Những người xung quanh ngắn người, há hốc mồm.
Ngay cả những phóng viên và giới truyền thông kia cũng khựng người lại, cầm micro và máy quay, không thể nào tin được nhìn Khang Giai Hào.
Không ai ngờ được rằng Khang Giai Hào lại thực sự nghe lời thầy mình và rút khỏi vụ kiện này!
Hơn nữa… còn đồng ý một cách vui vẻ như vậy!
“Anh trị được Khang Giai Hào rồi ư?” Văn Lệ quay đầu lại một cách khó khăn, nhìn Phạm Lạc hỏi.
“Khang Giai Hào là hồng nhân bên cạnh chủ tịch Lâm, anh đâu có năng lực lớn như vậy mà xúi giục anh ta chứ?”
Phạm Lạc lắc đầu nói.
“Vậy thì… chuyện này là sao vậy?”
“Anh không biết, có lẽ … Khang Giai Hào này thực sự là quá bảo thủ rồi, đúng không?”
“Trời ạ, còn có người như vậy sao? Anh ta cũng nghe lời quá…”
“Trong thế giới rộng lớn này, người như thế nào cũng có, chuyện này có gì kỳ lạ chứ?”
“Vậy thì chúng ta có thể kiếm được nhiều tiền rồi! Chủ tịch Lâm mát đi Khang Giai Hào, giống như gãy mát một cánh tay! Đám người Luật sư Hùng không phải sẽ dễ dàng dọn dẹp chủ tịch Lâm và Dương Hoa sao?” Ánh mắt của Văn Lệ sáng lên, hưng phấn nói.
“Anh đã nói rồi, vụ kiện này chúng ta sẽ tất thắng! Em có biết tại sao không? Bởi vì chủ tịch Lâm đang chống lại cả một nửa làng giải trí, lại là vô số các tiền bối đức cao vọng trọng của làng giải trí, ha, anh ta đã gây phẫn nộ cho dư luận, làm sao mà không thất bại chứ?” Phạm Lạc mỉm cười, trong mắt tràn đầy vẻ đùa cọt.
“Muốn trách cũng chỉ có thể trách bản thân anh ta, đang yên đang lành làm một bác sĩ không chịu làm, lại chạy đến làng giải trí của chúng ta để giành lấy cái bánh! Chuyện này không dẫn đến sự tức giận của mọi người mới lại”
Văn Lệ cười nhẹ nói.
“Thực ra nếu như anh ta thành thật an phận một chút, cũng không thể không cho anh ta ăn một miếng, nhưng anh ta thực sự quá kiêu ngạo!” Phạm Lạc khịt mũi nói, “Nếu đã như vậy, thì cũng không trách được chúng ta!”
Hai người nói chuyện vụn vặt, vẻ mặt cũng dần dần trở nên đắc ý.
Còn ông cụ tên là Vũ Nhân ở bên này cũng gật đầu hài lòng, nói với Khang Giai Hào: “Giai Hào, con cuối cùng vẫn là người có hiếu, hiểu chuyện, biết không nên làm trái lời trưởng bối, tốt lắm! Thầy cũng coi như là không uỗổng công dạy dỗ con!”
“Thưa thầy, học trò có thể hỏi thầy một câu được không?”
Khang Giai Hào với vẻ mặt bình tĩnh nhìn Vũ Nhân nói.
“Con hỏi đi.
”
“Học trò muốn biết, tại sao thầy lại ra mặt giúp những người như Phạm Lạc và Văn Lệ chứ?” Khang Giai Hào lập tức nói.