu người ”
Ánh mắt lướt qua hắn, nhìn về phía sau lưng hắn.
Thiệu Kình nghi hoặc, sau lưng bỗng nhiên có tiếng vang nhỏ, còn có hàn ý nồng đậm.
Hắn ta chớp mắt quay đầu lại, chưa nhìn thấy sau lưng có thứ gì, đã có một thanh kiếm sắc bén loé lên hàn quang gác ở trên cổ hắn.
Nụ cười xưa nay của Thiệu Kình chợt tắt, chỉ trong nháy mắt, hắn liền đoán được người đứng phía sau là ai.
Ý cười lại xuất hiện trên mặt: “ Hóa ra là Tạ hầu từ Ung Châu gấp gáp trở về bảo vệ thê tử ”
Sau lưng Thiệu Kình rõ ràng là Tạ Quyết, người mà ai cũng nghĩ đang ở Ung Châu.
Tạ Quyết một thân khí tức lạnh lẽo, ánh mắt lạnh lùng. Toàn thân áo đen, búi tóc hơi loạn, cằm nửa tháng chưa cạo râu, có thể thấy được là gấp gáp trở về từ Ung châu, một đường gấp gáp trở về, phong trần mệt mỏi,
Vào đêm, lúc Ông Cảnh Vũ trở về phòng, Tạ Quyết đã yên lặng trong chờ trong phòng.
Hoặc có thể nói là, tin truyền đến Kim Đô được mấy ngày thì Tạ Quyệt đã về rồi.
Hắn vì để Thiệu Kình buông lỏng cảnh giác mà lộ ra chân ngựa, cho nên vẫn ẩn núp ở Kim Đô, âm thầm điều tra chỗ ở của hắn, đồng thời ở trong tối bảo hộ thê tử.
Hôm nay tặc nhân ở phố Tây Tước có hành động, xe ngựa phủ Vĩnh Ninh hầu bị cướp, Tạ Quyết liền biết Thiệu Kình đã động thủ.
Hắn biết thê tử không ở trong xe ngựa, cũng hoài nghi Thiệu Kình không thể bắt được dễ dàng như vậy, cho nên cũng không xuất thủ, ở trong bóng tối tiếp tục ẩn núp.
Quả nhiên, người Võ Đức Tư xuất thủ, cũng không bắt được Thiệu Kình.
Tạ Quyết lúc giao thủ với Thiệu Kình ở sơn trại Ung Châu, phần lớn là Thiệu Kình bày mưu tính kế.
Đối với hắn ta cũng có mấy phần hiểu biết.
Tạ Quyết suy đoán Thiệu Kình rất có khả năng đêm nay sẽ động thủ, cho nên liền ẩn núp trong phòng của mình, chờ hắn ta tự chui đầu vào lưới.
Lúc hoả hoạn, hắn nói với thê tử, rất có thể là kế điệu hổ ly sơn của Thiệu Kình, bọn họ không ngại tương kế tựu kế.
Trong phòng chỉ còn lại ngọn đèn nhỏ, chiếu không tới trên xà nhà, Tạ Quyết tránh trên xà nhà, ngay tại thời khắc thê tử tiến vào, đã có người lẻn vào.
Mà người lẻn vào chính là Thiệu Kình.
Vị trí Thiệu Kình đứng, cũng không phải chỗ động thủ tốt.
Nếu tùy tiện xuất thủ, hắn ta thừa dịp loạn chạy tất có thương tổn, chỉ có thể chờ đợi thời cơ.
Mà bây giờ toàn bộ lực chú ý đều bị thê tử hấp dẫn, chính là thời cơ tốt nhất.