Chu Chính Hổ oán hận, người của Lâm thị, tại sao lại đến đây, lại còn mạnh như vậy khiến ông ta một chút chuẩn bị cũng không có.
Nếu người của ông ta còn ở trong này, hôm nay ông ta đã không gặp xui xẻo với người đàn ông khốn khiếp trước mặt này!
“Ông còn lo lắng cái gì?”
Thấy Chu Chính Hổ ngồi yên không nhúc nhích, Giang Ninh hơi nhíu mày: “Lấy tiền!”
“Được, được, được!” Làm sao Chu Chính Hổ còn dám nói không, tên Giang Ninh này bực lên như hung thần giết người vậy, anh thật sự dám bẻ gãy đầu ông ta!
Ông ta giùng giằng, bò dậy từ trên ghế sô pha, ngực cảm thấy đau đớn khiến ông ta nghiến răng há miệng.
Đi đến két sắt tiền, ông ta quay đầu lại liếc nhìn Giang Ninh, yết hầu chuyển động: “Anh, anh có thể tránh mặt một chút không, tôi phải nhập mật mã…”
“Nói nhảm ít thôi!” Đã có cả công ty khai thác, đến két sắt tiền cũng muốn chiếm dụng làm của riêng sao?
Giang Ninh lạnh lùng quát, Chu Chính Hổ không dám đáp lại, vội vàng nhập mật mã, mở két sắt ra, bên trong là hai cọc tiền mặt.
Ông nhanh chóng cầm một cái túi to, bỏ tiền vào đó, vừa bỏ tiền vào, trong lòng lại vừa nghĩ cách làm sao để liên hệ với người của mình, gi ết chết Giang Ninh!
Đầy một túi to, Giang Ninh tùy tiện nhìn thoáng qua, chắc †ầm gân hai trăm triệu, từng ấy cũng đủ rồi.
Người này, trong két sắt có nhiều tiền như vậy, lại nói rằng không có tiền trả lương cho công nhân sao?
Con mẹ nó, đúng là lòng dạ độc ác!
“Đây, đây là tiền, từng này đủ cho bọn họ giàu to rồi” Trong lòng Chu Chính Hổ đang rỉ máu vì mấy trăm triệu đó!
Số tiền này vốn là để trong phòng ông ta, bình thường nếu có phụ nữ tới chơi đùa, ông ta sẽ dùng tiền dụ dỗ phụ nữ mà hôm nay cũng đã phải mang ra, đám công nhân được hời rồi.
“Còn không mau đi thanh toán? Chờ tôi làm hộ sao?”