“Trả tiền!” Thấy Chu Chính Hổ làm việc chậm chạp, Giang Ninh lại lạnh lùng nói: “Tay ông nếu không còn dùng được nữa thì để tôi bẻ gãy nó đi!” Anh vừa dứt lời, Chu Chính Hổ vội vàng mở cái túi to ra, hoảng loạn lấy ra một xấp tiền, đưa sáu triệu tư cho Hoa Sinh.
Nhưng Hoa Sinh chỉ lấy phần mà mình làm được ở bộ phận kia, phần thừa còn lại cũng không lấy.
“Tiền của tôi, tôi lấy, tiền không phải của tôi thì tôi không cần!” Anh ta nhìn Chu Chính Hổ, nói lớn: “Tôi không phải là người như ông!”
Không trở về Cả người Chu Chính Hổ run lên, ông ta mở miệng muốn nói gì đó, nhưng lại không thể thốt thành lời.
“Ông xem thường bọn họ nhưng ông vốn dĩ không bằng bọn họ!” Giang Ninh khinh thường liếc nhìn Chu Chính Hổ: “Lòng tham không đáy, đáng đời ông!” Hoa Sinh bước lên trước, sau đó là người thứ hai, người thứ ba…
Công nhân ở đây đều bước đến chỗ của Chu Chính Hổ, lấy lại tiền lương mà mình làm ra.
Bọn họ cầm tiền trong tay, cả cơ thể không ngừng run lẩy bẩy!
Vì số tiền đó, bọn họ đã nói đủ và làm đủ mọi thứ, thậm chí còn quỳ gối, cầu xin Chu Chính Hổ, kết quả nhận được là gì chứ?
Chu Chính Hổ không những không chịu trả, còn đe dọa bọn họ, tìm người đánh bọn họ!
Những chuyện đó, bọn họ không thể nào quên được!
Bây giờ, Giang Ninh và Lâm Vũ Chân đến đây, hai người họ cùng ông chủ Tân đến đây, vừa đến đã giúp bọn họ đòi tiền lương của mình, đây đúng là ơn cứu mạng.
“Cám ơn anh Giang! Cám ơn cô Lâm!”
“Cám ơn hai người! Cám ơn hai người!”
“Rất cảm ơn hai người!” Không ít người cảm động đến mức bật khóc!
Đây đúng là tiền cứu mạng bọn họ mà.
Có người chờ số tiền này để dẫn người thân đi khám bệnh, có người chờ tiền này để mua cho con vài bộ quần áo để đi học.