“Quan trọng hơn cả con trai à?”
“Được được được, tôi sai rồi…”
Đỗ Cửu lẽo đẽo đi theo mẹ Tần, nỗi vui sướng trên mặt xuất phát từ tận đáy lòng.
Mấy ngày kế Đỗ Cửu vừa bàn bạc chuyện Niệm Cổ với cha Phong vừa hẹn gặp mấy người bạn thân thiết trong nước. Thái Tử và Điền Nguyên đều có vòng giao thiệp của riêng họ, mà kiểu phú nhị đại như Phong Tuyệt Đại cũng có vòng của riêng mình, lợi ích của việc được dạy dỗ từ nhỏ là cho dù có ra nước ngoài nhưng y và bạn bè trước kia vẫn giữ liên lạc, mỗi lần về nước đều sẽ liên lạc gắn kết tình cảm, suy cho cùng thì cũng đâu ai biết được ngày nào đó mình sẽ cần tới người kia.
Cha Phong kể hết tất cả tin tức bên ngoài về Niệm Cổ mà mình nghe được cho Đỗ Cửu, thậm chí bao gồm cả vài cái tên trong danh thăm dò nội bộ, trong đó vừa hay có một người quen là bạn học cấp 2 của Đỗ Cửu, cũng là người có quen biết không tệ, xem chừng người kia cũng biết được chút chuyện nên Đỗ Cửu bèn hẹn anh ta ra gặp mặt, mà anh ta cũng đồng ý ngay.
Vì vậy vì hợp mặt bạn bè hai người nhân cơ hội này thăm do trao đổi một chút tin tức, xem như thành lập liên minh tạm thời, lại âm thầm dẫn đường cho những người bạn thân còn lại cùng tham gia trò chơi.
Còn về bên phía Điền Nguyên, có lẽ vì trên tàu bay muốn chuốc rượu dụ Đỗ Cửu nói thật lại bị lật kèo nên cảm thấy mất mặt hay gì đó mà không liên lạc tiếp, Đỗ Cửu cũng không thể tùy tiện liên lạc với người ta, làm vậy sẽ để lại ấn tượng cố tình trèo cao đành tạm thời treo ở đó đợi cơ hội.
Mà cái cơ hội này nhanh chóng tới rồi.
Thời gian thoáng cái trôi qua, chớp mắt đã tới cuối tháng, ngày trừ tịch cùng đại đoàn viên mỗi năm một lần sắp đến, đương nhiên Đỗ Cửu đã gửi lời chúc tết cho Điền Nguyên, hy vọng có thể nhân cơ hội này nhắc cho anh nhớ về sự tồn tại của mình.
Y nghĩ kỹ rồi, trừ tịch không được thì còn có nguyên tiêu, nếu cả hai lần đều không trả lời thì y lại nghĩ cách khác.
May là tin nhắn chúc tết gửi đi không lâu đã nhận được tin trả lời của Điền Nguyên ngay, ngoài mấy câu chúc tết ra thì còn nói thêm vài ngày nữa có rảnh tới tụ tập để anh giới thiệu y với mấy người bạn không, tuy rằng lời nói uyển chuyển nhưng Đỗ Cửu nhìn ra được chỗ nào là đang định giới thiệu bạn bè cho y chứ, rõ ràng là xem y như “của hiếm” định dâng cho bạn bè xem đây mà.
Đỗ Cửu cũng không tức giận, ai bảo người ta có quyền có thế chứ, trong vòng này là vậy, y có thể được người ta coi như “của hiếm” còn phải nói một câu bản thân vinh hạnh, y mà nói không thèm thì phía sau còn có cả một hàng dài khóc la tình nguyện thế chỗ cho y đấy.
Nhưng mà coi như y phải cảm ơn giả thiết của thế giới này, nếu y không phải là Phong Tuyệt Đại, mà nếu giá trị nhan sắc của Phong Tuyệt Đại không chót vót tới vậy thì muốn tiến vào vòng giao thiệp của Thái Tử sợ rằng phải tốn chút công sức, lỡ đâu tới sau nam chính thụ thì nguy to.
Cho nên sau khi nhận được tin trả lời của Điền Nguyên y còn khẽ thở phào, cho dù thế nào thì cuối cùng cũng giành được chỗ trước.
Đỗ Cửu nói chuyện này cho cha Phong hay, ông quả nhiên rất coi trọng còn dặn dò y nói năng hành động phải chừng mực, hiển nhiên cũng biết được gương mặt bắt mắt của con trai mình dễ khiến y gặp rắc rối, nếu không nhờ nhà họ Phong có chút thế lực, đưa được y ra nước ngoài từ sớm thì nhìn gương mặt này của Phong Tuyệt Đại không ai biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa.
Đỗ Cửu ở lại nhà họ Tần vui vẻ đón năm mới với cha Phong mẹ Tần, trước kia y chưa từng được như vậy, cho dù là cổ đại hay hiện đại đều chỉ có một mình, trong thế giới trước có Tần Cửu Chiêu ở cạnh mấy chục năm nhưng tình yêu không giống với tình thân, hơn nữa cha Phong mẹ Tần hoàn toàn thỏa mãn được ước mơ về cha mẹ của y lại là một loại vui sướng khác nữa.
Điền Nguyên hẹn gặp vào mồng 10 tại một sơn trang tư nhân ngoại thành, Đỗ Cửu tự mình lái xe tới, khi tới nơi rồi mới sửng sốt, y vốn tưởng rằng cùng lắm chỉ gặp gỡ 5 người lần trước thôi, nhưng nhìn từng đấy xe bay dừng lại bên ngoài sơn trang thì dường như không giống y nghĩ.
