Nghĩ đến đôi mắt đỏ hoe vì khóc của Nguyễn Nhuyễn, Thẩm Giáng Niên nghĩ đến bản thân mình, trong lòng thở dài, Nguyễn Nhuyễn không thích cô là tốt nhất, mà nếu có thích cô thì cô cũng sẽ từ chối. Cô biết, từ chối một người thực sự thích mình là một việc rất tàn nhẫn, đặc biệt đối phương còn là một cô bé, nhưng mà, Thẩm Giáng Niên sẽ không có người ta cơ hội.
Nếu Nguyễn Nhuyễn không chủ động gọi điện thoại, Thẩm Giáng Niên sẽ hoàn toàn quên mất người này, cô ấy rất thâm tình với Thẩm Thanh Hoà, nhưng mà với người khác, cô ấy lại rất bạc tình. Thẩm Giáng Niên cảm thấy bất an, nếu một ngày Thẩm Thanh Hoà từ chối cô, cô sẽ phải làm sao đây?
Câu hỏi này giống như một nút thắt, Thẩm Giáng Niên buộc mình phải dừng lại.
Cơ thể cô vẫn còn hơi lạnh, cho nên Thẩm Giáng Niên không dán vào người Thẩm Thanh Hoà, nằm một lúc, đợi cơ thể ấm lên, Thẩm Giáng Niên mới dùng đầu ngón tay thăm dò người nằm kế bên, chạm vào tay Thẩm Thanh Hoà, sau đó làm trò như trẻ con làm chuyện xấu, lén lút đan mười ngón tay vào nhau, nhưng mà sợ đánh thức người ta, cho nên nín thở đến mức nghẹn.
Nhưng mà nắm tay vẫn chưa đủ, Thẩm Giáng Niên ghé sát gần, nhẹ nhàng hôn Thẩm Thanh Hoà. Hôn lên trán, giữa mày, bờ má, bờ môi…. Đầu lưỡi mân mê, vẫn còn muốn thâm nhập vào bên trong, bỗng nhiên có cảm giác tay bị siết, Thẩm Giáng Niên đang mê say chơi trò vờn lưỡi lập tức dừng lại không dám cử động, Thẩm Thanh Hoà khẽ nói: “Nằm yên ngủ đi.”
“Em muốn người ôm em.” Thẩm Giáng Niên thẳng thắn nói. Thẩm Thanh Hoà vươn tay, kéo Thẩm Giáng Niên nằm trong lòng ngực cô, Thẩm Giáng Niên cố ý co người lại, môi đối diện với xương quai xanh Thẩm Thanh Hoà, thở ra những hơi thở nên thơ. Trong lòng Thẩm Giáng Niên đầy mật ngọt, những bất an đã được vị ngọt phủ lấy, rất nhanh cô ấy đã chìm vào giấc ngủ.
Thẩm Giáng Niên ngủ một giấc đến chiều, cả người như từ trong mộng bừng tỉnh. Có lẽ trước khi ngủ tâm trạng có chút bất an, nên giờ vẫn còn đọng lại, Thẩm Giáng Niên mơ thấy Thẩm Thanh Hoà rời đi, đột nhiên ngồi dậy, lo lắng nhìn xung quanh, nức nở gọi một tiếng Thẩm Thanh Hoà.
“Tỉnh rồi à?” Thẩm Thanh Hoà từ phòng bên đi ra, “Sao lại khóc rồi?” Thẩm Thanh Hoà bước vài bước đi tới trước mặt cô, Thẩm Giáng Niên giơ hai tay lên, Thẩm Thanh Hoà lập tức ôm cô, Thẩm Thanh Hoà vùi mặt vào bụng nhỏ Thẩm Thanh Hoà thì thầm, “Em mơ thấy người không cần em nữa~” Nước mắt không ngừng rơi, hai ngày nay, sự dịu dàng của Thẩm Thanh Hoà khiến cô như chìm trong giấc mộng ngọt ngào, cô sợ bản thân đang nằm mơ
“Ngoan~” Thẩm Thanh Hoà xoa tóc cô, “Bây giờ, tôi đang ở đây.”
Thẩm Thanh Hoà lái xe đưa Thẩm Giáng Niên về nhà, bữa cơm sáng và cơm trưa đã được dọn lên. Bị ảnh hưởng bởi những cơn ác mộng, Thẩm Giáng Niên không có cảm giác thèm ăn. Thẩm Thanh Hoà dường như đang bận rộn với công việc, Thẩm Giáng Niên đang ăn, Thẩm Thanh Hoà bận rộn trong phòng làm việc, Thẩm Giáng Niên cắn vài miếng rồi đặt đũa xuống.
