Một khi phát hiện vấn đề thì sẽ cố gắng giải quyết thật nhanh. Giống như ném một viên để xuống nước, lần tấn gớn sống, đến lúc sông yên thì mặt hồ lại phẳng lặng như trước, giống như một tấm gương hoàn chỉnh.
Cô ngồi bên cạnh anh, sau đó chụp ảnh cùng anh. Lúc chuẩn bị bấm máy, cô cố ý quay đầu sang hôn lên má anh.
Chụp xong cô nói: “Được rồi “Thế này thôi à? Anh muốn nữa.”
Anh không vui nói. “Không được không được, chỉ có một cơ hội thôi, phải ăn cơm rồi. Ở nơi đông người mà làm thế không hay đâu!”
Cô cười hi hi nói, thấy sắc mặt Cố Gia Huy trầm xuống trong lòng cô vô cùng đắc ý.
Cô ghẹo một chút khiến tim anh ngứa ngáy, như vậy mới thú vị.
Cô uống nước ngọt nên muốn đi toilet, bảo anh ở đây đợi mình. Lúc cô đi ra, không ngờ lại va phải một cô gái.
Cô không hề để phòng, hai người và mạnh vào nhau, cuối cùng đều ngã xuống đất.
Cho dù mặt đất đã được lau sạch nhưng kẻ đến người đi cũng để lại một số vết bản.
Bên tại có vang lên ám thành sắc bén, cô gái đó dừng dậy thì lập tức kiểm tra vảy áo của mình, bộ váy màu trắng bạc được thêu bằng tay, giá trị không hề nhỏ. “Ôi trời ơi! Cô không có mặt à? Cô và vào tối, cô va vào chỗ nào của tôi rồi, làm thế nào đây? Cô có biết đồ của tôi đắt thế nào không hả?”
Hứa Minh Tâm bị ngã cũng đau mông, chuyện này hoàn toàn không nói được là ai đúng ai sai mà.
Cô vừa ra ngoài thì đối phương đi vào, không ai để ý nên mới va vào nhau.
Cô ta đau, quần áo cô ta bần, còn mình thì may mắn tránh được à? “Tôi cũng ngã, quần áo tôi cũng bần rồi.”
Cô cau mày nói. “Quần áo của cô thì đáng bao tiền?”
Đối phương khịt mũi coi thường, thấy cô ăn mặc rất bình thường thì cho rằng cô là nhân viên vừa giao ca.