Lúc dừng xe y cũng không gấp xuống xe mà đợi một lát, đám người cũng không quá đông lúc này mới đi tới cửa, đưa thiệp mời điện tử cho bảo vệ ở cửa kiểm tra một cái rồi được cho qua.
Đỗ Cửu tìm hiểu một chút tòa sơn trang này, nhưng mà tin tức có thể nghe ngóng được không bao nhiêu, chỉ biết phong cách trang trí theo lối phục cổ giống với nhà lớn họ Tần, đương nhiên với Đỗ Cửu thì đó chính là phong cách hiện đại, nói chính xác chút thì gọi là phong cách Giang Nam cổ.
Đỗ Cửu đi vào lối nhỏ theo hướng dẫn của bảo vệ, xuyên qua một hành lang gấp khúc thật dài vòng tới vườn hoa phía sau, lọt vào trong tầm mắt là cảnh cầu nhỏ suối chảy đình đài lầu các vừa lạ vừa quen.
“Đây…”
Trong lòng y chấn động, quá giống!
Quả thật giống hoa viên ở thành Hắc Thổ như đúc!
“Không phải bảo Tần Cửu Chiêu bị vây lại à?” Y gọi hệ thống, “Đây là sao hả?” Ngoài Tần Cửu Chiêu ra y không nghĩ được ai sẽ trang trí ra cái này nữa, nếu nói là trùng hợp chắc chắn y không tin.
Hệ thống ngẫm nghĩ: “Chắc là do hồn phách của hắn gần đủ rồi, như Trường Xuân Ti trong cơ thể ngươi vậy đó, tơ tình đã về thì Trường Xuân Ti cũng nảy mầm bén rễ, hiệu lực vốn suy yếu sắp khôi phục lại, đợi tới thế giới cuối cùng có khi sẽ trở về như ban đầu, tương tự với Tần Cửu Chiêu, linh hồn hắn ngày càng ngưng đọng thì nhớ ra gì đó cũng bình thường mà, ta nghĩ trước kia lão đại vây hắn thứ nhất là trừng phạt ngươi, thứ hai là sợ hắn trực tiếp tỉnh lại làm ảnh hưởng tới quy tắc thế giới.”
Chắc vậy.
Trong lòng Đỗ Cửu thầm đồng ý, Tần Cửu Chiêu không phải người nhập vai, nếu hắn vừa chuyển thế đã nhớ được ký ức vốn có thì sẽ được cho là bug, lập tức bị phán thành nhân vật cần được nhập vai nên đương nhiên sẽ có người nhập vai tới diễn hộ hắn, nếu chỉ ân ẩn nhớ ra vài đoạn mơ hồ thật ra lại không đáng lo.
Như vậy hóa ra Lão Đại tốt với Tần Cửu Chiêu vậy hả?
Đỗ Cửu không khỏi nghi ngờ: “Tần Cửu Chiêu ngoài thông đồng với mi trước thì có phải đã giao dịch gì đó với Lão Đại không?”
Nếu không không có lý nào Lão Đại lại đi giúp hắn.
Hệ thống lắc đầu: “Cái này ta cũng không biết nữa, ngươi có thể đi hỏi Lão Đại.”
Đỗ Cửu không làm khó nó mà âm thầm ghi nhớ chuyện này, đợi khi kết thúc thế giới này sẽ về hỏi một câu.
Còn về chuyện Trường Xuân Ti thật ra y không mấy để ý, có lẽ đã biết sự thật nên y không còn quá bày xích nó nữa, hơn nữa hiệu lực Trường Xuân Ti cũng có hạn, thế giới trước võ công y cao, thân thể lại là người thường nên lớn tuổi chút đã không có nhu cầu sinh lý, Trường Xuân Ti tự nhiên không có hiệu lực nữa, nếu không sau khi Hắc thành chủ chết sao y có thể sống tiếp được.
Thế giới này càng không cần lo, thiết lập võng du thoát ly khỏi thân thể, chỉ có một phần tinh thần lực mà thôi, dám chừng Trường Xuân Ti không có tí tác dụng nào cả, dĩ nhiên đây chỉ là suy đoán của y, sự thật thế nào cần kiểm chứng đã.
“Hey, bên này nè chú em!”
Trong lòng Đỗ Cửu nghĩ vẩn vơ nhưng chân không hề dừng bước, vẫn luôn bước về phía vườn hoa, mới đi mấy bước đã nghe thấy tiếng gọi, hiển nhiên là đang gọi mình, theo tiếng nhìn qua thấy được Điền Nguyên đang dựa vào cửa sổ vẫy tay với mình.
Lúc này Đỗ Cửu mới nhẹ nhõm chút, dù gì thì Điền Nguyên cũng xem là người quen bèn cười với anh, nhanh chân bước qua: “Anh Điền.”
Đây là một gian đình nghỉ có cửa sổ, Đỗ Cửu rất quen thuộc với gian nhà này, thế giới trước vào đông y và Tần Cửu Chiêu thường vào đây ngọt ngào, vừa ngắm mai vừa ấy ấy, khụ, cũng thú vị lắm.
Điền Nguyên giơ tay với y, dường như quay đầu nói gì đó, Đỗ Cửu vừa mới bước vào đình đã được chào đón bằng một loạt tầm mắt nhìn thẳng mình.
Mà ngay cái nhìn đầu tiên Đỗ Cửu đã nhìn thấy được Tần Cửu Chiêu ngồi ở giữa, nam chính công của thế giới này, Thái Tử.