“Sao em ăn ít thế?” Thẩm Thanh Hoà đi ra với một cuốn sổ trên tay,”Ăn uống đàng hoàng đi.” Thẩm Thanh Hoà ngồi bên cạnh cô, nhìn cô với ánh mắt khá ý tứ, điều này khiến Thẩm Giáng Niên hứng thú. Sau đó mới ăn, sẵn tiện đút cho Thẩm Thanh Hoà, cuối cùng cả hai đều ăn.
“Ngày mai có cuộc họp, em cũng tham dự.” Thẩm Thanh Hoà nhìn chằm chằm màn hình máy tính nói, Thẩm Giáng Niên ậm ừ, “Được, người có cần em chuẩn bị gì không?” Thẩm Thanh Hoà quay đầu nhìn cô, “Ngày mai tất cả cổ đông đều sẽ có mặt, đến lúc đó tôi chính thức giới thiệu em, có thể lãnh đạo tổng bộ ở Mỹ sẽ thử em một chút.”
Thẩm Giáng Niên ừ một tiếng dài, Thẩm Thanh Hoà nhìn thấy dáng vẻ tự tin của cô bèn nói: “Có phải đã quen với việc bị người ta làm khó dễ rồi không?” Thẩm Giáng Niên vuốt tóc cô vén ra sau, giả vờ làm một quý cô. “Bao nhiêu năm trên chiến trường, em từ lâu đã coi thường mọi thứ.” Thẩm Thanh Hoà đưa tay xoa xoa tai cô, Thẩm Giáng Niên cười nói: “Yên tâm đi, em không có nói điêu đâu, ở chỗ của các người, đối với em cũng chẳng có là gì cả.” Thẩm Giáng Niên thậm chí đã tham gia các hội nghị quốc gia quy mô lớn và các cuộc họp phiên dịch với các nhà lãnh đạo quốc gia, case nhỏ này có gì đáng lo ngại chứ.
“Chà, tôi rất mong chờ ngày mai, em sẽ hạ gục toàn bộ.” Thẩm Thanh Hoà nửa đùa nửa thật, rồi lại bận việc tiếp, thấy Thẩm Giáng Niên ngồi bên cạnh nhìn mình chằm chằm, “Em không gọi điện thoại hỏi thăm tình trạng Nguyễn Nhuyễn à?” Thẩm Giáng Niên a một tiếng, “Vậy em đi hỏi thăm, lát nữa người còn ở đây không?” Thẩm phủ quá lớn, Thẩm Giáng Niên sợ không hỏi rõ, lát nữa lại không tìm thấy người.”
“Đi đi, tôi ngồi ở đây làm việc.” Thẩm Thanh Hoà cúi đầu tiếp tục bận việc, trên bàn còn dư một ly nước hoa quả, “Mượn hoa hiến Phật.” Bản thân cầm lấy lu nước, đi đến ban công gọi điện thoại.
Trên công cụ trò chuyện nội bộ của công ty, Tưởng Duy Nhĩ đã gửi một câu: Đúng như tôi dự đoán, cô ấy không đến làm việc.
Thời gian gửi là vào buổi sáng, giờ Thẩm Thanh Hoà mới có thời gian trả lời: Ừ.
Tưởng Duy Nhĩ: Tối hôm qua có phải phấn khích lắm không, còn chịu được không đó~
Thẩm Thanh Hoà: Tưởng tổng, lại nhàm chán rồi.
Tưởng Duy Nhĩ: Thẩm tổng, cậu nói xem, có khi nào cô bé từ chức không?
Thẩm Thanh Hoà: Cậu đi hỏi người ta đi.
Tưởng Duy Nhĩ:…. Này, cậu nói chuyện như thế, Thẩm Giáng Niên không đánh cậu à?
Thẩm Thanh Hoà: Nếu như rảnh quá thì cậu đi tĩnh tâm đi, suy nghĩ xem bản thân muốn gì.
Tưởng Duy Nhĩ: Tối nay, đi ăn chứ?
Thẩm Thanh Hoà nhìn thoáng qua ban công, thấy Thẩm Giáng Niên đang nghe điện thoại, từ chối ngay: Không đi.
Tưởng Duy Nhĩ: [Khinh bỉ] Trọng sắc khinh bạn.
Thẩm Thanh Hoà không trả lời lại, một lúc sau, Tưởng Duy Nhĩ: Cậu nói tôi nghe thử xem, nếu tôi gọi cho cô bé, hẹn ra ngoài nói chuyện, vậy được không?
Một người uy quyền trong giới kinh doanh, thế mà giờ này lại bị một cô bé non nớt làm cho hoảng loạn, Thẩm Thanh Hoà nhắc nhở: Đừng vội chìm đắm, xác định bản thân muốn gì đã, xác định xem cô bé muốn cái gì, cả hai muốn gì, liệu có làm thoả mãn nhau không.
Tưởng Duy Nhĩ: Thảo luận với người có lý trí, thực sự bực bội ghê gớm, được rồi, lát nữa tôi gọi cho Giáng Niên.
