Lâm Thu Thanh đáp: “Quản gia không biết, chẳng qua nếu họ muốn biết thì cũng không phải quá khó”.
Ông ta bổ sung thêm: “Quản gia nhà họ Lâm đều là người đã theo chúng tôi từ lâu. Còn Quản gia Lạc với cậu… có thể là có hiểu lầm gì đó”.
Lý Dục Thần tin có hiểu lầm mới là lạ, có điều anh cũng không quá để tâm đến loại nhân vật nhỏ như Lạc Minh Sa.
“Ông cụ bị người ta nguyền rủa bằng một loại tà thuật tên là sách Đinh Đầu Tiễn”.
“Sách Đinh Đầu Tiễn?”, Lâm Thu Thanh chưa nghe thấy cái tên này bao giờ.
“Đúng vậy, người làm phép sẽ lập bàn thờ, làm hình nộm người rơm rồi viết ngày tháng năm sinh của ông cụ lên đó, mỗi ngày sẽ dùng kim đâm hoặc bắn tên, thông thường sau khoảng bảy ngày, linh hồn của người bị nguyền rủa sẽ lìa khỏi xác”.
“Gì cơ?”
Lâm Thu Thanh giật nảy mình.
Lâm Thiền Minh cũng phải nhíu mày.
Chỉ có Lâm Thượng Nghĩa nghe vậy thì cười phá lên.
“Không ngờ cái mạng già này của tôi lại suýt mất vì một hình nộm người rơm, sống gần hết đời còn có thể được chứng kiến loại phép thuật kì lạ này cũng không uổng”.
Sự thoải mái và hào phóng của Lâm Thượng Nghĩa khiến Lý Dục Thần phải nhìn bằng con mắt khác.
Xem ra ông lão này không phải người bình thường đâu.
Lâm Thu Thanh hỏi: “Vậy giờ bố tôi đã ổn rồi phải không?”
Anh lắc đầu: “Tôi chỉ đang kéo dài mạng sống cho ông cụ bằng chân khí thôi, muốn giải quyết triệt để cần phải tìm được kẻ làm phép và phá giải phép thuật của người đó”.
“Thế chúng ta đi đâu để tìm đây?”, Lâm Thu Thanh không có chút manh mối nào.
“Thời gian của các ông không còn nhiều, tôi có thể tiếp tục giúp ông cụ sống lâu hơn, nhưng nhiều nhất chỉ từ ba đến bốn ngày, ông cụ không sao thì người đó sẽ phát hiện thôi”, Lý Dục Thần nhắc nhở.