Lúc đánh bay Kha Trần, thân thể to lớn của Giao Long lão tổ du động một lúc, nó đi tới trước trái cây, lúc này nhìn chằm chằm vào Cửu Thiên Hư Không Quả.
Cửu Thiên Hư Không Đằng thôn phệ long tức cuồng bạo chung quanh tẩm bổ trái cây, cho nên trái cây không lớn nhưng mang theo Long tức vô cùng nồng đậm, từ đó toàn thân Giao Long lão tổ căn cứng, nó không ngừng run rẩy.
Ầm ầm ầm!
Qua chừng một chén trà, đột nhiên trái cây trên đằng mạch chấn động và phát ra hương thơm, giống như Nhiếp Vân nhìn thấy lúc trước, trái cây bay ra ngoài.
Rống!
Giao Long lão tổ làm sao có thể để nó đào thoát ngay trước mặt của mình chứ, nó gào thét và há miệng nuốt lấy trái cây vào bụng.
Xì xào!
Trái cây vừa tiến vào vào trong cơ thể của nó liền phát ra tiếng nổ vang như sấm sét, Giao Long lão tổ đang hưởng thụ liền biến sắc, dường như trải qua thống khổ nào đó và rống lên giận dữ.
– Trái cây là cái gì? Các ngươi dám gạt ta?
Đầu lâu to lớn của Giao Long lão tổ nhìn sang đám người Kha Trần, sát khí nồng đậm bộc phát và hình thành một đạo sấm sét đánh vào lão giả trong đám người.
Oanh!
Lão giả này không kịp chạy trốn cho nên bị đánh thành thịt nát, tử vong triệt để.
– Ân?
Đột nhiên Giao Long lão tổ bộc phát vượt quá tất cả mọi người dự kiến, ngay cả Nhiếp Vân cũng sững sờ không biết xảy ra chuyện gì.
Vừa rồi nó khá tốt, tại sao nói bộc phát là bộc phát, lão giả vừa bị đánh chết là vô thượng trưởng lão Tiên Vũ Tông, hắn bị đánh chết tương đương kết thù hận không thể hóa giải với Tiên Vũ Tông.
– Gia hỏa này điên rồi, chạy mau!
– Không chạy nhanh sẽ chết đấy!
Từ khi lão giả tử vong, còn lại mấy vị vô thượng trưởng lão đều bêến sắc và quay người bỏ chạy.
Bọn họ có thể đối phó Giao Long Đan Điền Huyệt Khiếu Cảnh đỉnh phong đang nổi điên sao? Chỉ cần đầu óc không có bệnh tuyệt đối không ai làm như thế.
– Chết!
Nhìn thấy mọi người bỏ chạy tứ tán, dường như Giao Long lão tổ càng táo bạo và rống giận như xé rách thiên địa, lúc này tới gần Kha Trần bị đánh trọng thương.
– Khổ thật…
Sắc mặt Kha Trần buồn bã, biết rõ không thể đào thoát, dứt khoát buông chống cự sau đó đứng trên không trung chờ chết.
Đối với cường giả Đan Điền Huyệt Khiếu Cảnh đỉnh phong mà nói, Phá Không Cảnh sơ kỳ không khác gì hài nhi mới sinh, thực lực sai biệt quá lớn, mặc dù đắc tội, cố kỵ thân phận, bình thường sẽ không xuất thủ.
Cho dù thế nào cũng không ngờ Giao Long lão tổ lại đột nhiên nổi điên, cũng không giảng đạo lý, sớm biết như thế, đánh chết cũng không tới nơi này tranh đoạt cái gì Cửu Thiên Hư Không Quả ah!
– Nghiệt súc, chớ có càn rỡ, dừng tay cho ta!
Thời điểm Kha Trần cho rằng phải chết không nghi ngờ, đột nhiên nghe được tiếng hét lớn, lúc này có hai thân ảnh xuất hêện trơớc mặt hai người, nươời đi đầu vung một cái lồng tre bao phủ Giao Long lão tổ vào bên trong.
Không biết lồng tre là bảo vật gì, nhìn rất phức tạp và phi thường bình thường, nhưng Giao Long lão tổ bị bao phủ, trong mắt của nó mang theo thần sắc khủng hoảng, vừa chạm vào đã thống khổ gào thét tránh ra.
– Vân Huyên, Di Hoa?
Nhìn thấy Giao Long lão tổ muốn đại khai sát giới, Nhiếp Vân vốn đang định mang tiểu Long lao tới ngăn cản, hắn nhìn thấy cảnh tượng như vậy thì sững sờ.
Hai người xuất hiện không phải người khác, chính là Vân Huyên và Di Hoa, tại
sao hai người bọn họ đi cùng nhau?
Hơn nữa không phải tu vi Vân Huyên đã bị phế sao? Tại sao nhìn nàng lại có đột phá, thực lực tăng nhiều?