Thẩm Thanh Hoà lại ngước nhìn Thẩm Giáng Niên, người được ánh mặt trời tắm trông thật ấm áp. Thẩm Giáng Niên quay đầu nhìn cô, giống như sắp cúp điện thoại. Thẩm Thanh Hoà đứng dậy, Thẩm Giáng Niên đi vào. Thẩm Giáng Niên còn định báo cáo một chút, thì môi đã bị lấp, “Ưm~” Thẩm Giáng Niên nhanh chóng chìm vào nó, điện thoại reo, cô ấy vùng vẫy và thì thầm: “Em nghe điện thoại đã~” Thẩm Thanh Hoà không ngừng, nụ hôn ngày càng mãnh liệt, Thẩm Giáng Niên dần dần từ bỏ phản kháng.
Điện thoại không cam lòng, vang lên lần thứ hai, nhưng mà cũng bị chủ nhân phớt lờ. Thẩm Giáng Niên được Thẩm Thanh Hoà ôm vào lòng, hôn một lúc lâu, Thẩm Giáng Niên định mặc kệ cứ thế mà thuận theo, nào đâu Thẩm Thanh Hoà dứt ra, xoa môi nói: “Tôi hơi khát, em đi rót nước cho tôi đi.” Vừa nói xong, thì Thẩm Giáng Niên cũng cảm thấy khác, cô dậm chân một cái, có chút buồn bực, tất cả là do Thẩm Thanh Hoà trêu chọc.
Tưởng Duy Nhĩ đã gọi hai cuộc điện thoại, nhưng Thẩm Giáng Niên không bắt máy, cô đổi ý và gọi trực tiếp cho Nguyễn Nhuyễn. Dám làm dám chịu, Nguyễn Nhuyễn muốn đền bù cái gì, thì cô cho cái đó, chẳng qua là một nụ hôn thôi mà. Tưởng Duy Nhĩ ôm suy nghĩ như vậy mà gọi điện thoại. Nguyễn Nhuyễn chậm chạp nghe máy, nhưng vẫn chấp nhận nghe điện thoại, “Em….” Vốn dĩ định nói, em muốn tôi bồi thường cái gì thế mà mở miệng thì lại thay đổi: “Em sao rồi?”
“Ý cô là gì?” Giọng điệu của Nguyễn Nhuyễn bình tĩnh đến không ngờ, khiến Tưởng Duy Nhĩ có ảo giác cô gọi nhầm.
“Có ý gì đâu, chỉ hỏi em thế nào rồi.” Nguyễn Nhuyễn nghiêm túc làm cho Tưởng Duy Nhĩ ý thức được chính mình hỏi sai vấn đề.
“Cô cảm thấy thế nào khi đột nhiên bị người mình không thích hôn?” Nguyễn Nhuyễn hỏi lại, giọng nói cường thế, khiến Tưởng Duy Nhĩ ngạc nhiên, cũng khiến tim có chút nói, cô bé nói, người không thích.
“Một cái hôn thôi mà.” Tưởng Duy Nhĩ thuận miệng nói, “Có gì to tát lắm sao?”
Nguyễn Nhuyễn không nói gì, có lẽ là bị thái độ của cô làm cho khó chịu, Tưởng Duy Nhĩ đại khái cũng đoán được, đổ thêm dầu vào lửa: “Nếu như em cảm thấy chịu thiệt thòi, tôicó thể bù đắp cho em, em nói đi.”
“Bù đắp?” Nguyễn Nhuyễn nghiến răng nói: “Muốn bù đắp thế nào?”
“Tuỳ em.”
“Đó là nụ hôn đầu của tôi, phải để cho người tôi thích, giờ cô cướp đi rồi, cô muốn bù đắp thế nào đây? Đời này của tôi không thể đem nụ hôn đầu với lần đầu cho cùng một người!” Cảm xúc Nguyễn Nhuyễn có chút kích động, bắt đầu khóc.
….thời đại này mà còn có người ngây thơ vậy sao, nhưng mà cũng làm cho Tưởng Duy Nhĩ mở rộng mắt, “Có gì mà không thể? Nếu em thích tôi, không phải tâm nguyện của em sẽ được thực hiện à?”
“Cô!” Nguyễn Nhuyễn bị chọc tức, “Đời này, tôi tuyệt đối không thích cô!”
Bang, thế là điện thoại cúp máy, Tưởng Duy Nhĩ nhìn điện thoại, xác định là đã cúp.
Chuyện này khó giải quyết hơn cô nghĩ, nhưng mà cũng thú vị hơn mong đợi.
Nhưng mà, đau lòng cũng nhân đôi, người không thích, đời này sẽ không thích… lời này của Nguyễn Nhuyễn rất tàn nhẫn.
A~ Tưởng Duy Nhĩ cười, cô bé à, đừng vội kết luận chứ.